Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 117: Vương Đại Lực tỉnh lại

Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:49:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi nhóm của Tống Đại Xuyên mang theo mấy cây "Cải dầu đá" hái đầy mạo hiểm từ khe Miệng Ưng chạy về đến thôn, trời tối đen như mực.

 

Hai đội tìm kiếm khác cũng sớm trở về. Họ gần như lật tung từng tấc khe đá quanh đầm nước núi và suối Nguyệt Quang, nhưng đều công dã tràng. Trên mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ mệt mỏi và thất vọng.

 

Chỉ khi thấy hơn mười cây thảo d.ư.ợ.c xanh mướt, tràn đầy sức sống trong tay Tống Đại Xuyên, ánh hy vọng mới bùng lên trong mắt .

 

"Tìm thấy ! Là Cải dầu đá! Con bé Thúy Thúy hái từ đỉnh khe Miệng Ưng đấy!" Giọng vang dội của Tống Đại Xuyên mang theo sự kích động khó kìm nén, đặc biệt rõ ràng trong màn đêm tĩnh mịch.

 

Vương thúc và Vương thẩm tiếng liền lao từ trong nhà . Khi loại thảo d.ư.ợ.c cứu mạng do Trương Thúy Thúy - cô bé ngày thường trông yếu đuối, nội tâm nhất - mạo hiểm tính mạng leo lên khe Miệng Ưng mà ai dám tới để hái về, vợ chồng hai càng thêm cảm kích tột độ.

 

Vương thẩm nắm c.h.ặ.t lấy tay Thúy Thúy, nước mắt tuôn rơi lã chã, bộ định quỳ xuống: "Thúy Thúy! Hài t.ử ngoan! Cảm ơn con! Cảm ơn con cứu thằng Đại Lực nhà !"

 

Trương Thúy Thúy hoảng sợ, khuôn mặt tái nhợt thoáng ửng đỏ vì luống cuống, vội vàng dùng sức đỡ Vương thẩm dậy, giọng nhỏ yếu nhưng chân thành: "Vương thẩm, đừng ! Không ạ! Đại Lực ca và trong thôn đều ơn với chúng con, đây là việc con nên mà..."

 

Lời còn dứt, nàng nhịn , che miệng ho nhẹ vài tiếng.

 

Bộ trung y ướt sũng dính c.h.ặ.t da thịt nàng, gió đêm thổi qua khiến nàng lạnh run cầm cập, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

 

Lưu thị thấy , đau lòng ôm lấy vai Thúy Thúy, với Vương thúc Vương thẩm: "Chú thím nó , con bé nhiễm lạnh , mau ch.óng về quần áo khô, ngâm nước nóng để xua hàn khí, nếu e là sẽ ốm mất."

 

Vương thúc gật đầu liên tục: " đúng đúng! Mau về ! Đại ơn lời nào cảm tạ hết , cái ân tình , nhà họ Vương chúng xin ghi nhớ!"

 

Trương A Tiến cũng gật đầu chào nhà họ Vương, che chở cho và Lưu thị vội vàng về nhà chăm sóc.

 

Trước mắt, thảo d.ư.ợ.c cứu mạng , một khắc cũng thể chậm trễ.

 

Nam Chanh và Nam Dữu, hai cô bé lúc tỏ vô cùng hiểu chuyện và trầm .

 

Theo lời dặn của Vương chưởng quầy, các nàng cẩn thận dùng nước suối sạch nhất rửa rửa vài cây Cải dầu đá quý giá, dùng vải bông mới tinh thấm khô nước lá, đó cho cối đá, tỉ mỉ giã nát.

 

Dịch lỏng màu xanh lục dần dần chảy , tỏa mùi t.h.u.ố.c thanh mát mang theo thở của cỏ cây.

 

Vương chưởng quầy đích dùng băng gạc bọc lấy phần t.h.u.ố.c giã nát, dùng sức ép lấy nước cốt màu xanh biếc, đựng một chiếc bát sứ trắng sạch sẽ.

 

Ông lấy một chiếc lông ngỗng sạch chuẩn từ , chấm đẫm nước t.h.u.ố.c, động tác cực kỳ nhẹ nhàng quét lên bộ vùng chân thương của Vương Đại Lực.

 

Nước t.h.u.ố.c chạm miệng vết thương, Vương Đại Lực đang hôn mê dường như cảm nhận sự mát lạnh , vô thức phát một tiếng thở than cực nhẹ, đôi lông mày đang nhíu c.h.ặ.t cũng giãn đôi chút.

