Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 227: Thượng khách của bản vương
Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:00:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe Thượng Võ , nụ mặt Lưu thị biến mất. Bà há miệng định khuyên can thêm nữa nhưng Tống Thanh Việt giữ tay .
“Nương, yên tâm , con sẽ sớm trở về thôi.” Tống Thanh Việt trao cho mẫu ánh mắt trấn an, dứt khoát dậy: “Thượng Võ đại ca chờ một lát, thu dọn chút đồ.”
Nàng trở về phòng , nhanh nhẹn gói ghém một tay nải đơn giản, bên trong là vài bộ quần áo để giặt cùng một dụng cụ nhỏ, sổ tay ghi chép mà nàng nghĩ thể dùng tới.
Đồng thời, nàng bảo A Tiến dắt con ngựa Truy Phong đang buộc gốc cây hồng trong vườn rau .
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tin tức Tống Thanh Việt sắp theo Ung Vương rời núi việc lan nhanh như mọc cánh khắp chốn Đào Nguyên nhỏ bé.
Chẳng mấy chốc, cửa nhà Tống Thanh Việt tụ tập đông dân làng đến tiễn đưa.
“Việt Việt, con... con cũng đừng lâu quá nhé! Xong việc thì mau ch.óng trở về!” Tống đại thẩm nắm lấy tay nàng, vành mắt đỏ hoe.
“ đấy Thanh Việt nha đầu, cửa bên ngoài, thế đạo yên , nhất định, nhất định chú ý an !” Lưu thúc cũng thấm thía dặn dò.
“Bên ngoài giờ cái ăn quý giá lắm, mang thêm ít lương khô !” Tôn quả phụ cùng vài vị thím rằng, nhét những chiếc bánh nướng, thịt khô, dưa muối... nhà cái tay nải rỗng mà A Tiến cầm, chỉ một lát dồn mấy bọc căng phồng.
Nhìn những thức ăn chứa đầy thâm tình , trong lòng Tống Thanh Việt ấm áp nhưng cũng dâng lên chút chua xót.
“Ái chà, các vị thúc bá thím nương, đừng lo lắng!” Tống Thanh Việt tươi , cao giọng trấn an : “Ta chỉ giúp một thời gian thôi, về nữa! Ta đảm bảo, mỗi tháng chỉ cần rảnh rỗi là sẽ về ở vài ngày! Yên tâm ! Mọi cứ coi như thuê nửa năm, sẽ về nhanh thôi ha!”
Nàng bắt đầu sắp xếp các công việc trong thôn đấy:
“Vương thúc, Đại Lực ca, xong việc đồng áng nhớ nghiên cứu thêm, tranh thủ sớm ngày đóng chiếc thuyền lớn hơn nhé!”
“Thúc, Lưu thúc, lúc nông nhàn thì tổ chức tu sửa đoạn đường thông sông lớn, chúng sẽ thuận tiện hơn!”
“Hoa màu ngoài ruộng, cá trong hồ sen, ruộng dâu, tằm, gia cầm... đều để tâm chăm sóc kỹ nhé!”
Cuối cùng, nàng về phía A Tiến, ánh mắt mang theo sự phó thác: “A Tiến, trong nhà... nương , sư phụ sư nương, còn cả các , giao hết cho ngươi và Thúy Thúy.”
Mọi nhao nhao nhận lời.
A Tiến gật đầu thật mạnh: “Cô nương, ngài yên tâm! Chờ qua đợt bận rộn , cùng Đại Ngưu và Tống đại thúc sẽ tìm nhóm A Thủy mua thêm muối về. Trong nhà sự , nhất định sẽ chăm sóc cho phu nhân và !”
“Nương cần các con chăm sóc, nương tự lo cho và đám em, chỉ là con...”
Rất nhanh, Truy Phong A Tiến dắt tới. Chú ngựa ô thần tuấn dường như vẫn nhớ Tống Thanh Việt, thiết dùng mũi cọ cọ tay nàng.
Thượng Võ và tên tâm phúc mấy cái tay nải nhét đầy đồ ăn đến mức căng phồng thì chút dở dở , cuối cùng đành vắt hết lên lưng ngựa Truy Phong rộng rãi cho thỏa.
Trong ánh mắt lưu luyến nỡ, tràn đầy lo lắng và chúc phúc của ở chốn Đào Nguyên, Tống Thanh Việt ôm chầm lấy và các em cuối, xoay cùng nhóm Thượng Võ dắt theo Truy Phong chở đầy “lương khô tình thương” bước lên con đường rời núi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-227-thuong-khach-cua-ban-vuong.html.]
Lại nữa đến bên bờ con sông lớn quen thuộc, Tống Thanh Việt phát hiện Thượng Võ chuẩn còn là thuyền nhỏ, mà là một chiếc thuyền khá rộng rãi chắc chắn, thể chứa cả ngựa. Truy Phong dường như cũng lạ lẫm gì với việc thuyền, ngoan ngoãn bước lên boong tàu sự dẫn dắt của Thượng Võ.
Thuyền xuôi dòng, vững vàng và nhanh hơn bè tre nhiều, chỉ hai canh giờ đến nơi!
