Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 167: Tình người

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:53:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Tống Thanh Việt và đang đ.ấ.m lưng đau nhức, chuẩn dọn dẹp và bàn xem xử lý đống thức ăn thừa buổi tối thế nào, cánh cổng rào tre khẽ đẩy , một cái đầu nhỏ thò .

 

Là Tống Nhị Đản.

 

Cậu bé trông chắc da chắc thịt hơn , mặt mũi hồng hào. Dù ánh mắt vẫn còn nét ngây ngô của trẻ nhỏ nhưng còn co rúm trốn lưng cha ngơ ngác chảy nước miếng lời nào như năm ngoái. Nhìn trong sân, bé dường như cố gắng sắp xếp ngôn từ, , vấp nhưng rõ ràng: “Tỷ tỷ Việt Việt, thím Lưu, sư nương, tỷ tỷ Khê Khê, tỷ tỷ Thúy Thúy... Đi, nhà con! Mẹ... gọi ăn cơm!”

 

Cậu bé gọi một hết tên trong sân, rõ ràng là Tống đại thẩm dạy dạy khi đến. Tống đại thẩm bảo Nhị Đản gọi, một là thật lòng cảm ơn Tống Thanh Việt mạo hiểm cứu Tống Đại Xuyên, hai là trải qua hơn một năm gắn bó, hai nhà thiết như ruột thịt, nhân dịp Tết tụ tập cho vui.

 

Tống Thanh Việt dáng vẻ cố gắng diễn đạt của Nhị Đản, lòng mềm nhũn. Nàng xuống ngang tầm mắt bé, giọng ôn hòa kiên nhẫn: “Nhị Đản , là thím bảo đến gọi sang ăn cơm tối ?” Nàng khuyến khích nhiều hơn.

 

Nhị Đản gật đầu mạnh, cố nhớ bổ sung: “Vâng! Gọi... Tống Ngật, Tống Dữ nữa! Sư phụ... và ca ca A Tiến cũng ! Các ... cả nhà đều !”

 

Cậu bé nhớ nhà Tống Thanh Việt chín và kể gần như sót ai, đây là tiến bộ cực lớn! Theo vai vế của Tống Thanh Việt, gọi vợ chồng Vương chưởng quầy là sư phụ, sư nương.

 

Lưu thị sợ Tống Thanh Việt hỏi kỹ quá Nhị Đản cuống, vội xen : “Việt Việt, Nhị Đản rõ ý thế là giỏi lắm , chúng hiểu là , đừng khó thằng bé.”

 

Tống Thanh Việt dậy bảo : “Nương, con thấy Nhị Đản tiến bộ nhiều lắm! Nương xem năng rõ ràng hơn hẳn, cũng lanh lợi hơn!”

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Tống Nghiên Khê đống đồ ăn thừa trong bếp nhà , do dự nhỏ: “Tỷ tỷ, nương, nhà còn nhiều đồ ăn mổ lợn thế , ăn mãi hết, sang nhà đại thẩm ăn thì ngại lắm...” Trương Thúy Thúy cũng gật đầu phụ họa, tính nàng nội hướng, quen ăn cơm nhà khác.

 

lúc đó, giọng Tống đại thẩm vang lên oang oang ngoài cổng: “Mẹ Việt Việt! Việt Việt! Có nhà đấy? Tối nay đừng nấu nướng gì nhé, sang nhà ăn !”

 

Lời dứt sải bước , tay xách rổ rau xanh mơn mởn rửa. Bà xoa đầu Nhị Đản : “Ta sợ Nhị Đản rõ nên chạy sang gọi nữa! Tối nay chúng tụ tập cho vui, mai là nhà nào ăn cơm tất niên nhà nấy !”

 

Sự nhiệt tình của Tống đại thẩm khiến khó chối từ. Lưu thị và Tống Thanh Việt bất đắc dĩ. Lưu thị : “Thím nó , nhà thím cũng bận, bên chúng còn nhiều thức ăn...”

 

“Ôi dào! Khách sáo gì với !” Tống đại thẩm gạt , “Cơm nước chuẩn xong cả ! Không sang là coi thường đấy! Với sư phụ của con bé và A Tiến đang ăn bên nhà Đại Lực , mấy con ở nhà bếp lạnh lẽo gì! Đi !”

 

Thịnh tình thể chối từ, đành vui vẻ nhận lời. Tống Thanh Việt bảo Thúy Thúy múc hai bát tô thịt kho tàu và thịt xào mang theo, thể tay .

