Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 208: Cá Nướng

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:54:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ánh hoàng hôn nhuộm mặt sông rộng lớn thành màu đỏ cam tuyệt , nơi dòng nước phẳng lặng gần bờ hiện lên cảnh sắc động lòng "nửa sông rực đỏ nửa sông xanh".

 

Gió sông mang theo nước nhẹ nhàng thổi qua, xua tan cái nóng bức còn sót của ban ngày.

 

Tiểu đội tìm cá dọn sạch một đất trống bãi cát đá gần cửa sông, coi như tạm thời an bài chỗ nghỉ.

 

Đi đường cả ngày, trải qua mấy thử thách địa hình hiểm trở, thể lực tiêu hao lớn.

 

Đại Ngưu đặt hành lý xuống, cái bụng nể nang mà kêu "ọc ọc" một tiếng. Hắn xoa bụng, mắt hau háu về phía Tống Thanh Việt và A Tiến: "Lương khô ăn hết từ trưa , tối nay ăn gì đây? Ngực sắp dán lưng !"

 

Lưu thúc con trai thế liền lườm một cái, theo thói quen mắng: "Cái thằng ngốc , cả ngày chỉ ăn! Mở to mắt bò của mày xem, sông lớn thế thì bao nhiêu là cá? Đồ ăn thể tự mọc chân chạy miệng mày chắc? Muốn ăn thì lăn bếp!"

 

Lời mắng của ông tuy nhắm Đại Ngưu nhưng cũng như lời nhắc nhở cho tất cả đám thanh niên.

 

A Tiến là đầu tiên hành động. Hắn dỡ sọt xuống, cẩn thận lấy mấy gói nhỏ bọc kỹ bằng giấy dầu, mặt nở nụ ấm áp: "May mà Thúy Thúy nghĩ chu đáo, mang theo cho chúng ít muối và mỡ heo."

 

Mỗi họ xa, cô bé Thúy Thúy cẩn thận luôn lén nhét thêm những thứ gia vị tay nải. Nàng nơi rừng núi hoang vu, muối mỡ mới nấu mùi vị của nhân gian.

 

"Tốt quá! Có muối là dễ !" Tống Đại Xuyên vỗ đùi, cũng dậy theo, "Mấy đứa thanh niên, đừng ngây đó! Đứa nào bơi thì cửa sông xem ! Đứa nào tay chân nhanh nhẹn thì quanh đây tìm xem rau dại ăn ! Số còn mau nhặt củi, nhóm lửa lên!"

 

Lời của Lưu thúc và hành động của A Tiến như tiếng kèn tập hợp.

 

Đại Ngưu cha già mắng rụt cả cổ, nhưng động tác hề chậm, lập tức kéo Nhị Ngưu và A Tiến lấy bộ đồ câu đơn sơ mang theo —— thực chất chỉ là mấy thanh tre vót nhọn buộc dây thừng, lưỡi câu uốn từ kim khâu, mồi câu là giun đất đào thuận tay đường.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Ba phấn khích chạy chỗ cửa sông giao giữa suối và sông lớn. Nơi đó dòng nước tương đối êm, thức ăn phong phú, là nơi tụ tập của lũ cá.

 

Vương Đại Lực và hai thanh niên khác cầm d.a.o rựa bìa rừng gần đó tìm cành khô. Tống Thanh Việt thì đeo gùi tre, với Tống Đại Xuyên và Lưu thúc: "Tống thúc, Lưu thúc, hai nghỉ ngơi chút , con dạo quanh đây xem tìm ít rau dại hương liệu gì ."

 

Nàng men theo bãi sông về phía t.h.ả.m thực vật rậm rạp, ánh mắt cẩn thận tìm kiếm.

 

Rất nhanh, nàng phát hiện mấy cây chuối tây mọc hoang sườn dốc ẩm ướt, bèn cẩn thận cắt lấy vài tàu lá chuối to rộng xanh mướt. Lá chuối ở nơi hoang dã thể dùng để đựng thức ăn, tác dụng lớn lắm đấy!

 

Tiếp đó, nàng phân biệt trong đám cỏ bụi rau thơm dại và lá lốt rừng (giả lâu diệp) đang tỏa hương đặc trưng. Hai loại đều là gia vị thường dùng ở vùng Lĩnh Nam, thể khử tanh tăng hương. Nàng hái một nắm to, thỏa mãn về trại.

 

Khi nàng về đến nơi, đống lửa trại cháy hừng hực, ngọn lửa màu cam nhảy múa xua tan cái lạnh chạng vạng, cũng ánh hồng lên khuôn mặt mỗi . Mà bên phía Đại Ngưu càng truyền đến tin vui!

 

"Cắn câu ! Ha ha, một con nữa!" Tiếng reo hò phấn khích của Đại Ngưu vang lên. Chỉ thấy A Tiến thành thạo nhấc cần, một con cá trắm cỏ to bằng bàn tay, vảy lấp lánh ánh bạc nắng hoàng hôn quăng lên bờ.

 

Bên cạnh, Nhị Ngưu cũng thu hoạch nhỏ, câu hai con cá chép đang giãy đành đạch. Chỉ đầy nửa canh giờ, họ thu hoạch năm sáu con cá sông lớn nhỏ khác , tuy tính là cá "khủng" nhưng cũng đủ cho mấy ăn no nê.

 

"Đủ đủ ! Mau mang đây thịt!" Tống Đại Xuyên vui vẻ gọi.

