Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 224: Bản vương dàn xếp xong sẽ phái người đến đón nàng
Cập nhật lúc: 2026-05-05 09:00:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nắng sớm mờ ảo, chốn Đào Nguyên vẫn còn bao phủ trong màn sương mù nhàn nhạt, bóng dáng Thượng Võ lặng lẽ xuất hiện ở cửa tiểu viện như một bóng ma.
Hắn mang theo một sương giá, đáy mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì đường suốt đêm, nhưng tinh thần vô cùng phấn chấn.
Chu Uyên mới dậy lâu, đang hoạt động gân cốt trong sân. Nhìn thấy trở về nhanh như , ngài nhíu mày, giọng mang theo một tia vui: “Không bảo ngươi thăm dò lộ tuyến xong thì thả bồ câu đưa thư về là ? Cớ gì tự ?”
Ngài lo lắng hành tung của Thượng Võ bại lộ, rước lấy những phiền toái cần thiết.
Thượng Võ quỳ một gối xuống đất, chắp tay bẩm báo, giọng tuy thấp nhưng rõ ràng: “Vương gia bớt giận! Thuộc hạ thăm dò kỹ, con sông lớn quả thực đổ sông Hoài Viễn. Từ nơi bè tre xuôi dòng, ước chừng hai canh giờ là thể đến chỗ vắng vẻ ngoài thành huyện Hoài Viễn.
Thuộc hạ đến nơi, theo phân phó đó của Vương gia, gửi bộ mật thư cần thiết cho các thuộc hạ cũ của nguyên vương phủ thông qua bồ câu đưa tin.”
Hắn dừng một chút, ngẩng đầu Chu Uyên, ánh mắt kiên định: “Thuộc hạ trộm nghĩ, bồ câu đưa thư tuy nhanh, nhưng chung quy bằng thuộc hạ tự tiếp ứng thì thỏa hơn.
Thuộc hạ mua một chiếc thuyền nhỏ nhẹ nhàng nhưng chắc chắn tại huyện Hoài Viễn. Nếu đường suốt đêm, nghỉ ngơi ít một chút, ngược dòng đón ngài thì so với việc chờ bồ câu đưa tin về về càng nhanh ch.óng và đáng tin cậy hơn.”
Hắn liếc Tống Thanh Việt đang tò mò ngó nghiêng ở cửa sương phòng, bổ sung thêm: “Huống hồ, thuộc hạ cũng thể... để Vương gia ngài hạ chiếc bè tre đơn sơ mà lặn lội đường xa. Hơn nữa, Tống cô nương là phận nữ nhi, cũng thể để nàng bè tre động một chút là ướt , thuyền nhỏ sẽ thuận tiện hơn nhiều.”
Chu Uyên xong, sắc mặt dịu đôi chút, nhưng vẫn cẩn trọng hỏi: “Ngươi mang theo gương mặt lạ nào về ? Hoặc kinh động đến ai ?”
Chu Uyên bất kỳ ngoài nào đến sự tồn tại của ngôi làng , ngài hứa với Tống Thanh Việt sẽ bảo vệ nơi đây chu .
“Vương gia yên tâm!” Thượng Võ khẳng định chắc nịch: “Thuộc hạ hành sự cực kỳ cẩn thận, thuyền bè cũng mua qua đường dây bí mật, tuyệt đối mang theo bất cứ ai trở về, cũng tin chắc kẻ theo dõi.”
Chu Uyên trầm ngâm một lát, ánh mắt lướt qua Tống Thanh Việt đang thì thầm to nhỏ với Thúy Thúy cách đó xa. Bóng dáng mảnh mai cùng đôi mắt sáng ngời của nàng trong nắng sớm trông càng thêm nổi bật.
Trong lòng ngài quyết định, bèn hạ giọng với Thượng Võ: “Lần rời , tạm thời mang theo Tống cô nương.”
Trong mắt Thượng Võ thoáng qua tia kinh ngạc, nhưng dám hỏi nhiều, chỉ cung kính đáp: “Vâng.”
Chu Uyên về phía Tống Thanh Việt, giọng bình tĩnh nhưng mang theo ý vị bảo vệ kiên định: “Hiện giờ bản vương chính thức tiếp nhận đất phong, thế cục Lĩnh Nam rõ, xung quanh nguy cơ tứ phía, trong bóng tối bao nhiêu đôi mắt đang rình rập.
Nàng là một nữ t.ử tay trói gà c.h.ặ.t, võ nghệ, rành sự phong vân quỷ quyệt của triều đình thế sự hiểm ác. Giờ phút theo chúng ngoài chẳng khác nào lấy phạm hiểm.
Bản vương thể để nàng vì bản vương mà rơi cảnh nguy hiểm lường .”
Thượng Võ , trong lòng chợt hiểu , đồng thời cũng nảy sinh một tia... kính nể đối với sự cẩn trọng và suy tính khó của Vương gia nhà . Dù cũng từng thấy Vương gia chu đáo với ai như bao giờ, bèn cúi đầu : “Vương gia suy xét chu , là thuộc hạ suy nghĩ thấu đáo.”
Lúc , Thúy Thúy tới, gọi bọn họ: “Chu công t.ử, Thượng Võ đại ca, cơm sáng xong , phu nhân gọi ăn thôi!”
