Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 236: Dây khoai lang
Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:00:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nắng sớm lờ mờ, A Tiến và Đại Ngưu chuẩn sẵn sàng xuất phát.
Ngoài hai họ còn hai vệ do Thượng Võ tỉ mỉ lựa chọn: một tên Trần Năm, ánh mắt linh hoạt, giỏi dò la tin tức; tên Triệu Bảy, trầm mặc ít nhưng bơi lội giỏi.
Ba đều cải trang thành khách thương bình thường, mang theo tiền bạc và một phần lương thực, thổ sản vùng núi chuẩn để trao đổi muối, lặng lẽ đến bến tàu nhỏ ở cửa huyện nha, nơi một chiếc thuyền ô bồng khiêm tốn đang neo đậu.
Tống Thanh Việt cố ý dậy thật sớm, từ vườn ươm khoai lang đang khí thế ngất trời chạy tới tiễn đưa.
Trên mặt nàng còn dính chút bùn, nhưng đôi mắt sáng lấp lánh. Nàng kéo A Tiến và Đại Ngưu sang một bên, tỉ mỉ dặn dò:
“A Tiến, Đại Ngưu ca, chuyện mua muối đành nhờ cậy hai . Nhớ thương lượng kỹ với A Thủy, chúng ăn lâu dài, giá cả công đạo, chừng còn thể hợp tác.” Nàng hạ giọng: “Ngoài muối còn một việc quan trọng nữa.”
A Tiến nghiêm túc lắng : “Cô nương cứ .”
“Nhớ giúp hỏi A Thủy xem thể dẫn các lên đảo hoặc núi gần đó, c.h.ặ.t thật nhiều cây sắn mang về .”
Đại Ngưu tò mò: “Thanh Việt t.ử, thứ đó gì? Thôn trồng loại hiện tại còn ăn , thứ đó ăn phiền phức lắm! Lại chẳng ngon lành gì!”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tống Thanh Việt giảo hoạt, lộ hai chiếc răng khểnh: “Cây sắn đó quả thực thể ăn sống, xử lý sẽ độc. mà!” Nàng nhấn mạnh: “Chỉ cần đào củ lên, gọt vỏ, cắt khúc, nấu thật chín! Sau đó vớt , ngâm nước sạch, nước vài , ngâm mấy canh giờ để chất độc thôi hết, mới lấy nấu ăn hoặc mài bột thì sẽ cả. Hơn nữa hàm lượng tinh bột cao, ăn no!”
Nàng biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ của A Tiến và Đại Ngưu, tiếp tục : “Các gặp A Thủy, nhất định phương pháp cho ! Trên đảo của họ sắn mọc hoang chứng tỏ thích hợp sinh trưởng. Sản lượng sắn cũng thấp, trồng còn đỡ tốn công hơn khoai lang, thêm một loại lương thực cứu đói! Các c.h.ặ.t ít sắn về, thử xem thể trồng sống mùa ở đây . Nếu thành công, trong tay chúng thêm một con bài!”
A Tiến gật đầu liên tục, ghi nhớ kỹ lời Tống Thanh Việt: “Cô nương yên tâm, nhất định sẽ chuyển lời và mang sắn về!”
Đại Ngưu cũng vỗ bộ n.g.ự.c rắn chắc, tràn đầy tự tin: “Thanh Việt t.ử, cứ ở đây chờ tin ! Chúng việc, cứ yên tâm!”
Nhìn chiếc thuyền nhỏ của nhóm A Tiến biến mất ở khúc quanh sông lượn lờ sương sớm, Tống Thanh Việt mới xoay , bước nhanh về “chiến trường” của —— diễn võ trường hậu viện huyện nha.
Mới qua hơn mười ngày, cảnh tượng nơi đây đổi nghiêng trời lệch đất.
Trên những luống đất cát san bằng , những củ giống màu đỏ tím, vàng nhạt nửa chôn trong đất sớm còn dáng vẻ “cục đất” ban đầu.
Gần như mỗi củ giống đều bùng nổ sức sống kinh . Từng sợi dây leo màu đỏ tím, xanh biếc hoặc tím nhạt rút từ đỉnh hoặc các mắt mầm bên hông củ khoai. Đầu tiên là cuộn e ấp non nớt, đó nhanh ch.óng giãn , trở nên dẻo dai và thon dài.
Chúng tranh bò lan bốn phía dọc theo luống đất.
