Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 242: Bi kịch của A Thủy và làng chài
Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:00:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh tượng mắt khiến lòng A Tiến và Đại Ngưu nặng trĩu.
Có lẽ cảm nhận sự đổi của ánh sáng nơi cửa và thở xa lạ, bờ vai A Thủy khựng . Hắn từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ mờ mịt cửa.
Khi nhận đến là A Tiến và Đại Ngưu, trong đôi mắt sưng đỏ của thoáng qua tia kinh ngạc, ngay đó là vẻ hiểu .
Hắn cần họ giải thích. Người ngoài lên đảo lúc , ngoài việc mua muối thì còn thể vì cái gì chứ? Chỉ là, thời điểm , quá khéo .
Trong lòng A Tiến ngổn ngang trăm mối. Hắn bước lên hai bước, xổm xuống, nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai gầy guộc của A Thủy, giọng mang theo sự chia sẻ chân thành: “A Thủy ... nén bi thương.”
Đại Ngưu, gã hán t.ử chất phác , càng chịu nổi cảnh tượng thế .
Hắn đến linh sàng đơn sơ, cầm lấy ba nén hương thô ráp bên cạnh, châm lửa cẩn thận từ ngọn đèn dầu leo lét, đó trịnh trọng quỳ xuống, cung kính dập đầu một cái t.h.i t.h.ể phủ tấm chăn cũ.
Khi ngẩng đầu lên, vành mắt gã hán t.ử ngày thường vô tư lự đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Bà nội A Thủy... Lần chúng đến, bà còn nấu cho chúng một nồi hải sản thật lớn, còn cá khô bà phơi, thơm lắm... Bà còn ha hả bảo đám hậu sinh chúng ăn khỏe... Lần ... bà... bà ...”
Hắn thực sự buồn bã khi nhớ bà cụ gầy gò hiền từ cố gắng chiêu đãi họ , trong lòng chua xót.
A Thủy lời Đại Ngưu, nhớ đến giọng nụ của bà khi còn sống, nhớ đến bà luôn dành phần nhất cho dù bản chịu đói...
Cảm xúc vốn đang bên bờ vực sụp đổ rốt cuộc thể kìm nén nữa. Hắn đột ngột cúi đầu, trán đập mạnh xuống nền đất lạnh, phát tiếng nức nở như thú con thương. Nước mắt tuôn trào, ướt một mảng đất nhỏ mặt.
Những dân làng khác đang giúp lo hậu sự trong nhà thấy cảnh cũng kìm mà lau nước mắt.
Làng chài nhỏ đảo tình vốn giản dị, bà nội A Thủy sống lòng , sự của bà khiến cái thôn vốn gian nan càng thêm một phần bi thương.
Trong lòng A Tiến cũng chẳng dễ chịu gì. Hắn A Thủy mồ côi cha từ nhỏ, bà nội một tay nuôi lớn, hai bà cháu nương tựa mà sống. Giờ bà , A Thủy đời thực sự chỉ còn một trơ trọi.
Đợi đến khi tiếng của A Thủy dần nhỏ , chỉ còn là tiếng nức nở kìm nén, A Tiến mới lên tiếng nữa. Hắn nhắc một chữ nào đến chuyện mua muối, mà đem tất cả lương thực mang theo bên , của Đại Ngưu và cả nhóm Thượng Võ —— mấy bao gạo trắng, một ít thịt khô và thổ sản vùng núi, bày hết mặt A Thủy.
“A Thủy,” giọng A Tiến trầm và mạnh mẽ, mang cảm giác nương tựa vững chãi, “ tiên hãy nhờ bà con nấu lên, đều ăn một bữa nóng hổi. Ăn no , chúng gọi cùng lên núi, c.h.ặ.t loại gỗ hơn, đóng cho bà một cỗ quan tài đàng hoàng. Chúng sẽ đưa tiễn bà đoạn đường cuối cùng thật thể diện, vẻ vang.”
A Thủy ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung A Tiến, những thức ăn giờ đây quý hơn vàng , môi run run, nhất thời nên lời.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Đại Ngưu cũng gật đầu thật mạnh: “! A Thủy , việc ! Những chuyện khác tính !”
A Thủy cuối cùng cũng gật đầu thật mạnh, nặn hai chữ khàn khàn từ cổ họng: “... Cảm ơn.”