Đến ngoại thành huyện Hoài Viễn, Thượng Võ sớm bố trí xe ngựa tiếp ứng. Cả đoàn thẳng tới huyện nha.
Tại đại đường huyện nha, Chu Uyên đang cùng Lục sư gia và vài vị quan thuộc bàn bạc chuyện quan trọng.
Nghe thông báo, ngài ngẩng đầu liền thấy Tống Thanh Việt theo Thượng Võ . Gần một tháng gặp, nàng vẻ gầy đôi chút vì bận rộn vụ mùa, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời, mang theo tia tò mò của mới đến và sự linh động đổi.
“Vương gia, Tống cô nương đến.” Thượng Võ bẩm báo, tay còn xách mấy cái tay nải to tướng, ăn nhập với hình tượng lạnh lùng thường ngày, trông chút buồn .
Tống Thanh Việt thấy Chu Uyên ngay ngắn ở , mặc một bộ thường phục màu đen, khí độ uy nghiêm, khác một trời một vực với lúc ở chốn Đào Nguyên.
Nàng cũng chẳng hề luống cuống, tít mắt vẫy vẫy tay, chào hỏi tự nhiên: “Hi, Vương gia, lâu gặp nha!”
Nàng quỳ xuống, cũng chẳng hành bất kỳ lễ tiết chính thức nào, cứ thế tủm tỉm ngài.
Chu Uyên đời gặp , từ vương công đại thần cho đến thường dân bá tánh, ai thấy ngài cũng nơm nớp lo sợ, cung kính hành lễ. Dám tùy ý như thế , cũng chỉ mỗi Tống Thanh Việt mắt.
Lục sư gia ở bên cạnh thấy thế, nhịn thấp giọng nhắc nhở: “Ách... vị cô nương , gặp Vương gia hành lễ quỳ lạy.”
Lúc Tống Thanh Việt mới sực nhớ quy củ cổ đại. Nàng “A” một tiếng, chút vụng về bắt chước động tác thấy tivi, nhún gối xuống, miệng lẩm bẩm: “Ách, dân nữ... dân nữ Tống Thanh Việt, tham kiến Vương gia... Vương gia thiên tuế...”
Động tác cứng đờ, giọng điệu cổ quái, vì là hành lễ thì giống như đang diễn kịch hài hơn. Dáng vẻ , cộng thêm Thượng Võ bên cạnh tay xách nách mang với vẻ mặt bất đắc dĩ, tạo thành một khung cảnh cực kỳ quỷ dị.
Không khí nghiêm trang vốn trong công đường nháy mắt phá vỡ. Mấy vị quan trẻ tuổi vội cúi đầu, vai rung rung, liều mạng nhịn . Ngay cả Lục sư gia cũng vuốt râu che giấu khóe miệng đang giật giật, cảm giác sắp nghẹn đến nội thương.
Chu Uyên thiếu nữ đang nỗ lực “biểu diễn” hành lễ nhưng cả tự nhiên đài, liếc đám thuộc hạ đang nhịn đến vất vả. Sợi dây đàn mang tên “quy củ” trong lòng ngài, khi đối mặt với vị “cứu tinh mê tiền” liên tiếp phá vỡ lẽ thường , một nữa buông lỏng vài phần.
Ngài hắng giọng, đè nén tia ý cơ hồ thể phát hiện nơi đáy mắt, giọng trầm mở miệng, ngữ khí mang theo ý vị kiên định:
“Tống cô nương ân với bản vương, càng là tài ba mà bản vương mời đến tương trợ. Từ nay về , nàng là thượng khách của bản vương. Tại đất Lĩnh Nam , gặp bản vương cần quỳ lạy, tục lễ đều miễn.”
Khẩu dụ tương đương với việc trao cho Tống Thanh Việt một tấm kim bài miễn t.ử. Lục sư gia và trong lòng nghiêm , cái về vị Tống cô nương vẻ đắn tăng thêm vài phần trọng lượng.
Chu Uyên lập tức phân phó Thượng Võ: “Đưa Tống cô nương hậu đường, chọn một sân yên tĩnh rộng rãi để an trí. Cắt cử hai nha cẩn thận, thỏa qua hầu hạ.”
“Vâng, Vương gia!” Thượng Võ lĩnh mệnh, động tác mời với Tống Thanh Việt: “Tống cô nương, mời theo .”
Tống Thanh Việt thở phào nhẹ nhõm, cần cả ngày quỳ quỳ đúng là quá .
Nàng nhe răng với Chu Uyên coi như cảm tạ, đó theo Thượng Võ, dắt Truy Phong về phía hậu đường huyện nha, chính thức bắt đầu kiếp sống “ công” trướng Ung Vương tại huyện Hoài Viễn.
Chu Uyên bóng lưng nhẹ nhàng rời của nàng, trong lòng bỗng nhiên cũng an vài phần lạ thường. Dường như con gái luôn mang đến những bất ngờ và sinh khí , lẽ thực sự thể mang chuyển biến cho mảnh đất phong cằn cỗi của ngài.