Mấy ngày rằm tháng Giêng, vì bận cày gỗ, thêm lo lắng cho gia đình Tống Đại Xuyên chữa bệnh, tổ chức ăn mừng linh đình. Trương Thúy Thúy chỉ đơn giản nhào bột, dùng nhân vừng lạc chuẩn từ Tết ít bánh trôi, cả nhà quây quần ăn cho khí.
Giờ đây, ba chiếc cày gỗ mới tinh yên lặng trong sân, tỏa mùi gỗ mới và dầu trẩu thơm phức. Nắng xuân ấm lên từng ngày, đất đai trở nên tơi xốp, chính là thời điểm để cày bừa.
A Tiến cái cày, con bò cái béo trong sân, lòng ngứa ngáy yên, nóng lòng thử uy lực của món đồ chơi mới .
Sáng sớm hôm , A Tiến phấn khích khiêng cày ruộng, cẩn thận tròng ách cày lên cổ con bò. Con bò cái ngày thường hiền lành giờ bỗng trở nên bồn chồn, cái ách nặng nề cổ khiến nó khó chịu, lắc đầu liên tục, bốn chân dậm dậm tại chỗ.
“Ngoan nào, đừng động, đừng động...” A Tiến trấn an, thử cầm tay cày, hiệu cho bò tới.
con bò hiểu cái “sinh vật hai chân” lưng nó gì. A Tiến càng hô hào, nó càng chịu , ngược còn lùi hoặc định bỏ chạy sang bên. A Tiến giữ cày chỉnh hướng, vật lộn với con bò, chốc lát mồ hôi đầm đìa, thở hồng hộc.
Cái cày xiêu vẹo ruộng, lúc nông lúc sâu, luống cày ngoằn ngoèo như say rượu, t.h.ả.m nỡ.
“Hầy! Cái con bò bướng bỉnh ! Đi chứ!” A Tiến sốt ruột quát lên.
Con bò quát càng hoảng, vùng vẫy mạnh suýt A Tiến ngã nhào, cái cày cũng đổ nghiêng sang một bên.
Tống Thanh Việt bờ ruộng cảnh , buồn bất lực. Nàng xuống, bảo A Tiến đang thở dốc: “A Tiến, đừng vội. Nó từng kéo cày bao giờ, gì , cứ giằng co với nó vô ích thôi.”
Nàng quan sát kỹ con bò, thấy ánh mắt nó đầy hoang mang và sợ hãi, bèn nảy ý định.
Nàng bảo A Tiến tháo cày , tự đến bên con bò, nhẹ nhàng vuốt ve cổ và lưng nó, giọng ôn tồn như dỗ trẻ con: “Ngoan nào ngoan nào, sợ sợ, ai đ.á.n.h mày , chỉ mày giúp chúng việc thôi. Ngoan ngoãn, học xong sẽ cỏ non ăn nhé...”
Nàng bảo A Tiến lấy một nắm cỏ xanh mơn mởn còn đẫm sương. Một tay cầm cỏ nhử mũi bò thu hút sự chú ý, tay vỗ về, từ từ bước lùi. Con bò ngửi thấy mùi cỏ thơm, theo bản năng bước theo Tống Thanh Việt.
“ , cứ thế, tới nào, bò ngoan...” Tống Thanh Việt dẫn đường hiệu cho A Tiến.
A Tiến hiểu ý, vội nâng cày lên nhưng ấn mạnh, chỉ để nhẹ mặt đất, theo con bò và Tống Thanh Việt. Lưỡi cày vạch một đường nông thẳng tắp đất mềm.
Đi vài chục bước, Tống Thanh Việt dừng , cho bò ăn cỏ phần thưởng và tiếp tục vuốt ve khích lệ. Con bò nhai cỏ ngon lành, dường như lờ mờ hiểu : “Đi theo là cái ăn”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-177-cay-bua-vu-xuan.html.]