“Được, tới ngay đây.” Chu Uyên lên tiếng, thần sắc khôi phục vẻ bình thường.
Từ cùng ăn món vịt kho gừng đó, chủ tớ Chu Uyên còn ăn riêng nữa mà cùng chung mâm với gia đình Tống Thanh Việt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-224-ban-vuong-dan-xep-xong-se-phai-nguoi-den-don-nang.html.]
Trên bàn cơm, Lưu thị nhiệt tình gắp thức ăn cho Chu Uyên và Thượng Võ, hỏi han Thượng Võ dò đường vất vả . Vương chưởng quầy thì trò chuyện với Chu Uyên về đạo dưỡng sinh. Tống Thanh Việt thỉnh thoảng chêm vài câu chọc , khí vô cùng hòa thuận ấm áp.
Sau khi ăn xong, Chu Uyên tìm cơ hội đến bên cạnh Tống Thanh Việt, lúc đang no nê tưới hoa trong sân.
“Tống cô nương.”
Tống Thanh Việt ngẩng đầu, dùng tạp dề lau tay: “Hả? Vương gia việc gì ?”
Chu Uyên nàng, ánh mắt trầm tĩnh: “Hôm nay bản vương và Thượng Võ sẽ rời .”
Tống Thanh Việt sửng sốt một chút: “Nhanh như ? Đường thủy xác nhận vấn đề gì chứ?”
“Ừ, Thượng Võ thăm dò kỹ, đường thủy quả thực thông đến huyện Hoài Viễn, hơn nữa chỉ mất hai canh giờ. Thượng Võ cũng chuẩn sẵn thuyền bè.”
Chu Uyên gật đầu, lập tức sự sắp xếp của : “Bản vương ngoài dàn xếp , xử lý công việc nhận đất phong, định cục diện. Đợi thứ đấy, môi trường xung quanh an , sẽ phái Thượng Võ đón nàng rời núi.”
Tống Thanh Việt , đầu tiên là chút bất ngờ, nhưng ngay đó trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Trên mặt nàng nở nụ , sảng khoái đáp: “Không thành vấn đề! Vương gia ngài cứ lo chính sự , khi nào dàn xếp xong xuôi, phái đến tìm là ! Ta tùy thời xin đợi!”
Trong lòng nàng nghĩ: Vừa khéo! Nếu bây giờ bắt theo ngài ngay, còn mở lời với nương thế nào ! Bà chắc chắn sẽ lo lắng một ngàn một vạn , sợ ngoài chịu khổ hoặc gặp nguy hiểm. Hoãn binh thế cũng , để từ từ công tác tư tưởng cho nương.
Chu Uyên biểu cảm như trút gánh nặng pha chút giảo hoạt của nàng, dường như thấu tâm tư . Đáy mắt ngài lướt qua một tia ý cực nhạt, nhưng vạch trần.
Dặn dò xong xuôi, Chu Uyên và Thượng Võ còn trì hoãn nữa. Hai trở về đông sương phòng, thu dọn hành lý đơn giản – thực cũng chẳng gì để thu dọn. Sau đó, họ nhà chính, trịnh trọng từ biệt Lưu thị, Vương chưởng quầy cùng gia đình Tống Thanh Việt.
Chu Uyên vái chào thật sâu Lưu thị và Vương chưởng quầy: “Nhiều ngày qua quấy rầy, nhận sự quan tâm của phu nhân và lão . Ơn cứu mạng, nghĩa thu lưu, Chu Uyên suốt đời khó quên.”
Giọng điệu ngài chân thành, tư thái hạ xuống thấp.
Lưu thị vội vàng xua tay: “Chu công t.ử quá khách sáo , bình an là . Sau ... nếu rảnh rỗi thì đến chơi.”
Vương chưởng quầy cũng vuốt râu : “Chu công t.ử bảo trọng thể, lên đường bình an.”
Thượng Võ cũng chắp tay hành lễ với , cảm tạ sự chăm sóc trong những ngày qua.
Tống Thanh Việt bên cạnh nhà, chủ tớ hai Chu Uyên. Trong ánh nắng sớm, Chu Uyên bộ thường phục sẫm màu chất liệu hơn một chút do Thượng Võ mang đến. Tuy vẫn khiêm nhường, nhưng khí độ rốt cuộc cũng che giấu nữa.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Ngài Tống Thanh Việt một cái cuối cùng, ánh mắt thâm sâu phảng phất như mang theo một lời ước hẹn lời. Sau đó, ngài cùng Thượng Võ xoay , bước nhanh khỏi tiểu viện, bóng dáng nhanh biến mất trong màn sương sớm dẫn cửa thôn.
Tống Thanh Việt theo hướng họ rời , trong lòng nhất thời chút trống trải, nhưng nhiều hơn cả là sự mong chờ về tương lai, cùng một chút thấp thỏm và hưng phấn khi sắp bước lên hành trình mới.
Nàng , những ngày tháng an nhàn nơi chốn Đào Nguyên tạm thời hạ màn. Vạn lượng hoàng kim thuộc về Tống Thanh Việt nàng đang chờ đợi ở phía .
Và tất cả những điều , đều đợi vị Vương gia dọn sạch chướng ngại, trải phẳng con đường.