Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 182: Bắt đầu vụ xuân
Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:54:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm con mương thông nước, cả thôn Đào Nguyên ai ngủ.
Màn đêm buông xuống, tiếng chuông đầu thôn vang lên dồn dập. Nhà nhà cầm đuốc, xách đèn l.ồ.ng, như một con rồng lửa đổ về phía con mương mới.
Lưu thúc chân trần bên bờ mương, giọng oang oang chỉ huy Đại Ngưu: “Mau đắp bờ ruộng cao thêm chút nữa! Nước dễ dàng, một giọt cũng lãng phí!”
Lưu Đại Ngưu đang cùng đám thanh niên hì hục đắp bờ, ngẩng lên đáp: “Cha, cao lắm , trát bùn kín mít kẽ hở luôn!” Chiếc xẻng trong tay múa may thoăn thoắt, mồ hôi lấp lánh ánh đuốc.
Lão Trần cùng con trai quỳ bên bờ ruộng, dùng tay tỉ mỉ miết từng khe hở. Bàn tay lão nông biến dạng vì lao động nhưng động tác vẫn vững vàng: “Đây là nước mà Thanh Việt nha đầu dẫn dắt chúng dùng mạng đổi lấy đấy! Nếu con bé, năm nay e là mạ cũng chẳng cấy .”
Tống Thanh Việt một bên ruộng đầm lầy nhà , đám mạ cao đến bắp chân, tâm trạng phức tạp. Những cây mạ ươm bằng kỹ thuật hiện đại phát triển , nhưng nếu cấy ngay sẽ lỡ mất thời điểm nhất. Nghe tiếng từ xa vọng , nàng khẽ thở dài — cả thôn đang tranh thủ nước đất, nàng thực sự nỡ tranh giành nguồn nước quý giá với bà con.
“Cô nương, mạ của chúng ...” A Tiến đến bên cạnh từ lúc nào, lo lắng đám mạ ngày càng cứng cáp, “Đợi thêm nữa sợ là già mất.”
“Đợi thêm hai ngày nữa.” Tống Thanh Việt bình tĩnh , “Để bà con dùng nước . Ruộng đầm lầy của chúng còn cầm cự một chút.”
Ánh trăng như nước trải xuống cánh đồng bận rộn. Trên các thửa ruộng liền kề, dân làng trò chuyện rôm rả.
Vương thúc lau mồ hôi, dòng nước uốn lượn cảm thán: “Nói vẫn là Thanh Việt nha đầu giỏi! Không con bé dẫn dắt xây đập, guồng nước, phá núi đào mương thì vụ xuân năm nay coi như bỏ!”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
“Chứ còn gì nữa!” Lưu Đại Ngưu tiếp lời, tay xẻng ngừng, “Lúc Thanh Việt mới đến, ai ngờ ngày hôm nay? Vương chưởng quầy cũng lợi hại, đến cả lưu huỳnh, diêm tiêu chế t.h.u.ố.c nổ cũng !”
Cha Xuyên T.ử đang đắp bờ ruộng bên cạnh tò mò ngẩng lên: “Lưu huỳnh, diêm tiêu cũng t.h.u.ố.c á?”
“Đương nhiên!” Lưu Đại Ngưu đắc ý như thể kiến thức đó là của , “Vương chưởng quầy bảo lưu huỳnh trị bệnh ngoài da, diêm tiêu hạ sốt. Nếu sư nương lo xa mang theo mấy thứ đó thì giờ chúng vẫn đang đ.á.n.h vật với tảng đá đấy!”
Dân làng xong càng thêm kính nể vợ chồng Vương chưởng quầy. Lão Trần thẳng dậy, trời cảm thán: “Người học đúng là khác biệt, đến mấy thứ lạ lẫm đó cũng . Theo , Đào Nguyên ngày hôm nay là nhờ cả những tài như Thanh Việt nha đầu và Vương chưởng quầy.”
Đêm khuya nhưng cánh đàn ông vẫn miệt mài ánh trăng. Phụ nữ mang bữa khuya nóng hổi đến — khoai lang mới luộc và cháo kê nấu đặc. Trẻ con cũng rảnh rỗi, xách đèn l.ồ.ng chạy dọc bờ ruộng soi đường cho lớn. Cả thôn Đào Nguyên đoàn kết như một , dốc lực cho vụ xuân.
“Nghỉ tay chút !” Lưu thẩm xách giỏ thức ăn đến, “Ăn no mới sức !” Mọi quây quần ăn khuya trăng. Lưu thúc gặm khoai dặn dò: “Ăn xong tiếp, tranh thủ khi trời sáng dẫn nước hết các ruộng!”
Ba ngày , khi phần lớn dân làng đất xong và bắt đầu cấy, Tống Thanh Việt mới cùng A Tiến và Lưu thị dắt bò xuống ruộng đầm lầy đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-182-bat-dau-vu-xuan.html.]
