Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 251: Chè đậu xanh phổ tai

Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:00:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trần lang trung vội vã mời đến bắt mạch cho Tống Thanh Việt đang hôn mê.

 

Lão nhân gia xem xét một lát, sắc mặt và rêu lưỡi của nàng, vuốt râu bẩm báo với Chu Uyên đang canh bên cạnh với sắc mặt trầm như nước: “Vương gia yên tâm, Tống cô nương đây là do lao lực quá độ, thêm đó thời tiết nóng bức, cấp hỏa công tâm, thử khí xâm nhập, dẫn đến ngất xỉu. Cũng gì đáng ngại, lão phu kê hai thang t.h.u.ố.c thanh thử ích khí, sinh tân chỉ khát, sắc lên uống , nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho thì sẽ .”

 

Nghe mấy chữ “cũng gì đáng ngại”, đôi mày nhíu c.h.ặ.t của Chu Uyên mới thoáng giãn một chút, nhưng nỗi lo trong đáy mắt giảm, lập tức : “Làm phiền Trần lão , mau ch.óng kê đơn.”

 

Trần lang trung kê đơn t.h.u.ố.c, Vân Tụ lập tức cầm đơn chạy tới phòng t.h.u.ố.c bốc t.h.u.ố.c, sắc t.h.u.ố.c.

 

Chu Uyên thì vẫn luôn canh giữ ở gian ngoài sương phòng của Tống Thanh Việt, từng rời , cũng từng xuống, chỉ chắp tay cửa sổ, đình viện nắng gắt nung đến trắng xóa bên ngoài, đang suy nghĩ gì, bóng lưng vẻ căng thẳng.

 

Ước chừng một canh giờ , gian trong truyền đến động tĩnh nhỏ và tiếng reo mừng rỡ của Vân Tụ: “Cô nương? Cô nương tỉnh ?”

 

Chu Uyên lập tức xoay , bước nhanh đến cửa gian trong, nhưng dừng bước, chỉ qua tấm rèm cửa hé mở.

 

Tống Thanh Việt chỉ cảm thấy đầu óc còn choáng váng, cả rã rời, cổ họng khô khốc như bốc khói.

 

Nàng chớp mắt thích ứng với ánh sáng, thấy khuôn mặt quan tâm của Vân Tụ, mờ mịt hỏi: “Ta... ?”

 

“Cô nương, ngài cảm nắng ngất xỉu! Đang ở vườn ươm tự nhiên ngã lăn , dọa c.h.ế.t !”

 

Vân Tụ vẫn còn sợ hãi, đỡ nàng dậy, lải nhải: “Là Vương gia... Vương gia đích bế ngài từ vườn ươm về đấy! Bế một mạch, trông ngài lo lắng lắm! Sau ngài em, việc bất kể ngày đêm như thế nữa, trời nóng thế thì sắt cũng chịu nổi !”

 

“Bế... bế về?”

 

Tống Thanh Việt , đầu tiên là sững sờ, ngay đó trong đầu hiện lên vài đoạn ký ức mơ hồ —— dường như từng cảm giác trọng lượng ngắn ngủi, ch.óp mũi thoang thoảng thở mát lạnh quen thuộc, còn ... xúc cảm vững chãi?

 

Oanh một cái, mặt nàng đỏ bừng trong nháy mắt, đỏ lan tới tận mang tai, đến cổ cũng ửng hồng.

 

Trời ơi! Nàng thế mà ngất xỉu! Lại còn là mệt đến ngất!

 

Thế đủ mất mặt , thế mà... thế mà còn cái tên Vương gia mặt tảng băng Chu Uyên bế về?!

 

Nghĩ đến cảnh tượng đó... Tống Thanh Việt hận thể tìm ngay cái kẽ nứt đất chui xuống chôn luôn.

 

“Xấu hổ c.h.ế.t mất... Ngại quá ...” Nàng rên rỉ nhỏ, vùi mặt chăn, chỉ lộ đỉnh đầu xù xù và hai cái tai đỏ lựng.

 

Vân Tụ thấy nàng tỉnh, tinh thần cũng còn , còn hổ thì yên tâm, mím môi trộm, xoay ngoài bẩm báo.

 

Biết tin Tống Thanh Việt tỉnh, đợi Vân Tụ xong, Chu Uyên liền vén rèm bước .

 

Hắn vẫn mặc bộ thường phục đen dệt hoa văn chìm, do lúc nãy nhanh và lo lắng nên cổ áo lỏng, vài sợi tóc đen rủ xuống trán. Điều những giảm uy nghiêm của mà ngược tăng thêm vài phần cảm giác chân thực hiếm thấy.