Hắn gắng gượng dậy, giao thức ăn A Tiến mang đến cho một dân làng lớn tuổi bên cạnh, thì thầm dặn dò vài câu. Người đó thức ăn trong tay, nhóm A Tiến, trong mắt tràn đầy sự cảm kích, vội vàng gọi những khác nhóm lửa nấu cơm.
Mùi thơm thức ăn nhanh ch.óng lan tỏa trong cái thôn t.ử khí trầm trầm.
Dân làng, bao gồm cả lũ trẻ, đều hau háu nồi lớn đang bốc nghi ngút, nuốt nước miếng liên tục. Bọn họ trông như quá lâu ăn một bữa cơm t.ử tế, ai nấy xanh xao vàng vọt, quần áo tả tơi.
A Tiến thầm đếm, cả thôn hiện giờ chỉ còn hai mươi , hơn nữa phần lớn là già phụ nữ và trẻ em. Không thấy những bóng dáng trai tráng , càng thấy A Vượng thúc, cai quản đường muối uy tín .
Sau bữa cơm đơn giản nhưng no bụng, sắc mặt dân làng dường như hơn một chút, trong ánh mắt cũng chút sinh khí.
Dưới sự dẫn dắt của A Tiến và Đại Ngưu, cộng thêm Thượng Võ và hai thị vệ cũng lặng lẽ gia nhập đội ngũ hỗ trợ, một nhóm lên núi đảo.
Thượng Võ và các thị vệ thủ nhanh nhẹn, việc chọn cây, c.h.ặ.t cây, bóc vỏ, khuân vác đều nhanh ch.óng.
A Tiến và Đại Ngưu sức lực cũng nhỏ, cùng dân làng theo sự chỉ đạo của các bô lão địa phương, bắt đầu đóng quan tài rầm rập.
Người đông sức lớn, đến chiều, một cỗ quan tài gỗ tùng tuy thô sơ nhưng đủ chắc chắn, ghép nối kín kẽ thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-242-bi-kich-cua-a-thuy-va-lang-chai.html.]
Mọi cẩn thận khâm liệm t.h.i t.h.ể bà nội A Thủy, đó hợp lực khiêng quan tài đưa đến một sườn dốc cao ráo, lưng tựa núi mặt hướng biển phía thôn. Dân làng đào sẵn huyệt mộ ở đó.
Không nghi thức rườm rà, sư sãi tụng kinh, chỉ tiếng xé lòng cuối cùng của A Thủy và tiếng thở dài trầm thấp của dân làng.
Đất từng chút một lấp đầy quan tài, cũng chôn vùi duy nhất của A Thủy cùng một đoạn ký ức bi thương nữa của làng chài nhỏ .
Mặt trời ngả về tây, gió biển mang theo lạnh thổi qua nấm mồ mới đắp. Mọi việc rốt cuộc cũng xong xuôi.
Trở gian nhà đá càng thêm trống trải quạnh quẽ của A Thủy, A Tiến đang định nhóm lửa đun chút nước ấm cho thì A Thủy đột nhiên “bịch” một tiếng, quỳ sụp xuống ngay mặt A Tiến và Đại Ngưu.
“A Tiến , Đại Ngưu , còn cả các vị đại ca!” Giọng A Thủy khàn vì nhưng vô cùng rõ ràng và trịnh trọng: “Đại ân đại đức hôm nay, A Thủy ... suốt đời khó quên! Cảm ơn các ! Thực sự... cảm ơn!”
Hắn dập đầu thật mạnh một cái.
A Tiến và Đại Ngưu hoảng hốt, vội vàng mỗi một bên đỡ dậy.
“A Thủy , cái gì ! Mau lên! Đừng khách sáo thế! Chúng cũng gì nhiều, đều là việc nên cả!” A Tiến liên tục .
Đại Ngưu cũng gật đầu lia lịa: “ đấy! Cụ , chúng giúp một tay, tính là ân đức gì chứ! Huynh mau lên!”
A Thủy họ đỡ dậy, hốc mắt đỏ lên, nhưng còn là nỗi bi thương thuần túy nữa mà pha lẫn chút cảm xúc phức tạp.
Hắn lau mặt, mời mấy xuống, còn thì bên mép chiếc giường ván gỗ cũ nát, ngọn đèn dầu chập chờn, cuối cùng kể đầu đuôi những biến cố của làng chài trong nửa năm qua.
