Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 164: Xua đi vận đen

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:53:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi bóng dáng ba Tống Thanh Việt xuất hiện ở cuối con đường mòn đầu thôn, mấy đứa trẻ đang chơi đùa mắt sắc phát hiện ngay.

 

“Tỷ tỷ Thanh Việt về !” “Ca ca A Tiến với ca ca Đại Ngưu cũng về !” “Mau báo cho thím Lưu và !”

 

Bũ trẻ như bầy chim sẻ vỡ tổ, chạy hét vang báo tin vui, tiếng trẻ thơ lanh lảnh vang vọng khắp thung lũng yên tĩnh. Tin tức lan nhanh như gió khắp thôn Ma Phong nhỏ bé.

 

Nhà Tống Thanh Việt ở gần đầu thôn. Cặp song sinh Tống Ngật và Tống Dữ đang giúp xếp củi, tiếng gọi liền vứt củi chạy tót ngoài, mặt mừng rỡ: “Nương! Nương! Tỷ tỷ về !” Tống Nghiên Khê và Trương Thúy Thúy cũng lao theo.

 

Trong nhà, Lưu thị đang ở bếp, chiếc gáo múc nước tay rơi “choang” xuống lu nước. Hơn mười ngày qua, nỗi lo lắng đè nặng khiến bà ăn ngủ yên, gầy rộc . Nghe tiếng con gọi, bà run lên, thần kinh căng thẳng bỗng chùng xuống, nước mắt trào báo . lao như bọn trẻ. Bà con gái sắp nhà. Trời lạnh thế , con ở ngoài chịu khổ nhiều . Bà gạt nước mắt, mỉm nhẹ nhõm, múc thêm nước nồi, nhét thêm củi cứng để lửa cháy thật to, chuẩn nước nóng và cơm nóng cho con.

 

Đầu thôn, dân làng tự động tụ tập . Vương chưởng quầy đám đông, vuốt râu tự tin với phu nhân: “Thấy , bảo đồ nhi của mà! Chắc chắn gặp dữ hóa lành!”

 

Tống đại thẩm hớt hải chạy tới từ vườn rau, tay cầm nắm cành bưởi xanh. Thấy Tống Thanh Việt tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn trong trẻo đầu, bà nghẹn ngào lao tới: “Việt Việt! Việt Việt ngoan của ! Cháu về ! Lo c.h.ế.t thím thôi!”

 

nhiều, giơ cành bưởi lên quất nhẹ khắp Tống Thanh Việt từ đầu đến chân, miệng lẩm bẩm: “Vỗ đầu, vạn sự lo; vỗ vai, xui xẻo hết; vỗ lưng, phúc khí theo về! Đi chốn lao ngục dính đen đủi, dùng lá bưởi quét sạch! Đi vận đen! Bồ Tát phù hộ, Việt Việt nhà đại cát đại lợi, bình an thuận lợi!”

 

quét lời cát tường, . Nghi thức mộc mạc chứa đựng sự quan tâm chân thành nhất. Tống Thanh Việt yên để lá bưởi thơm ngát vỗ lên , cảm nhận tình thương của Tống đại thẩm, lòng ấm áp, mắt cay cay nhưng . Nàng ôm nhẹ Tống đại thẩm: “Thím, đừng lo, đừng buồn, cháu về nguyên vẹn đây mà. Không cả .”

 

Tống đại thẩm lắc đầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng: “Tại thúc cháu vô dụng liên lụy cháu... Nếu vì cứu ông thì cháu cái nơi ăn thịt đó... Thím áy náy lắm...”

 

“Thím đừng ,” Tống Thanh Việt ngắt lời, giọng kiên định ấm áp, “Chúng một nhà, đừng khách sáo. Thúc bình an, cháu bình an là nhất .”

 

Lúc , Lưu thúc và Tống Đại Xuyên cùng vài khác mang nụ rạng rỡ tới. Lưu thúc cầm bánh pháo đỏ, khác bưng chậu than hồng rực đặt giữa đất trống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-164-xua-di-van-den.html.]

“Nào nào! Thanh Việt nha đầu bình an trở về là đại hỷ! Theo lệ cũ, đốt pháo, bước qua chậu than, thiêu rụi xui xẻo vận đen! Từ nay về ngày lành!”

 

Lưu thúc hô lớn, treo pháo lên sào tre. “Đùng đoàng — đùng đoàng —!”

 

Tiếng pháo nổ giòn giã, xác pháo đỏ bay như bướm, mùi t.h.u.ố.c pháo lan tỏa xua tan sự tĩnh mịch mùa đông. Tiếng pháo dứt, than trong chậu vẫn cháy hồng.

 

“Thanh Việt, mau, bước qua !” Mọi giục.

 

Tống Thanh Việt cảm động ngọn lửa ấm áp, nhấc chân bước qua chậu than thật nhẹ nhàng và kiên định. Hơi ấm bao trùm lấy nàng, như thiêu rụi phong trần và u ám.

 

“Tốt!!” Dân làng hoan hô vỗ tay.

 

Nghi thức xong, Tống Thanh Việt bảo A Tiến và Đại Ngưu hạ gánh, lấy đường mạch nha và quả khô mua về chia ngay cho 30 hộ trong thôn, mỗi nhà một rổ nhỏ. Trẻ con reo hò sung sướng, khí vui như Tết.

 

Tống Thanh Việt cuối cùng cũng về đến cái sân quen thuộc sáng ánh đèn. Lưu thị ở cửa, nàng, ngàn vạn lời hóa thành ánh lệ nơi khóe mắt và câu : “Về là , mau nhà, nước đun xong, cơm cũng nóng .”

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Vào nhà, Tống Thanh Việt đặt đồ xuống, nhưng xem vải vóc hàng Tết vội. Nàng cẩn thận lấy từ trong n.g.ự.c áo năm tờ tịch khế ố vàng nhưng nặng tựa ngàn cân cùng tờ văn kiện xóa tên, trịnh trọng đưa cho Lưu thị.

 

“Nương, nương xem , đây là cái gì?”

 

Lưu thị nghi hoặc nhận lấy, ghé sát đèn dầu kỹ. Khi thấy rõ những cái tên quen thuộc và nội dung tờ văn kiện, tay bà run lên bần bật. Bà tưởng sẽ nữa, nhưng nước mắt tuôn rơi như mưa xuống mặt giấy thô ráp. Bà ngẩng đầu con gái, môi run run thốt nên lời, chỉ nước mắt tuôn trào kể lể cơn sóng lòng cuộn trào — Tự do!

 

còn là thất của ai nữa, con bà cuối cùng cũng tự do cả về phận, tinh thần lẫn vật chất!

 

 

Loading...