Lương cao, thành tâm tuyển con dâu - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-01 16:35:07
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4LCh8rI9Ue

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" tìm nơi thể tìm nhưng đều thấy em. ép em trong lòng nữa, quan hệ hợp đồng cũng chấp nhận luôn."

 

"Có thể nào, xin em hãy để là quan hệ hợp đồng duy nhất của em ?"

 

"Miên Miên, mỗi ngày chỉ cần thấy em là ."

 

Trong hốc mắt Cố Kiêu Dã nước mắt đang chực trào , trông đáng thương vô cùng.

 

Thấy lên tiếng, rón rén ôm lấy .

 

"Miên Miên, em là duy nhất của ..."

 

Câu thốt , tài nào nhịn cơn nhộn nhạo trong dày nữa, oẹ một tiếng.

 

Cố Kiêu Dã vòng tay trống của - phi xa ba mét trong tích tắc, ngẩn ngơ.

 

"Lời buồn nôn đến thế ? Sau nữa là chứ gì."

 

Tống Tuyết đảo mắt trắng dã, đúng là hai đứa ngốc!

 

Mãi đến tận buổi trưa, Cố Kiêu Dã mới phản ứng kịp.

 

Cả trở nên cẩn trọng vô cùng, bàn tay áp lên bụng : "Miên Miên, trong em bé ?"

 

lắc đầu: "Đó là dày của , cảm ơn ."

 

Cố Kiêu Dã hào hứng xoa xoa, cố gắng tìm kiếm vị trí của đứa trẻ.

 

Thẩm Mặc một bên hừ lạnh: "Cha của đứa trẻ hình như thông minh cho lắm, đổi khác ?"

 

Cố Kiêu Dã khựng , xắn tay áo lao đ.á.n.h với Thẩm Mặc.

 

"Cái đồ già hói , ngày nào cũng chỉ chực chờ đào chân tường, cút !"

 

"Bản còn trách khác đào? cứ đào đấy, đào đấy thì !"

 

Tống Tuyết bĩu môi: "Hay là chúng , hai ông cộng chắc đủ mười tuổi ."

 

vô cùng tán thành.

 

Hành trình trở về vẫn cứ thong thả dừng dừng, mất nửa tháng trời mới về tới Lâm Thành.

 

Cố Kiêu Dã đưa thẳng về nhà họ Cố, nhưng .

 

Bởi vì cửa nhà họ Cố một đàn ông đợi từ lâu .

 

"Tô Miên, xuống xe!"

 

ngẩng đầu lên thì giật nảy .

 

Vội vàng ngoan ngoãn xuống xe, nghiêm chỉnh.

 

Cố Kiêu Dã nổi giận: "Vệ sĩ , lôi cái gã ngoài cho ! Dám gào thét với vợ là chán sống !"

 

giữ c.h.ặ.t lấy : "Đây là trai ! Tô Giác!"

 

Cố Kiêu Dã im bặt trong một giây, thẳng tắp như cột điện.

 

chạy lon ton đến bên cạnh Tô Giác, nịnh nọt: "Anh ơi, về nước thế?"

 

Tô Giác hừ lạnh một tiếng: "Không về nước thì chuyện em ! Vì mấy đồng tiền bẩn thỉu mà bán luôn cả bản , em giỏi thật đấy!"

 

rụt cổ như rùa rụt cổ.

 

Chẳng còn cách nào khác, tuy là em song sinh nhưng từ nhỏ sợ .

 

Bố mất sớm, Tô Giác tính cách già dặn bẩm sinh, từ khi trưởng thành gánh vác trách nhiệm của một chủ gia đình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luong-cao-thanh-tam-tuyen-con-dau/chuong-7.html.]

 

Anh mắng chẳng khác gì mắng cháu cả.

 

Cố Kiêu Dã xót xa: "Anh ơi, cứ mắng em , Miên Miên đang mang thai, chịu lời nặng ."

 

Toàn Tô Giác tỏa lạnh: "Đừng mà vội vàng nhận quen, cưới còn !"

 

"Cho dù Tô Miên cả đời lấy chồng thì nhà họ Tô vẫn nuôi nổi!"

 

"Đừng cậy việc đóng góp mấy cái tế bào mà định nắm thóp em gái !"

 

"Đi về nhà với !"

 

Tô Giác đưa .

 

Lần kéo dài suốt nửa năm.

 

Dù vẫn sống ở Lâm Thành nhưng cứ như cách trở muôn trùng sông nước.

 

Cố Kiêu Dã thể đến thăm, nhưng chỉ phép lúc 10 giờ sáng và 5 giờ chiều là đuổi về.

 

Trong thời gian đó, Tô Giác canh chừng vô cùng nghiêm ngặt.

 

Cố phu nhân ngay lập tức sắp xếp chuyện cầu hôn, mài giũa suốt ba tháng trời Tô Giác mới chịu nới lỏng để bàn bạc.

 

Lại thêm ba tháng nữa mới cho phép mang lễ vật nhà.

 

xem mà tặc lưỡi, lén hỏi Tô Giác: "Anh ơi, như thế quá cầu kỳ ?"

 

Tô Giác lườm một cái cháy mắt: "Em thì cái gì? Não lôi chắc còn chẳng to bằng hạt óc ch.ó!"

 

"Kết hôn là chuyện cả đời, nhà họ mới vất vả mấy ngày mà kêu?"

 

"Nếu thấy phiền phức thì thôi khỏi cưới xin gì hết, đứa trẻ sẽ mang họ Tô, cho phép em yêu đương với cái gã họ Cố cả đời luôn!"

 

câm nín luôn.

 

Ngày cưới cuối cùng cũng định mùa xuân năm , lúc đó đứa trẻ cũng tròn trăm ngày tuổi.

 

Bác sĩ kiểm tra, là sinh ba.

 

Cố phu nhân vui mừng đến mức xoay vòng vòng, khi định xong việc của đám cưới thì bận rộn đặt tiệc đầy tháng cho các cháu.

 

Vào ngày đầu tiên của mùa đông, đứa trẻ chào đời, là ba con trai.

 

Vừa mới khỏi phòng sinh, điện thoại nhận thông báo tiền về tài khoản.

 

chín mươi tỷ đồng, chỉ bật dậy khỏi giường bệnh nhảy cẫng lên ngay lập tức.

 

Tô Giác mắng : "Đồ tiền đồ, em thiếu tiền tiêu lắm ?"

 

đắc ý: "Anh thì gì, đây là tiền tự tay em kiếm đấy!"

 

Một ngày đám cưới, và Cố Kiêu Dã đăng ký kết hôn tại cục dân chính.

 

Khoảnh khắc con dấu đỏ đóng xuống, nắm lấy tay , đặt lên môi hôn: "Thật quá, chờ đợi bao nhiêu năm, cuối cùng cũng chờ !"

 

ngơ ngác: "Chờ bao nhiêu năm gì cơ? Anh chờ nhầm đấy chứ?"

 

Cố Kiêu Dã bất lực: "Năm em mười tuổi lạc, em còn nhớ ?"

 

Được nhắc nhở như , bỗng nhiên cũng chút ấn tượng.

 

Đó là năm đầu tiên mới đến Lâm Thành.

 

Mẹ đưa trai thủ tục nhập học, dặn dặn yên tại chỗ, chạy lung tung.

 

ai mà ngờ , họ khỏi thì từ trong bụi cỏ bỗng một con rắn chui .

Loading...