Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 131: Hầm chứa khoai

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:49:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thanh Việt đống củ chất cao như núi, não bộ hoạt động hết công suất tìm kiếm ký ức kiếp . Nàng nhớ từng xem các chương trình phổ biến kiến thức nông nghiệp, nông dân phương Bắc thường dùng hầm đất để trữ khoai tây, khoai lang thu hoạch, lợi dụng đặc tính giữ nhiệt và độ ẩm của đất để đưa nông sản trạng thái “ngủ đông”, từ đó kéo dài thời gian bảo quản.

 

Một ý tưởng dần hình thành rõ nét.

 

“A Tiến, nương, con cách !” Tống Thanh Việt mắt sáng lên, chỉ sân rộng, “Chúng đào một cái hầm chuyên để chứa khoai ngay cạnh sân! Giống như đào một cái hang lớn, bỏ hết khoai đó. Trong hầm đất đông ấm hạ mát, giữ nhiệt độ và độ ẩm, khoai để trong đó gió khô, cũng dễ mọc mầm. Khi nào ăn thì lấy , vẫn tươi nguyên! Sau khoai giống nhà cũng thể dùng cách để bảo quản!”

 

Lưu thị xong vẻ mặt nghi hoặc: “Đào hầm trữ lương thực á? Chuyện ... Nương sống nửa đời chỉ đào lò nung vôi, hầm than, chứ đào hầm trữ đồ ăn bao giờ. Có đấy? Liệu ủ hỏng ?”

 

Trương A Tiến tin tưởng tuyệt đối Tống Thanh Việt, lập tức tỏ thái độ: “Cô nương, thấy cách đấy! Ta giúp đào! Chúng đào cái hầm to một chút, bỏ hết đống khoai , đỡ chất ở hành lang chắn lối bừa bộn.”

 

Hắn đống khoai mỡ lấp kín lối , gật đầu mạnh mẽ.

 

Tống Thanh Việt tính cẩn thận, kiên nhẫn giải thích: “Nương yên tâm, cách chắc chắn . Nương nghĩ xem, mùa đông chúng đào rau dại sâu đất, rễ vẫn tươi vì đất đông cứng đúng ? Mùa hè nắng to, lòng đất cũng mát hơn bên ngoài mà? Cái hầm chính là lợi dụng đạo lý đó, cho khoai một chỗ ‘ngủ’ an .”

 

Nghe so sánh như , Lưu thị tuy vẫn thấy lạ lẫm nhưng trong lòng yên tâm hơn nhiều, gật đầu: “Nếu con chắc chắn thế thì chúng thử xem! Mai đào luôn!”

 

Góc Tây Bắc sân nhà Tống Thanh Việt vốn để một đất trống định xây thêm gian nhà kho. Trước tình hình cấp bách, Tống Thanh Việt quyết định dùng chỗ đó đào hầm chứa khoai. Nàng chong đèn dầu suốt đêm, dựa ký ức và tưởng tượng vẽ một bản sơ đồ đơn giản, ghi rõ độ sâu, độ rộng và vị trí lỗ thông gió.

 

Sáng sớm hôm , Lưu thị một vòng quanh thôn, loan tin nhà đào hầm chứa khoai và nhờ mấy thanh niên quen đến giúp. Người trong thôn Tống Thanh Việt ý tưởng mới để bảo quản chỗ nông sản bội thu đáng ghen tị thì tò mò lắm. Tống Đại Xuyên, Lưu thúc, Lưu Đại Ngưu và bảy tám hán t.ử khác ăn xong bữa sáng liền vác xẻng, cuốc kéo đến.

 

“Thanh Việt nha đầu, cái đầu con cấu tạo thế nào ? Sao cứ nghĩ mấy cái trò mới lạ mà thực dụng thế !” Giọng Tống Đại Xuyên oang oang vang lên. Ông sơ đồ Tống Thanh Việt vẽ, tuy hiểu lắm nhưng chẳng mảy may nghi ngờ.

 

Tống Thanh Việt ngượng ngùng : “Tống đại thúc, con cũng là xem trong sách tạp nham nảy ý tưởng thôi, thử xem , còn nhờ các thúc bá giúp sức ạ!”