Có những dây lớn nhanh dài hơn một thước, phiến lá cũng từ mầm nhỏ vàng nhạt ban đầu trưởng thành hình trái tim hoặc hình chân vịt, lá dày dặn, xanh mướt, phản chiếu ánh sáng khỏe mạnh nắng sớm.
Trên dây leo còn ngừng mọc cành mới, bộ vườn ươm trông xanh um tươi , sinh cơ bừng bừng, giống như một phiên bản rừng rậm xanh thu nhỏ.
Mấy chục vệ chiêu an tuyển chọn tới chăm sóc vườn ươm, sự chỉ huy của Tống Thanh Việt, cẩn thận giữa các luống khoai.
Bọn họ theo sự chỉ dạy của Tống Thanh Việt, tỉa bớt những dây leo quá rậm rạp, đem những cành khỏe mạnh cắt xuống giâm sang luống mới. Bọn họ dùng muôi gỗ cẩn thận bổ sung nước cho đất cát, để quá khô héo dây, cũng để quá ướt thối củ giống; còn nhổ cỏ dại thi thoảng mọc lên để tránh tranh giành dinh dưỡng.
Toàn bộ vườn ươm bận rộn mà trật tự, trong khí tràn ngập mùi ẩm ướt của đất và mùi thơm tươi mát đặc trưng của thực vật.
Trên mặt những vệ chiêu an còn vẻ c.h.ế.t lặng tuyệt vọng, mà mang theo sự chuyên chú và niềm mong chờ ẩn giấu. Bọn họ tận mắt chứng kiến những “trứng đất” kỳ quái biến thành dây leo xanh mướt tay , dường như cũng thấy kỳ tích sinh mệnh đất đai t.h.a.i nghén .
Sáng hôm nay, Chu Uyên xử lý xong công vụ khẩn cấp, sự tháp tùng của Lục sư gia, nữa đến hậu viện xem xét.
Khi ánh mắt ngài lướt qua cổng nguyệt môn, thấy biển xanh dây leo đan xen um tùm chiếm cứ hơn nửa diễn võ trường , vị Vương gia từng quen với khói lửa sa trường, sông dài mặt trời lặn, thiên quân vạn mã cũng nhịn ngẩn , bước chân khựng ở cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-236-day-khoai-lang.html.]
Lục sư gia càng kinh ngạc đến ngây , miệng há , hồi lâu mới lẩm bẩm: “Cái ... cái thật là... chỉ ngắn ngủi hơn mười ngày mà biến hóa như thế? Lão phu tuy hiểu việc đồng áng nhưng cũng thấy... thật hoành tráng!”
Chỉ thấy Tống Thanh Việt đang xổm bên một luống đất, tay cầm thước đo chiều dài một sợi dây leo, miệng lẩm bẩm: “Ừm, dây đấy, sắp một thước hai , đủ khỏe, vài ngày nữa là cắt ...”
Ánh nắng xuyên qua khe hở mái tranh chiếu lên nàng, mạ cho nàng một lớp viền vàng óng ánh. Đôi má nàng ửng hồng vì bận rộn, vài sợi tóc mai bết mồ hôi dính bên thái dương, thần sắc chuyên chú khiến cả nàng tỏa thứ ánh sáng động lòng lạ thường.
Chu Uyên lấy bình tĩnh, chậm rãi tới. Giày ngài đạp lên nền đất cát xốp mềm, phát tiếng sột soạt nhỏ.
Tống Thanh Việt tiếng động, ngẩng đầu lên, thấy Chu Uyên, mặt lập tức nở nụ rạng rỡ như trời bừng sáng.
Nàng dậy, phủi đất tay, như dâng bảo vật chỉ biển xanh mắt, giọng điệu mang theo vẻ đắc ý và chút kiêu ngạo giấu diếm:
“Vương gia! Ngài xem! Mầm khoai lang của chúng lớn lắm! Theo đà , hơn mười ngày nữa là phần lớn dây leo đều dài hơn một thước, đủ to đủ khỏe, thể cắt xuống chia cho nạn dân trồng !”
Nàng tùy tay kéo một sợi dây leo gần đó, dây dẻo dai đàn hồi, phiến lá đầy đặn: “Ngài sờ xem, lá cây chắc chắn , bên trong là dưỡng chất đấy! Sợi dây thể cắt ba bốn đoạn hom giống. Cả vườn ươm ít nhất thể cho mấy vạn cây giống!”
Chu Uyên theo lời, vươn đầu ngón tay chạm nhẹ phiến lá xanh biếc.
