Lưu đày Lĩnh Nam? Ta Dẫn Cả Thôn Ăn Sung Mặc Sướng - Chương 111: Bỏng
Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:49:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Đại Lực đào hố vôi ở góc sân nhà , cách nhà chính xa lắm.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết cùng tiếng vật nặng rơi xuống nước tựa như sét đ.á.n.h giữa trời quang, trong nháy mắt x.é to.ạc sự yên tĩnh ngắn ngủi buổi trưa của thôn Ma Phong.
Vương thúc đang kiểm tra chi tiết của gian sương phòng mới xây trong nhà thì giật nảy , vứt ngay công cụ trong tay, lao vụt ngoài.
Khi ông chạy theo tiếng kêu đến góc sân, cảnh tượng mắt khiến đàn ông từng trải qua bao sóng gió cũng tái mét mặt mày —— Vương Đại Lực giãy giụa rút chân khỏi hố vôi, cả liệt nền đất bùn bên cạnh, đang đau đớn lăn lộn, cổ họng phát những tiếng kêu rên thành tiếng như dã thú.
Chân của , từ háng đến mắt cá, ống quần ướt sũng dính c.h.ặ.t da thịt, bốc lên từng làn khói trắng.
“Đại Lực! Con ơi!”
Vương thúc đau đớn như đứt từng khúc ruột, nhào tới chạm con nhưng dám, luống cuống tay chân.
Trong nhà, Vương thẩm cùng Nam Cam, Nam Bưởi cũng động tĩnh dọa cho hồn phi phách tán, cuống cuồng chạy .
Nhìn thấy t.h.ả.m trạng của Vương Đại Lực, chân Vương thẩm mềm nhũn, suýt nữa thì ngã quỵ xuống đất, giọng lạc cả : “Ông nó ơi! Đại Lực thế ?!”
Nam Cam và Nam Bưởi thì sợ đến mặt cắt còn giọt m.á.u, giọng nức nở gọi:
“Ca! Ca ca thế!”
“Rớt... Rớt xuống hố vôi ? Mau, mau gọi !”
Vương thúc cố trấn tĩnh, quát vợ con: “Mau! Mau gọi ! Nhanh lên! Chân thằng Đại Lực... thương nhẹ !”
Nam Cam và Nam Bưởi như bừng tỉnh, quệt nước mắt, chạy bay ngoài như những con nai con hoảng sợ, tiếng gọi nghẹn ngào vang vọng khắp thôn: “Người ! Mau tới cứu với! Ca ca cháu gặp chuyện !”
Chỉ trong chốc lát, ba cha con Lưu thúc, Lưu Đại Ngưu, Lưu Nhị Ngưu đến tiên. Ngay đó, Tống Thanh Việt, Tống Đại Xuyên cùng mấy hộ hàng xóm lân cận cũng tin vội vã chạy tới.
Cái sân nhỏ chật ních trong nháy mắt.
Lúc Vương Đại Lực cơn đau kịch liệt hành hạ đến mức ý thức mơ hồ, tiếng rên rỉ đứt quãng nhưng vẫn đau thấu tâm can.
Mọi xúm , cẩn thận khiêng trai trẻ vốn đang khỏe mạnh như rồng như hổ trong nhà, đặt lên giường.
“Tránh một chút, để xem thương thế nào!” Tống Đại Xuyên trầm giọng , vẻ mặt ngưng trọng.
Ông cùng mấy đàn ông vây quanh mép giường, Vương thẩm và hai cô con gái ở một bên đến mức thở nổi.
Tống Đại Xuyên tìm cái kéo, cực kỳ cẩn thận, từng chút một cắt bỏ ống quần ướt sũng ăn mòn và dính c.h.ặ.t da thịt chân Vương Đại Lực.
Khi bộ chân lộ mắt , ai nấy đều hít hà một khí lạnh!
Chỉ thấy từ đùi xuống bắp chân, đến mu bàn chân, bộ làn da hiện lên một màu đỏ thẫm đáng sợ, giống như nước sôi luộc chín, da bong tróc từng mảng lớn, nhăn nhúm, chỗ thậm chí lộ cả thịt bên trong.
Đáng sợ hơn là chỉ trong vòng mười lăm phút ngắn ngủi, mảng da đỏ thẫm đó bắt đầu nhanh ch.óng nổi lên những bọng nước lớn nhỏ chi chít, sáng bóng, chỗ các bọng nước nối liền thành một mảng, mà rợn !
“Trời ơi! Thế ... Thế ...”
Vương thẩm thấy cái chân còn hình thù gì của con trai, mắt tối sầm , suýt ngất , may nhờ phụ nữ bên cạnh đỡ lấy.
Bà đ.ấ.m n.g.ự.c thùm thụp, tê tâm liệt phế: “Đại Lực nhà đang yên đang lành mà! Cái chân ... Cái chân chẳng lẽ... phế ! Thế bảo nó sống đây!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luu-day-linh-nam-ta-dan-ca-thon-an-sung-mac-suong-wgof/chuong-111-bong.html.]
Nam Cam và Nam Bưởi càng như mưa, đặc biệt khi nghĩ đến việc ca ca thương là vì tường trắng cho , nỗi áy náy và sợ hãi to lớn bao trùm lấy hai cô bé.