 

Nhìn thấy bộ dạng đà điểu của Tống Thanh Việt đang trùm chăn kín mít chỉ lộ ch.óp tai đỏ bừng, bước chân khựng . Trong mắt lướt qua một tia ý cực nhạt mà chính cũng nhận , nhưng nhanh vẻ nghiêm túc cố tình thu thế.

 

Hắn đến bên giường, từ cao xuống nàng, giọng điệu vẫn bình thản như thường, thậm chí mang chút lạnh lùng: “Tỉnh ? Cảm thấy thế nào? Còn chỗ nào khó chịu ?”

 

Nghe tiếng , cơ thể Tống Thanh Việt cứng một chút khó phát hiện. Nàng từ từ rút đầu khỏi chăn, ánh mắt lảng tránh, dám thẳng , chỉ chăm chăm hoa văn chăn, lầm bầm nhỏ: “Cũng, cũng ... Chỉ là ch.óng mặt, sức...”

 

Chu Uyên vệt ửng đỏ mất tự nhiên khuôn mặt tái nhợt và ánh mắt lảng tránh của nàng, cảm giác nôn nóng khó tả trong lòng dịu ít, nhưng một loại cảm xúc khác rõ tên lặng lẽ nảy sinh.

 

Hắn đôi môi khô khốc của nàng, ngừng một chút hỏi:

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

“Nàng... ăn gì ?”

 

Câu hỏi cứng nhắc, giống như chỉ là quan tâm theo phép lịch sự, nhưng nếu lắng kỹ, ẩn giọng điệu bình thản dường như giấu một tia... mềm mại vụng về.

 

Tống Thanh Việt ngờ sẽ hỏi câu , sửng sốt một chút, ngay đó cảm thấy cổ họng càng khô, trong đầu phản xạ điều kiện hiện lên một ý nghĩ mát lạnh giải nhiệt, buột miệng thốt : “Ách... cái đó... trời nóng quá, ... uống chè đậu xanh phổ tai!” (Rong biển/Phổ tai)

 

Nói xong, chính nàng cũng thấy ngại.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-251-che-dau-xanh-pho-tai.html.]

Đậu xanh thì dễ kiếm, nàng mang một ít từ chốn Đào Nguyên. Rong biển... may mà lúc A Tiến bọn họ từ đảo về, A Thủy đưa cho ít rong biển phơi khô, bảo là rau mọc biển, thể nấu canh. Đường... thì dùng mật ong rừng Thúy Thúy đưa cho A Tiến là !

 

Chu Uyên hiển nhiên từng qua món , mày nhíu : “Chè đậu xanh phổ tai?” Đậu xanh và nước đường thì , phổ tai là vật gì?

 

Vân Tụ bên cạnh cũng ngơ ngác.

 

Tống Thanh Việt vội giải thích: “Chính là dùng đậu xanh nấu chè cùng rong biển, thanh nhiệt giải thử nhất đấy! Đậu xanh , rong biển... chính là cái thứ màu nâu đen, khô queo, giống miếng vải mà A Thủy đưa , ngâm nở thái sợi là . Đường... dùng mật ong thế cũng !”

 

Càng nàng càng thấy thèm, tinh thần dường như cũng hơn chút, sang Vân Tụ: “Vân Tụ, em tìm trong đống đồ biển A Tiến mang về từ đảo , rong biển khô đấy, lấy ít đậu xanh và mật ong. Trước tiên rửa sạch đậu xanh, ngâm nước một lúc. Rong biển ngâm nước ấm cho nở, rửa sạch cát, thái sợi mỏng. Sau đó cho đậu xanh và rong biển thái sợi nồi, thêm đủ nước, đun sôi lửa lớn chuyển lửa nhỏ hầm từ từ, hầm đến khi đậu xanh nở bung, nước canh sánh . Cuối cùng tắt bếp, đợi canh bớt nóng thì cho mật ong khuấy đều. À đúng !”

 

Mắt nàng sáng lấp lánh bổ sung: “Làm xong nhớ múc cái chậu sạch hoặc liễn sành, dùng dây thừng treo lên, thả xuống giếng ngâm một lúc! Đợi nó mát lạnh hẵng mang lên! Thế mới gọi là ngon miệng giải nhiệt!”

 

Vân Tụ chăm chú, cố gắng ghi nhớ từng bước: “Vâng, thưa cô nương, em ngay đây!”

 

Vân Tụ nhận lệnh ngoài chuẩn .

 

Trong phòng chỉ còn Tống Thanh Việt và Chu Uyên. Không khí nhất thời chút yên tĩnh, pha lẫn chút ngượng ngùng khó tả.