“Lần các mua muối , thôn chúng ... cũng coi như qua hai tháng yên .”
Giọng A Thủy thấp, mang theo vị chua xót của hồi ức: “Nhờ lương thực đổi từ việc bán muối, miễn cưỡng sống qua ngày. Tuy lén lút, nơm nớp lo sợ, nhưng tóm vẫn con đường sống.”
Ánh mắt tối sầm : “ đó... ba tháng . A Vượng thúc như thường lệ, lén mang chút muối huyện thành, định đổi ít d.ư.ợ.c liệu và vải vóc cần thiết về. Không ngờ... là lộ tin tức vận khí quá đen đủi, đụng ngay quan binh tuần tra.”
Nắm tay A Thủy vô thức siết c.h.ặ.t, giọng mang theo hận thù và sợ hãi: “A Vượng thúc định chạy... nhưng đám quan binh đó căn bản hỏi xanh đỏ đen trắng, cũng chẳng bắt về thẩm vấn... Một tên nha dịch trong đó rút kiếm đ.â.m luôn... A Vượng thúc ông ... ông c.h.ế.t ngay tại chỗ... cứ thế mà mất mạng!”
Trong phòng im phăng phắc, chỉ tiếng gió biển luồn qua khe đá nức nở.
Thượng Võ nhíu mày. Hắn quan địa phương đôi khi vì bớt việc hoặc tham công, thủ đoạn đối phó với dân buôn muối lậu thể cực kỳ tàn khốc.
“A Vượng thúc... là trụ cột của thôn chúng , đường muối đều do một tay ông lo liệu. Ông c.h.ế.t ...”
Giọng A Thủy run rẩy: “Đường muối cũng đứt . Không ai dám bán muối nữa, cũng chẳng ai liên hệ với mua bên ngoài thế nào. Muối phơi xong chất đống bãi bùn như đống đá, đổi lấy một hạt gạo.”
“Mất đường sống , lương thực cũng nhanh ch.óng cạn kiệt. Trai tráng trong thôn chút sức lực, hoặc là liều mạng chèo thuyền nát biển xa đ.á.n.h cá, kết quả... một trở ; hoặc là lén bơi đất liền, cũng chẳng sống c.h.ế.t , bặt vô âm tín. Còn đều là những già yếu bệnh tật như chúng , nổi...”
Hắn chỉ bên ngoài, giọng tuyệt vọng: “Già yếu... c.h.ế.t đói, c.h.ế.t bệnh là chuyện bình thường nhất trong mấy tháng nay. Bà nội tuổi cao, sức khỏe vốn yếu, ăn đủ no... Bà luôn nhường phần ăn ít ỏi tiết kiệm cho ...”
Nước mắt A Thủy rơi xuống: “Một tháng , cũng , nước biển đột nhiên dâng cao dữ dội. Ban đêm thủy triều lớn tràn , những chỗ thấp trong thôn ngập hết, mấy căn nhà cuốn trôi... c.h.ế.t thêm mấy ... Tường nhà cũng sập một nửa, bà nội nhiễm lạnh, bệnh càng thêm nặng...”
Hắn ngẩng đầu A Tiến và Đại Ngưu, trong mắt tràn đầy hối hận và đau đớn vô tận: “Các ... nếu các đến sớm vài ngày... dù chỉ sớm ba ngày thôi... mang theo lương thực, lẽ... lẽ bà nội uống t.h.u.ố.c, ăn bữa cơm no là thể qua khỏi... là thể...”
Hắn tiếp nữa, che mặt, bờ vai rung lên bần bật.
A Tiến và Đại Ngưu mà lòng nghẹn đắng, Thượng Võ và hai thị vệ cũng lộ vẻ đành lòng.
Bọn họ ngờ cái làng chài nhỏ từng thể buôn bán lén lút, một tia sinh cơ , chỉ trong nửa năm ngắn ngủi trải qua nhiều kiếp nạn đến thế —— quan phủ trấn áp tàn khốc, sinh kế đoạn tuyệt , đói khát hành hạ, thiên tai ập đến...
Từng tầng tai họa ập xuống, đẩy một cộng đồng nhỏ bé vốn chỉ miễn cưỡng duy trì đến bờ vực diệt vong.