Nam Cam nắm lấy tay Tống Thanh Việt chen mép giường, như nắm lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng, thành tiếng: “Việt Việt tỷ tỷ! Tỷ tỷ là nhiều cách nhất! Cầu xin tỷ cứu ca ca , cầu xin tỷ chữa khỏi chân cho ! Bọn thể ca ca !”
Vương thúc giờ phút cũng rối loạn, hốc mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc run rẩy, Tống Thanh Việt với vẻ cầu khẩn từng thấy: “Thanh Việt nha đầu, thúc... thúc cầu xin cháu, cháu xem cho Đại Lực với! Lúc ... Lúc lòng thúc rối bời, chẳng còn chút chủ ý nào, cho ...”
Ánh mắt đều đổ dồn về phía Tống Thanh Việt, tràn ngập những cảm xúc phức tạp đan xen giữa hy vọng và tuyệt vọng.
Trái tim Tống Thanh Việt chùng xuống tận đáy.
Nàng ép buộc bản bình tĩnh , ghé sát cẩn thận quan sát chân thương của Vương Đại Lực.
Càng xem, mày nàng nhíu càng c.h.ặ.t.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Diện tích bỏng quá lớn, mức độ sâu vượt xa tưởng tượng của nàng.
Da sưng đỏ, hình thành lượng lớn bọng nước, đây là biểu hiện của bỏng sâu.
Tuy nàng bác sĩ nhưng cũng , bỏng nghiêm trọng như thế dễ dẫn đến nhiễm trùng, sốc, thậm chí nhiễm trùng m.á.u. Ở thời đại thiếu t.h.u.ố.c men , đây tuyệt đối là vết thương thể lấy mạng !
Nàng thẳng dậy, đối mặt với ánh mắt tha thiết mà sợ hãi của , hít sâu một , giọng rõ ràng nhưng mang theo sự trầm trọng đáng tin cậy: “Vương thúc, Vương thẩm, các vị thúc bá. Vết thương của Đại Lực ca... vô cùng nghiêm trọng! Phiền toái hơn bất kỳ vết thương ngoài da nào cháu từng thấy. Đây chỉ là thương tổn da thịt, nếu xử lý sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”
Nàng dừng một chút, hiện thực tàn khốc mà đều nhưng buộc đối mặt: “Hiện tại trong tay chúng bất kỳ loại t.h.u.ố.c nào thể chữa trị hiệu quả vết bỏng nghiêm trọng thế . Hy vọng duy nhất là mau ch.óng bên ngoài mời đại phu cao tay về! Chỉ lang trung chuyên nghiệp mới khả năng cứu Đại Lực ca, giữ cái chân cho !”
Hai chữ “mời y” (mời thầy t.h.u.ố.c) như giọt nước rơi chảo dầu sôi, lập tức đám đông bùng nổ.
“Mời y? Bây giờ bên ngoài là tình cảnh gì chứ! Năm mất mùa đói kém! Lưu dân khắp nơi, lấy y quán t.ử tế còn mở cửa?”
“Cho dù y quán mở cửa, từ chốn rừng sâu núi thẳm ngoài, đến trấn Hà Khẩu gần nhất, về về ít nhất cũng mất nửa ngày, huống hồ chúng đó dùng dây leo bịt kín đường , còn dễ như nữa!”
“Vết thương của Đại Lực... liệu chờ lâu như thế ?”
“Điểm c.h.ế.t là, mời thầy t.h.u.ố.c một một về, ngộ nhỡ đám lưu dân đói đỏ mắt theo dõi, mò đến tận thôn chúng thì thế nào?”
“ ! Thôn Ma Phong chúng hiện giờ nhà nào cũng lương thực dự trữ, hộ nào cũng nhà mới, giữa thời loạn thế chính là miếng mỡ treo miệng mèo! Một khi ngoài phát hiện, những ngày tháng yên khó khăn lắm mới coi như chấm hết!”
“Đến lúc đó, kẻ đến khi chỉ là lưu dân, nhỡ là thổ phỉ... Thì cả thôn chúng ...”
Lo lắng, sợ hãi, những toan tính thực tế tàn khốc và nỗi lo cho tính mạng Vương Đại Lực va chạm kịch liệt.
Trong phòng chìm những cuộc tranh luận gay gắt xen lẫn sự im lặng đến ngạt thở.
Một bên là lao động chính thể thiếu của thôn, là trụ cột tính mạng của gia đình Vương thúc; bên là sự bình yên và lương thực nuôi sống cả trăm miệng ăn trong thôn.
Tiếng rên rỉ của Vương Đại Lực vang lên đặc biệt rõ ràng và đau đớn giữa những tiếng tranh cãi đè nén.
Vương thúc nắm c.h.ặ.t bàn tay nóng hổi của con trai, nước mắt già nua tuôn rơi. Ông những hàng xóm đang tranh cãi thôi, con trai đau đớn tột cùng giường, môi run run, một câu cũng thốt nên lời.
Nam Cam và Nam Bưởi rúc lòng , thút thít bất lực.
Tống Thanh Việt cảnh tượng mắt, tâm trạng vô cùng nặng nề. Ngày mai và sự cố bất ngờ, quả nhiên cái nào sẽ đến . Cái tổ ấm yên vui mà thôn Ma Phong dựng lên, chớp mắt đối mặt với thử thách nghiêm trọng nhường .