 

Ánh mắt Chu Uyên dừng khuôn mặt vẫn huyết sắc và quầng thâm mắt rõ rệt của Tống Thanh Việt, mày nhíu c.h.ặ.t.

 

Hắn nhớ tới lời lang trung “lao lực quá độ”, nhớ tới mấy ngày nay nàng việc liên tục như con , cảm xúc rõ là bực bội xót xa dâng lên trong lòng.

 

Hắn mím môi, định dùng giọng điệu lạnh lùng quen thuộc để bày tỏ sự quan tâm, nhưng lời mang theo sự gượng gạo mà chính cũng nhận :

 

“Tống Thanh Việt, nàng cho rõ đây.” Giọng cao nhưng mang ý vị thể chối từ: “Tuy nàng là bản vương bỏ vạn lượng hoàng kim ‘mời’ về, nhưng nàng cũng cần coi là trâu ngựa mà sai khiến. Sức khỏe là vốn liếng, mệt đến đổ bệnh thì vạn lượng hoàng kim cũng đổi .”

 

Hắn ngừng một chút, dường như đang cân nhắc từ ngữ, cuối cùng vẫn chọn cách trực tiếp nhất: “Từ hôm nay trở , nàng chỉ một canh giờ khi mặt trời mọc buổi sáng và một canh giờ khi mặt trời lặn buổi chiều là phép vườn ươm xem xét, chỉ đạo. Thời gian còn , ngoan ngoãn ở trong phòng nghỉ ngơi cho bản vương! Việc bên vườn ươm tự thuộc hạ , gì cần phân phó thì bảo họ bẩm báo! Nếu để bản vương thấy nàng đội nắng chạy lung tung ngất xỉu ở xó xỉnh nào nữa...”

 

Câu hết, nhưng ý cảnh cáo trong mắt quá rõ ràng.

 

Tống Thanh Việt màn “quan tâm” của cho sửng sốt.

 

Cái ... cái gọi là quan tâm ? Sao giống mệnh lệnh và uy h.i.ế.p hơn ? Còn hạn chế thời gian “ gió” của nàng nữa chứ?

 

Nàng theo bản năng định phản bác, định , vườn ươm thể thiếu nàng, nhưng ngẩng đầu lên chạm đôi mắt thâm thúy của .

 

Trong đôi mắt , ngoài sự lạnh lùng và uy nghiêm thường thấy, dường như còn ẩn giấu thứ gì khác... Một loại cảm xúc quá đỗi nồng đậm mà nàng hiểu nổi, như là lo lắng, như là tức giận, như là một sự... để tâm dung từ chối?

 

Ánh mắt khiến lời kháng nghị đến bên miệng nàng bỗng dưng tắc nghẹn, tim đập trật một nhịp, nhiệt độ lui xuống dường như xu hướng tăng lên.

 

Nàng lảng tránh ánh mắt một cách thiếu tự nhiên, lầm bầm nhỏ:

 

“Biết ... hung dữ cái gì chứ...”

 

Giọng điệu chẳng chút tự tin nào, giống như một lời oán thầm vô thức hơn.

 

Chu Uyên tiếng đáp nhỏ như muỗi kêu của nàng, cái miệng chu lên và ánh mắt lảng tránh , cơn bực bội trong lòng bỗng tan ít.

 

Hắn thêm gì nữa, chỉ nàng thật sâu một cái như xác nhận nàng sẽ thực sự lời, đó mới xoay chuẩn rời .

 

“Thuốc sắc xong thì tranh thủ uống lúc nóng, đừng ngại đắng.” Đi đến cửa, buông một câu mới vén rèm bước .

 

Tống Thanh Việt theo bóng lưng , sờ sờ gương mặt còn nóng của , trong lòng như con nai con chạy loạn.

 

Cái tên mặt tảng băng hôm nay... hình như gì đó bình thường?

 

Không đúng, là chính nàng bình thường mới đúng! Chắc chắn là do cảm nắng khỏi hẳn, đầu óc tỉnh táo!

 

Nàng lắc lắc đầu, vứt bỏ những ý nghĩ lộn xộn , bắt đầu tràn đầy mong chờ bát chè đậu xanh phổ tai đang ngâm giếng của .

 

Bên ngoài cửa, Chu Uyên hành lang, động tĩnh nhỏ bên trong, ánh mắt về phía nhà bếp, đường nét sườn mặt lạnh lùng dường như cũng trở nên nhu hòa trong khoảnh khắc ánh nắng chiều.

 

 

Loading...