Chỉ con bạn ngốc nghếch của là vẫn đang chìm đắm trong niềm vui ký hợp đồng.
"Tao bảo mà, chỉ cần mặt dày thì đơn hàng nào là lấy !"
"Tối nay tao bao, gọi cả đàn của mày đến luôn, bữa tiệc ăn mừng!"
Ngay lập tức, những ánh mắt đang tăng thêm một bậc. Biến thành kiểu: "Vãi chưởng, đỉnh thật, sếp tổng cắm sừng!"
Cố Kiêu Dã xoay , khựng ngay mặt . Khóe miệng nửa nửa , mắt lóe lên tia sáng xanh như sói: " thích tiệc ăn mừng nhất đấy, cho tham gia một chân nhé?"
Tống Tuyết vui mừng khôn xiết: "Được ạ!"
véo nó một cái: "Này, mày đang đùa với lửa đấy!"
Nó hất tay : "Vì kim chủ, tao nguyện nhảy dầu sôi lửa bỏng!"
Được lắm. Xét về giác ngộ của Bên B, đúng là bằng nó.
Buổi tối, bên lề đường, tại một sạp mì cay. Bốn vặn chung một bàn. Ghế đẩu quá thấp, chân Cố Kiêu Dã quá dài, cứ duỗi sang bên cạnh , thỉnh thoảng cọ một cái.
"Anh chính là đàn của Miên Miên nhà ? Những năm qua, vất vả cho chăm sóc cô ."
Cố Kiêu Dã nhưng mặt , một cánh tay đưa kéo lòng. Sắc mặt Trình Mặc lạnh , gạt cánh tay đá chân .
"Không cần khách sáo, tự nguyện chăm sóc Tiểu Miên."
"Còn , giữa thanh thiên bạch nhật đừng động chân động tay, theo thì Tiểu Miên vẫn bạn trai!"
Cố Kiêu Dã kéo nữa, nhướng mày khiêu khích: "Miên Miên nhà thẹn thùng, chuyện bạn trai thì cần cho ngoài như chứ?"
Trình Mặc lạnh một tiếng: " ngoài, và Tiểu Miên học cùng bốn năm đại học, là thiết nhất của em , là bạn—trai!"
Cố Kiêu Dã: "Là bạn giới tính nam, uốn lưỡi cho thẳng hãy !"
Trình Mặc nắm c.h.ặ.t t.a.y: "Mặc kệ !"
Ánh mắt hai va chạm giữa trung, tia lửa b.ắ.n tung tóe. Còn con bạn Tống Tuyết ở bên cạnh thì đang hăng say hóng hớt: "Đánh ! Đánh !"
chộp lấy nó: "Bà nội đừng phá đám nữa! Chẳng bảo là tiệc ăn mừng ? Có ai ăn tiệc ăn mừng bằng mì cay hả?"
Tống Tuyết nhún vai: "Không tao chọn, là Cố tổng chọn đấy!"
Đùa gì ! Gia cảnh như Cố Kiêu Dã, chắc là bao giờ ăn mấy thứ nhỉ!
Tống Tuyết thề thốt: "Tao thật đấy, nếu Bên A ba ba mở lời thì tao dám mời ăn cái ?"
Nói xong, nó gắp cho một miếng chả cá, mặt đầy vẻ hóng hớt: "Kể kỹ xem, mà móc nối với Cố tổng thế?"
À, chuyện thì dài lắm. kịp mở miệng, miếng chả cá trong bát Cố Kiêu Dã gắp mất. Anh cúi đầu, mỉm dịu dàng với : "Em đang chuẩn mang thai, nên ăn mấy thứ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/luong-cao-thanh-tam-tuyen-con-dau/chuong-3.html.]
Một câu hạ gục tất cả. Không gian bàn tiệc ngay lập tức rơi tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tống Tuyết là tỉnh táo đầu tiên: "Cái gì cơ! Hai kết hôn ?!"
lắc đầu, nhỏ giọng giải thích: "Chưa kết hôn, nhưng... ngủ ."
Tống Tuyết: "Vãi thật? Khi nào thế?"
"Hôm qua thêm..."
Giọng Tống Tuyết bỗng cao v.út lên: "Cái gì? Mày 'gái ngành' ?"
: ... Cái con điên để tao hết câu hả?
Bữa tiệc ăn mừng tan rã trong khí chẳng mấy vui vẻ. Cố Kiêu Dã kéo về phía xe, lầm lì một lời. cảm thấy chắc là đang giận . Cũng đúng thôi, mới thuê sinh con giá cao xong, ngoắt một cái thấy "đuôi nhỏ" xuất hiện. Chuyện tay ai thì cũng thấy khó chịu cả.
nhỏ giọng cam đoan: "Cố tổng, ngài yên tâm , đạo đức nghề nghiệp mà."
"Đã nhận lời trúng tuyển của Cố phu nhân thì tuyệt đối sẽ loạn bên ngoài !"
Bước chân đang phăm phăm của Cố Kiêu Dã khựng , , thở hổn hển: "Trong mắt em, chỉ là Bên A thôi ?"
"Giữa chúng chỉ quan hệ hợp đồng thôi ?"
Hả? Chứ thì còn gì nữa? Mới ngủ với một , bộ còn nảy sinh tình cảm gì sâu đậm lắm ? Hỏi thế , đáng sợ thật đấy.
"Tô Miên, em đúng là đồ trái tim!" Cố Kiêu Dã đầu bỏ .
lạch bạch chạy theo: "Cố tổng, ý của ngài là triển khai thêm dịch vụ tình cảm kèm ?"
"Cũng thôi, nhưng cái đó là tính phí riêng đấy nhé!"
Dù thì cái gọi là chân tình nó cũng hư vô lắm, đau lòng hại .
Cố Kiêu Dã lạnh lùng từ chối: "Không cần, đến mức t.h.ả.m hại tới nỗi dùng hợp đồng để trói buộc trái tim!"
Đi đến bên xe, mở cửa cho , tiễn trong. Sau đó đóng cửa bỏ .
gọi : "Cố Kiêu Dã, đấy?" Anh hất mặt lên: "Hừ, thèm chung xe với em! Em tự lái xe về , bộ về!"
" mà lái xe ..."
Bước chân Cố Kiêu Dã khựng . Anh lầm bầm c.h.ử.i thề , bế thốc đặt ghế phụ.
"Sắp xếp thời gian mà học lái xe !" Anh một cách hung dữ: "Để vứt ngoài đường thì cũng chỉ đấy mà !"
Về đến nhà, cơn giận của vẫn tan, chui tọt phòng ngủ. Chẳng thế mà bảo Bên A quyền, giận một cái là thể mặt hắt hủi khác một cách đàng hoàng. thì , còn việc mà.
tranh thủ thời gian tắm rửa sạch sẽ thơm tho, chui trong chăn của Cố Kiêu Dã. "Ông chủ, cầu xin sự thương xót..."