 

"Được ."

 

Vương chưởng quầy thẳng dậy, mệt mỏi day day mi tâm, với nhà họ Vương đang căng thẳng : "Cây Cải dầu đá tính cực hàn, giỏi nhất là thanh nhiệt giải độc, se vết thương và tái tạo da non. Nếu t.h.u.ố.c đúng bệnh, miệng vết thương sẽ từ từ se , còn chảy nước vàng nữa. Mấu chốt là xem đêm nay thế nào!"

 

Vương thẩm , lập tức bưng bát t.h.u.ố.c sắc thứ hai tới.

 

Hai vợ chồng nữa hợp sức, cẩn thận bón t.h.u.ố.c cho con trai.

 

Có lẽ là do nước t.h.u.ố.c bôi ngoài da phát huy tác dụng giảm đau, , tuy Vương Đại Lực vẫn hôn mê nhưng việc nuốt t.h.u.ố.c vẻ thuận lợi hơn nhiều, một bát t.h.u.ố.c thế mà uống hơn một nửa.

 

Thời gian chậm chạp trôi qua trong sự chờ đợi đầy lo âu.

 

Chừng nửa canh giờ , Vương thẩm vẫn luôn túc trực bên giường, chốc chốc đưa tay sờ trán con trai, đột nhiên thốt lên đầy kinh hỉ: "Hạ ! Hạ ! Ông nó ơi, ông mau sờ xem, trán Đại Lực còn nóng như nữa!"

 

Vương thúc vội vàng đưa tay sờ thử. Quả nhiên, cơn sốt cao hừng hực đó thế mà thật sự lui! Tuy nhiệt độ cơ thể vẫn cao hơn thường một chút, nhưng còn nóng bỏng tay đến mức nguy hiểm tính mạng nữa!

 

Hai vợ chồng , đều thấy sự mừng rỡ như điên và xúc động của thoát nạn trong mắt đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-117-vuong-dai-luc-tinh-lai.html.]

 

Vương chưởng quầy cẩn thận bắt mạch, cũng khẽ gật đầu, khuôn mặt vẫn luôn căng thẳng rốt cuộc cũng lộ vẻ thư thái như trút gánh nặng: "Sốt cao lui, tính mạng coi như tạm thời . Tiếp theo xem tạo hóa của cái chân ..."

 

Liên tục trải qua nạn đói t.r.a t.ấ.n, bôn ba lao lực, dốc hết sức lực suốt hai ngày, tuổi như ông thực sự mệt mỏi rã rời, hình chao đảo chực ngã.

 

Vương thúc thấy thế, trong lòng tràn ngập cảm kích và áy náy, vội : "Vương lang trung, vất vả cho ngài quá! Chúng dọn dẹp một gian sương phòng sạch sẽ, ngài mau nghỉ ngơi ạ! Có chuyện gì chúng sẽ gọi ngài !"

 

Vương chưởng quầy cũng quả thực gắng gượng đến cực hạn, từ chối nữa, giọng khàn khàn dặn dò: "Nếu bệnh ban đêm tỉnh , nhớ kỹ chỉ cho uống chút cháo thanh đạm, dính đồ mặn tôm cá tanh, những thứ đó đều là đồ kích thích, bất lợi cho việc khép miệng vết thương..." Lời còn dứt là một tràng ho khan kịch liệt.

 

Vương thúc liên tục, đích đưa Vương chưởng quầy sang phòng dọn sẵn để an trí nghỉ ngơi.

 

Bóng đêm thâm trầm, vạn vật tĩnh lặng.

 

Đèn dầu trong phòng Vương Đại Lực khêu nhỏ , chỉ còn một quầng sáng như hạt đậu, miễn cưỡng chiếu sáng xung quanh giường.

 

Vương thúc và Vương thẩm hề buồn ngủ, vẫn một trái một canh giữ bên mép giường. Nam Chanh và Nam Dữu cũng kiên trì chịu ngủ, kê ghế nhỏ ở cuối giường, bốn đôi mắt đều dán c.h.ặ.t hình bóng quen thuộc giường.

 

Đến nửa đêm về sáng, Vương Đại Lực đang hôn mê bỗng nhiên rung rung hàng mi, trong cổ họng phát tiếng rên rỉ mơ hồ, chậm rãi, khó khăn mở mắt !

 

Ánh mắt ban đầu chút tan rã và mê mang, khi thích ứng với ánh sáng mờ ảo mới dần dần hội tụ tiêu cự, rõ những đang vây quanh giường.