“Theo thì vẫn là ruộng đầm lầy nhà nhất.” Tống Thanh Việt giữ cày, thửa ruộng bùn lầy . Con bò cái qua thời gian huấn luyện kéo cày thành thạo. Dù địa thế thấp nhưng cái giữ nước . Hạn hán nửa năm nay mà ruộng vẫn còn nước.
A Tiến dắt bò, các ruộng khác cấy xong, lầm bầm: “Thực nhà cần liều mạng xây mương nước thế . Nước ruộng đầm lầy đủ dùng, các ruộng khác trồng hoa màu chịu hạn cũng ... Vì cái mương mà cô nương gầy cả vòng.”
“Ôi dào,” Tống Thanh Việt đùa, “Chỉ nhà cơm ăn là ? Huynh sợ đến lúc nấu cơm, cả thôn bưng bát sang nhà ăn chực ?”
Lưu thị đang rải phân bón lót bên bờ : “A Tiến , một bông hoa nở nên mùa xuân. Mọi đều thì chúng mới thực sự . Con xem bây giờ ai khen Thanh Việt nhà một câu?”
A Tiến đỏ mặt, vội giải thích: “Ta ý đó... Ta chỉ thấy cô nương vất vả quá. Lúc xây đập suýt đá đè, lúc guồng nước thì ngâm nước cả ngày, lúc pha t.h.u.ố.c nổ càng nguy hiểm...”
“Ta lo cho .” Tống Thanh Việt ôn tồn , tay cày vững vàng đẩy tới, “ xem, giờ nhà nào cũng cày cấy kịp thời vụ, tuy muộn hơn năm nửa tháng nhưng vẫn kịp. Thế chẳng lắm ?”
Khắp cánh đồng, cũng thấy bóng bận rộn. Đàn ông cày bừa, phụ nữ cấy mạ, trẻ con đưa nước đưa cơm. Dòng nước trong vắt từ con mương mới chảy vui vẻ tưới mát từng thửa ruộng. Bức tranh vụ xuân khí thế ngất trời khiến Tống Thanh Việt cảm thấy vất vả đều xứng đáng.
Quả phụ Tôn cùng con gái Tiểu Xuân Đào đang cấy ở ruộng bên, thấy Tống Thanh Việt liền dậy chào: “Thanh Việt cô nương, nhờ ơn nhà cô mà năm nay ba sào ruộng nhà mới cấy lúa nước đấy! Mọi năm hạn thế chỉ trồng ít ngũ cốc chịu hạn, thu hoạch chẳng đủ ăn.”
“Tôn thẩm đừng khách sáo,” Tống Thanh Việt đáp, dừng tay một chút, “Cháu thím trồng nhiều rau cải bẹ, dưa chua thím muối nổi tiếng mấy thôn lân cận. Đợi thu hoạch vụ thu, cháu còn đổi ít dưa chua của thím đấy!”
“Thế thì còn gì bằng!” Quả phụ Tôn khép miệng, “Bao nhiêu cũng ! Năm nay để dành riêng nửa sào trồng cải, tính muối xong đổi lấy ít gạo mì. Phải là Thanh Việt cô nương nghĩ chu đáo thật, dạy chúng trồng những thứ bán tiền.”
Tống Thanh Việt hiểu rõ, ở thời đại , sức cá nhân hạn. Chỉ khi cả thôn cùng phát triển mới tạo thành vòng tuần . Nàng sẵn lòng giúp đỡ bà con nhưng bố thí vô nguyên tắc. Khi xây mương nhà nào cũng góp sức, bảo trì cũng cùng gánh vác. Mô hình cùng lợi mới giúp Đào Nguyên phồn vinh lâu dài.
Mặt trời ngả về tây, một ngày lao động kết thúc. Những cây mạ non mới cấy khẽ lay động trong gió chiều, lá xanh còn đọng nước lấp lánh ánh hoàng hôn. Cánh đồng nồng nàn mùi đất mới cày quyện với mùi cỏ xanh khiến lòng thư thái.
Tống Thanh Việt bờ ruộng, mảnh đất tràn đầy sức sống, lòng ngập tràn hy vọng. Dù vụ xuân muộn hơn năm nhưng nhờ sự nỗ lực của cả thôn, cuối cùng lỡ mùa vụ. Với hệ thống thủy lợi thiện, dù năm nay đại hạn thật thì Đào Nguyên cũng thể bình yên vượt qua.
“Cô nương, về ăn cơm thôi.” A Tiến thu dọn nông cụ, đầu ruộng gọi khẽ. Con bò cái ngoan ngoãn theo , kêu “ụm bò” thỏa mãn.
“Về thôi.” Tống Thanh Việt cánh đồng xanh mướt cuối, về phía ngôi làng khói bếp lượn lờ.
Hoàng hôn kéo dài bóng nàng, hòa một với mảnh đất nàng dốc bao tâm huyết. Màn đêm buông xuống, Đào Nguyên chìm yên tĩnh. trong tiếng nước chảy róc rách từ con mương mới, trong tiếng mạ non vươn , mảnh đất hy vọng , sức sống mới đang lặng lẽ sinh sôi. Góc nhỏ từng lãng quên đang tỏa sinh cơ từng .