 

Đông sức lớn, sự chỉ huy của Tống Thanh Việt, cánh đàn ông bắt đầu động tay ở góc Tây Bắc. Tiếng đào đất, xúc đất, tiếng hô hào rộn ràng cả sân. Tống Thanh Việt thiết kế hầm chứa bụng lớn, giống cái hồ lô chôn đất, sâu chừng một , đáy hầm đường kính rộng, đủ sức chứa hết khoai mỡ.

 

Vương Đại Lực cũng chống nạng tới. Hắn hiện tại thể bỏ nạng chậm một đoạn, chỉ là chân vẫn còn khập khiễng. Nhìn khí thế việc mà chỉ thể , khỏi lộ vẻ buồn bã và sốt ruột.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-131-ham-chua-khoai.html.]

Tống Thanh Việt tinh tế nhận cảm xúc của , tới an ủi: “Đại Lực ca, đừng vội. Thương gân động cốt một trăm ngày, hồi phục thế là nhanh hơn khối ! Vương chưởng quầy còn khen nền tảng sức khỏe . Đợi khỏi hẳn, còn khối việc nặng đang chờ đấy!”

 

Trương A Tiến cũng buông xẻng, lau mồ hôi : “ đấy Đại Lực ca, đợi khỏi, chúng cùng núi săn thú! Việc đào hầm cứ để bọn !”

 

Nghe những lời an ủi chân thành, Vương Đại Lực thấy ấm lòng, nỗi buồn tan biến ít nhiều, gật đầu: “Được! Thế thì chờ! Đến lúc đó săn con thú to về!”

 

Lưu thị cùng Thúy Thúy, Tống Nghiên Khê cũng rảnh rỗi, đun mấy nồi nước sôi, chuẩn bánh trái tiếp đãi . Đến trưa, Lưu thị trổ tài dùng khoai mỡ mới thu hoạch hầm thịt khô, Thúy Thúy xào thêm mấy món rau, nấu cơm thơm phức đãi bà con.

 

“Thím khách sáo quá!” Lưu thúc bưng bát cơm, ăn đến bóng nhẫy cả miệng, liên tục khen ngon.

 

Chưa đến nửa ngày, một cái hầm chứa khoai sâu rộng, bằng phẳng thành. Tống Thanh Việt cẩn thận kiểm tra vách và đáy hầm, đảm bảo chắc chắn. Lưu thị lấy những giỏ khoai mỡ chuẩn sẵn quà cảm ơn, dúi tay từng đến giúp.

 

“Thế ngại quá...” “Cầm lấy ! Của nhà trồng , đáng bao nhiêu, mang về cho nhà nếm thử!” Lưu thị kiên quyết.

 

Tiễn bà con xong, buổi chiều, cả nhà bắt đầu chuyển khoai xuống hầm. Họ cẩn thận chuyền từng củ khoai xuống cho A Tiến xếp gọn gàng đáy, cố gắng trầy xước vỏ. Mãi đến khi mặt trời xuống núi, “ngọn núi” hành lang mới dọn sạch, tất cả an trong “nhà mới” lòng đất.

 

Cuối cùng, Tống Thanh Việt và A Tiến dùng mấy cây tre thô gác lên miệng hầm thành một cái nắp thưa, che chắn thông khí. Sau đó phủ lên một lớp rơm khô dày, đắp đất mịn lên , bịt kín miệng hầm, chỉ chừa một lỗ thông gió nhỏ bằng ống tre.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Xong xuôi tất cả, trời tối đen. Ai nấy đều mệt rã rời đau lưng mỏi gối, nhưng miệng hầm phong kín, trong lòng đều tràn đầy cảm giác thành tựu.

 

Tống Thanh Việt thở phào một dài, cảm giác gánh nặng suốt một năm qua dường như trút bỏ theo sọt khoai cuối cùng xuống hầm. Nàng xoa bóp cánh tay đau nhức, tuyên bố với bầu trời đêm:

 

“Tốt ! Đến đây, bộ việc nhà nông một năm của nhà , chính thức — Xong — Hết!”

 

Giọng nàng tuy mệt mỏi nhưng chứa chan sự nhẹ nhõm và vui sướng vô bờ: “Sáng mai, ai cũng đừng gọi con dậy nhé! Con ngủ nướng một bữa đời!”

 

Câu trẻ con của nàng khiến cả nhà bật .

 

 

Loading...