 

Sang đến nhà Tống đại thẩm, bàn ăn bày biện xong xuôi. Tống Đại Xuyên đang hớn hở hâm rượu nếp, thấy họ đến vội mời . Món lòng lợn nấu tiết của Tống đại thẩm cũng cực kỳ chuẩn vị: lòng mềm nhừ, tiết mượt, dưa chua giải ngấy, canh đậm đà. Ngoài còn mấy món rau vườn nhà xào, tuy phong phú bằng nhà Tống Thanh Việt nhưng đầy đặn, hương vị dân dã hấp dẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-167-tinh-nguoi.html.]

 

Mọi quây quần bên ánh đèn dầu và bếp lửa hồng, bên ngoài gió rít lạnh lẽo, bên trong ấm áp tiếng . Lũ trẻ tụ một chỗ, Tống Ngật, Tống Dữ chơi hợp với Nhị Đản đang dần cởi mở hơn.

 

Trong bữa ăn, nhắc đến chuyến mua muối mạo hiểm. Tống Đại Xuyên vẫn còn sợ hãi, liên tục cảm ơn Tống Thanh Việt. Tống Thanh Việt xua tay, bảo một nhà cần khách sáo. Nhân lúc khí vui vẻ, nàng đặt đũa xuống, với vợ chồng Tống Đại Xuyên: “Thúc, thím, con chuyện , là chuyện .”

 

Hai vợ chồng sang, Tống Nhị Đản dường như cũng cảm nhận đang về nên im lặng và cơm nhưng tai dỏng lên .

 

“Lần ở huyện thành Hoài Viễn, con gặp Trần lang trung.” Tống Thanh Việt chậm rãi , “Con đặc biệt hỏi ông về trường hợp sốt cao hồi nhỏ dẫn đến tổn thương thần trí như Nhị Đản.”

 

Vợ chồng Tống Đại Xuyên nín thở, chằm chằm Tống Thanh Việt, tay cầm đũa siết c.h.ặ.t.

 

“Trần lang trung bệnh khó trị nhưng tuyệt đối thể. Ông cần khám trực tiếp, xem mạch, lưỡi, thử dùng t.h.u.ố.c tỉnh não khai khiếu kết hợp châm cứu, từ từ điều trị thì hy vọng cải thiện!”

 

“Thật... thật ?!” Giọng Tống đại thẩm run run, bà túm c.h.ặ.t cánh tay chồng, móng tay bấm da thịt.

 

Tống Đại Xuyên chấn động, mắt đỏ hoe, lẩm bẩm: “Có thể chữa? Nhị Đản... thật sự thể chữa?”

 

Tin tức như tia nắng rọi đêm đen tuyệt vọng bao năm qua của họ. “Chắc chắn trăm phần trăm! Chính miệng Trần lang trung .” Tống Thanh Việt khẳng định.

 

“Tốt quá! Tốt quá ! Ông trời mắt!” Tống đại thẩm òa , ôm chầm lấy Nhị Đản. Tống Đại Xuyên cũng mặt lén lau nước mắt.

 

Kích động qua , Tống Đại Xuyên hít sâu, : “Việt Việt, cảm ơn con! Thúc... thúc bắt đầu tích cóp tiền , đợi giêng việc đồng áng vãn, thúc sẽ đưa Nhị Đản huyện thành tìm Trần lang trung!”

 

Tống Thanh Việt thoải mái: “Thúc đừng lo chuyện tiền nong. Lần con... ừm, trong cái rủi cái may, kiếm chút tiền khám bệnh. Tiền t.h.u.ố.c men con cho mượn , bao giờ dư dả thì trả, vội. Chữa bệnh cho em quan trọng hơn. Ra giêng thế cục định thúc cứ đưa em !”

 

Nàng nhà Tống đại thẩm tích tiền còn lâu mới đủ, vì tiền mà lỡ việc chữa trị. Vợ chồng Tống Đại Xuyên cảm động gì hơn. Tống Đại Xuyên định dậy vái lạy nhưng Tống Thanh Việt ngăn .

 

“Thúc, thím ! Chúng một nhà, giúp là chuyện nên mà! Nhìn Nhị Đản khỏe lên con cũng vui!”

 

Bữa cơm tối hôm càng thêm đậm đà tình nghĩa và tràn ngập hy vọng.

 

 

Loading...