 

A Tiến và Đại Ngưu phụ trách sơ chế cá. Họ dùng con d.a.o nhỏ mang theo thoăn thoắt đ.á.n.h vảy, bỏ mang, m.ổ b.ụ.n.g rửa sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-208-ca-nuong.html.]

 

Tống Thanh Việt thì dùng nước sông rửa sạch sẽ lá chuối và rau dại hái . Nàng nhồi một phần rau thơm và lá lốt bụng cá, xoa đều muối tinh lên cá, đó cẩn thận quết một lớp mỡ heo mỏng.

 

"Nào, dùng cái gói nướng." Tống Thanh Việt dùng lá chuối to rộng bọc kín những con cá tẩm ướp, giống như từng cái tã lót màu xanh lục, đó dùng dây cỏ mềm buộc c.h.ặ.t .

 

"Thanh Việt t.ử, cách của mới lạ nha! Dùng lá cây gói nướng, ngon đấy?" Đại Ngưu tò mò .

 

"Cứ chờ mà xem, cá nướng kiểu thịt sẽ mềm hơn, còn thấm mùi thơm của lá chuối và hương thảo, đảm bảo ngon hơn kiểu nướng trọi của !" Tống Thanh Việt tự tin .

 

A Tiến nhận lấy những gói cá, dùng cành cây vót nhọn xiên qua, đó cắm lên giá nướng đơn sơ dựng sẵn bên đống lửa. Hắn thỉnh thoảng xoay xiên cá để thịt chín đều.

 

Dần dần, một mùi thơm hỗn hợp giữa mùi thanh của lá chuối, mùi hăng nồng đặc trưng của rau thơm dại và vị ngọt tươi của chính thịt cá bắt đầu lan tỏa từ những "gói quà" màu xanh, khiến thèm nhỏ dãi.

 

Đại Ngưu xổm bên lửa, mắt chớp chằm chằm mấy cái gói xanh bắt đầu cháy sém lớp vỏ ngoài, yết hầu trượt lên trượt xuống liên tục, miệng lẩm bẩm: "Thơm quá... Khi nào thì ăn đây?"

 

Cuối cùng, ánh mắt mong chờ của , A Tiến phán đoán lửa tầm. Hắn cẩn thận gỡ cá nướng xuống, đặt lên tàu lá chuối lớn rửa sạch.

 

Cởi bỏ dây cỏ, lật lớp lá chuối trở nên vàng giòn, trong nháy mắt, một mùi thơm nồng nàn bá đạo xộc mũi!

 

Chỉ thấy thịt cá bên trong trắng ngần, nhờ mỡ heo và lá chuối giữ nước nên trông cực kỳ tươi mềm mọng nước, quyện với màu xanh của rau thơm và lá lốt, màu sắc vô cùng hấp dẫn.

 

Da cá sém vàng, mang theo mùi thơm của lửa than.

 

"Ăn !" Tống Thanh Việt lệnh một tiếng, chờ nổi lập tức xúm .

 

Đại Ngưu là đầu tiên đưa tay , chẳng màng nóng bỏng, xé một miếng thịt cá to nhét miệng, nóng đến mức hít hà rõ tiếng nhưng vẫn khen nức nở: "Ưm! Ngon! Thơm quá! Thịt cá mềm thật, chút mùi tanh nào, còn mùi thơm thanh thanh nữa!"

 

A Tiến cẩn thận xé phần bụng cá ít xương nhất, béo ngậy nhất đưa cho Tống Thanh Việt: "Cô nương, ngài nếm thử ."

 

Tống Thanh Việt dùng lá chuối đỡ lấy, thổi thổi cho nguội bớt nhấm nháp.

 

Thịt cá miệng, lớp ngoài mang theo chút hương cháy sém, bên trong vô cùng trơn mềm. Vị muối tôn lên vị ngọt tươi của cá sông, hương thơm của rau dại và lá lốt thấm đẫm thớ thịt, khử sạch mùi tanh của đất, chỉ còn vị tươi ngon đầy miệng.

 

Lá chuối bọc ngoài chỉ giữ nước mà còn tăng thêm mùi thơm thực vật độc đáo, khiến món cá nướng đơn giản trở nên đậm đà hương vị, tầng tầng lớp lớp.

 

"Ưm! Rất tuyệt!" Tống Thanh Việt thỏa mãn nheo mắt . Món ngon thôn dã thuần thiên nhiên là thứ mà bất kỳ gia vị hiện đại nào cũng thể chép .

 

Trên mặt Vương Đại Lực tái hiện sự tự tin và rạng rỡ như khi thương. Trải qua chuyến bôn ba , cuối cùng cũng cảm giác trở là chính !

 

Mọi quây quần bên đống lửa, bên dòng sông trong vắt, miệng ăn cá nướng thơm ngon, về những chuyện thú vị và mạo hiểm ban ngày.

 

Hoàng hôn chìm xuống dãy núi xa, chân trời chỉ còn một vệt ráng chiều rực rỡ, chiếu rọi mặt sông mênh m.ô.n.g sóng nước.

 

Lửa trại lách tách reo vui, mùi cá thơm lừng, tiếng theo gió đêm bay xa bãi sông. Bữa tiệc cá nướng dã ngoại dễ dàng chỉ lấp đầy những cái bụng đang réo rắt mà còn xua tan mệt mỏi, khiến đội tìm cá nhỏ bé tràn đầy mong chờ vô hạn ngày mai.

 

 

Loading...