 

"Con ơi! Con trai của ! Con... c.o.n c.uối cùng cũng tỉnh !" Nước mắt Vương thẩm tức thì vỡ đê. Bà bịt c.h.ặ.t miệng để thành tiếng, nhưng tiếng nghẹn ngào kìm nén mang theo niềm vui sướng to lớn càng khiến chua xót hơn cả tiếng gào .

 

Vương thúc, đàn ông sắt đá cũng đỏ hoe đôi mắt, dùng sức nắm lấy tay con trai, môi run run, nên lời nào.

 

"Mẹ... Cha..." Vương Đại Lực yếu ớt gọi một tiếng, giọng khàn đặc.

 

Ngay đó, cơn đau nhức nhối từ chân truyền đến rõ ràng, như lửa thiêu đốt, như kim châm đ.â.m , khiến sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt, mồ hôi lạnh túa trán: "Chân con... đau quá..."

 

Vương thẩm vội vàng dùng khăn ấm nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh cho , cố nén đau lòng, nặn một nụ còn khó coi hơn cả , dịu dàng trấn an: "Con ơi, ngoan nào, ráng chịu một chút nhé? Người lúc thịnh lúc suy, ... con gặp cái kiếp nạn ...

 

Không , cố gắng lên, c.ắ.n răng chịu đựng sẽ qua thôi... Con xem, trong thôn đều đang giúp đỡ nhà , sợ, cha đều ở đây, các em cũng đều ở đây..."

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Nước mắt bà từng giọt lớn lăn xuống, rơi mu bàn tay nóng hổi của con trai, nhưng vẫn cố gắng giữ giọng bình .

 

Vương Đại Lực khuôn mặt cố nén bi thương của , hốc mắt đỏ hoe của cha, ánh mắt lo âu sợ hãi của các em, cảm nhận cơn đau nhức thấu tim gan truyền đến từ chân. Chàng trai trẻ tuổi vốn lạc quan, hào sảng, đầu đội trời chân đạp đất ngày thường, giờ phút rốt cuộc nhịn nữa, bật nức nở như một đứa trẻ bất lực, bờ vai khẽ run lên, giống như một con thú non thương đang một l.i.ế.m láp miệng vết thương.

 

Nam Chanh thấy vội lau nước mắt, khẽ : "Ca, đói bụng ? Vương chưởng quầy tỉnh thể uống chút cháo, và Nam Dữu bưng cho ."

 

Hai chị em bước nhanh xuống bếp, bưng bát cháo ninh nhừ vẫn luôn ủ ấm trong nồi lên.

 

Vương thẩm đón lấy cái bát, từng thìa từng thìa kiên nhẫn thổi nguội, bón đến bên miệng con trai.

 

Có lẽ vì hôn mê quá lâu, hoặc do đau đớn tiêu hao quá nhiều thể lực, Vương Đại Lực miễn cưỡng ăn hết nửa bát cháo. Trên mặt dường như khôi phục một chút sinh khí mỏng manh, nhưng vết bỏng ở chân vẫn khiến nhíu mày c.h.ặ.t chẽ.

 

Nam Chanh và Nam Dữu nhớ dáng vẻ bôi t.h.u.ố.c của Vương chưởng quầy, liền học theo dùng chiếc lông ngỗng sạch, cẩn thận chấm nước Cải dầu đá còn thừa trong bát, nhẹ nhàng, từng chút một quét lên cái chân thương của trai.

 

Nước t.h.u.ố.c thanh mát mang theo một tia lạnh lẽo, dường như thực sự dịu bớt cơn đau rát thấu xương .

 

Cơ thể đang căng cứng của Vương Đại Lực dần thả lỏng, mí mắt nặng trĩu nữa khép . Dưới tác dụng song hành của d.ư.ợ.c lực và sự mệt mỏi, cuối cùng cũng chìm giấc ngủ say, thở trở nên đều đặn và sâu hơn.

 

Mãi đến khi xác nhận con trai ngủ yên , dây thần kinh căng như dây đàn suốt hai ngày hai đêm của Vương thúc, Vương thẩm cùng chị em Nam Chanh, Nam Dữu mới dám thoáng buông lỏng.

 

Sự mệt mỏi tột độ ập đến như thủy triều. Cả nhà rốt cuộc chống đỡ nổi nữa, thì gục bên mép giường, thì dựa lưng ghế, cuối cùng cũng thể nhắm mắt , tranh thủ nghỉ ngơi một lát.

 

 

 

Loading...