Lặp vài như thế, con bò dần còn kháng cự việc thẳng nữa. Tống Thanh Việt thấy nó quen, bảo A Tiến: “Giờ thử ấn nhẹ tay một chút, cho lưỡi cày ăn đất, đừng sâu quá.”
A Tiến cẩn thận theo. Mũi cày cắm đất, lật lên một thỏi đất nhỏ. Con bò cảm thấy lực cản phía , khựng , ngập ngừng đầu .
“Không , , tiếp nào, bò ngoan...” Tống Thanh Việt lập tức giơ cỏ dụ, miệng vẫn nhẹ nhàng động viên.
Dưới sự cám dỗ của đồ ăn ngon và giọng êm dịu, con bò bước tiếp. Lần , nó kéo theo cái cày ăn sâu đất, tuy chậm nhưng bước vững chắc hơn nhiều.
A Tiến giữ tay cày, cảm nhận lực kéo trầm từ con bò, mặt rạng rỡ nụ . “Cô nương! Nó ! Nó kéo cày thật !” A Tiến phấn khích reo lên. “Suỵt, bé mồm thôi, đừng nó sợ.” Tống Thanh Việt nhắc, tiếp tục dẫn đường.
Cứ thế, hai phối hợp: một dùng cỏ và lời dẫn dụ, trấn an; một điều khiển cày. Con bò từ chỗ kháng cự, ngơ ngác, dần quen với cảm giác kéo nặng phía . Đến , cần Tống Thanh Việt dụ cỏ nữa, chỉ cần tiếng A Tiến hô là nó tự giác kéo cày thẳng.
Tống Ngật xót con bò nuôi từ bé việc nặng, sáng nào cũng cắt sẵn rổ cỏ xanh mang ruộng. “Tỷ tỷ, bò chơi với chúng nữa ? Nó bắt buộc việc ?” “Không còn cách nào khác, đây là sứ mệnh của loài bò. Nó đến nhà là để giúp cày ruộng mà! Nếu thương bò vất vả thì tỷ và ca ca A Tiến sẽ vất vả , mà sức hai cộng cũng bằng bò ! Cày xong dắt nó ăn cỏ non, cho nó nghỉ ngơi nhé!”
Tống Ngật gật đầu cái hiểu cái .
Quá trình huấn luyện mất gần hai ngày. Trong lúc đó con bò cũng lúc dở chứng, nhưng Tống Thanh Việt luôn kiên nhẫn, tuyệt đối đ.á.n.h mắng, chỉ dùng cách dẫn dụ và khen thưởng.
A Tiến phục sát đất: “Cô nương cách thật! Ta ban đầu chỉ dùng sức với nó, càng ép nó càng bướng.”
Tống Thanh Việt lau mồ hôi trán : “Nó là súc vật, hiểu tiếng . Huynh cho nó hiểu nó gì, đúng thì lợi, tự nhiên nó sẽ hợp tác. Đấu khí với nó vô ích thôi.”
Đến ngày thứ ba, con bò cái quen việc. Một A Tiến thể điều khiển thành thạo. Hắn giữ tay cày, miệng hô trầm , con bò cúi đầu bước đều bốn vó, lưỡi cày sắc lẹm phía x.é to.ạc đất đai ngủ yên suốt mùa đông, lật lên từng luống đất nâu sẫm thẳng tắp.
Tống Thanh Việt bờ, cảnh cày bừa tràn đầy sức sống và hy vọng, nhớ năm ngoái lúc , nàng và chỉ hai cái cuốc, hì hục cuốc từng nhát đất khai hoang, tay phồng rộp m.á.u, lưng đau thẳng nổi... Cảm xúc thật ngổn ngang.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Chỉ trong một năm ngắn ngủi, từ sức chuyển sang sức kéo gia súc, năng suất chỉ tăng gấp đôi! Nhìn A Tiến và con bò phối hợp ăn ý, những mảng đất lớn nhanh ch.óng cày xới, lòng Tống Thanh Việt tràn đầy niềm tin tương lai.
Mùa xuân của Đào Nguyên thực sự đến trong tiếng cày ruộng nhịp nhàng .