Xúc cảm mát, mang theo sự no đủ của sinh mệnh. Ngài theo hướng ngón tay Tống Thanh Việt, tầm mắt chạm đến đều là màu xanh bồng bột.
Sức sống tràn trề đối lập gay gắt đến ch.ói mắt với cảnh tượng đói kém xám xịt c.h.ế.t ch.óc bên ngoài nha môn. Một nỗi rung động và hy vọng khó tả lặng lẽ dâng lên đáy lòng ngài.
Ngài thu hồi ánh mắt, thiếu nữ mắt dường như đang tỏa sáng, giọng bất giác nhu hòa hơn vài phần: “Làm , Tống cô nương. Còn hơn cả dự đoán của bản vương.”
Tống Thanh Việt khen, đôi mắt cong lên như trăng non, nhưng miệng khiêm tốn: “Đâu , chủ yếu là nhờ Vương gia ủng hộ, địa điểm nhân thủ cấp đủ, còn các đại ca đại thúc chăm sóc tận tâm!”
Nàng chỉ chỉ mấy vệ chiêu an đang ngây ngô bên cạnh.
Lục sư gia cũng hồi phục từ cơn chấn động, vuốt râu gật đầu liên tục: “Tống cô nương quả là kỳ nữ! Tốc độ nhân giống bậc từng thấy. Vương gia, xem việc phát đợt mầm khoai lang đầu tiên cần chuẩn thời hạn .”
Chu Uyên gật đầu: “Lục . Tống cô nương, nàng ý kiến gì về việc phát giống ?”
Nói đến chính sự, Tống Thanh Việt cũng thu hồi vẻ đùa cợt, nghiêm túc : “Vương gia, Lục , cho rằng việc phát giống thể loạn.
Đầu tiên, ưu tiên phát cho những hộ nạn dân đất hoang rõ ràng để khai khẩn, trong nhà còn sức lao động, và nguyện ý ký ‘cam kết nhận mầm trồng trọt’. Chúng thể phái các điểm tập trung nạn dân tuyên truyền, rõ cách trồng khoai lang, lợi ích, và chuyện ba tháng thể thu hoạch để họ tự đăng ký.”
“Tiếp theo, khi phát giống dạy ngay tại chỗ. Mỗi khi phát cho một hộ, cắt một đoạn dây khỏe mạnh ngay mặt họ, mẫu cách trồng, cách tưới nước, nhấn mạnh các điểm chính. Tốt nhất còn thể phát một tờ ‘khẩu quyết trồng khoai lang’ đơn giản hóa, hình vẽ kèm theo.”
“Còn nữa, thể chia đợt phát, đợt đầu phát ít , ví dụ mỗi hộ phát đủ mầm cho nửa mẫu đất. Chờ đợt đầu tiên trồng xuống, tấm gương mở rộng phạm vi. Vườn ươm bên chúng tiếp tục ươm, tuần liên tục.”
Suy nghĩ của nàng rõ ràng, suy xét chu , ngay cả việc khích lệ và mở rộng cũng tính kỹ. Chu Uyên và Lục sư gia xong, trong mắt đều là vẻ tán thưởng.
“Cứ theo lời nàng.” Chu Uyên quyết định dứt khoát: “Lục , lập tức bắt tay soạn thảo bố cáo, thư cam kết và cái... ‘khẩu quyết’ . Tống cô nương, bên vườn ươm tiếp tục phiền nàng. Mười ngày , chúng phát đợt mầm khoai lang đầu tiên!”
“Vâng!” Giọng Tống Thanh Việt lanh lảnh, tràn đầy nhiệt huyết.
Nhìn màu xanh hy vọng do một tay thúc giục sinh trưởng mắt, nghĩ đến việc sắp bắt đầu phát giống, Tống Thanh Việt dường như thấy vô dây leo cắm rễ mảnh đất khô cằn của Lĩnh Nam, lan tràn và cuối cùng kết từng chùm quả lớn lòng đất.
Đó sẽ chỉ là lương thực, mà là chiếc chìa khóa đầu tiên phá vỡ vòng tuần c.h.ế.t ch.óc .
Nàng nhẹ nhàng vuốt ve một chiếc lá khoai lang đầy đặn bên cạnh, lầm bầm một , mang theo vẻ tinh nghịch giảo hoạt và niềm tin vô cùng: “Mau mau lớn nhé, dây leo nhỏ, các ngươi đang gánh vác trọng trách cứu vớt Lĩnh Nam, và cả vạn lượng hoàng kim của đấy!”