LUI HÔN VỚI TA, PHẢI TRẢ BẰNG MẠNG - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 20:53:07
Lượt xem: 2,979

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Ngự sử mắng đến nước bọt bay tứ tung.

 

Hộ bộ Thượng thư thì phẫn nộ đến đỏ mặt.

 

Hoàng hậu nương nương vì thiếu bạc cứu dân mà thắt lưng buộc bụng, ngay cả thọ yến cũng dám bày biện xa hoa.

 

Cùng với cuốn sổ sách chứng cứ xác thực trong tay .

 

Bệ hạ bắt đầu chột .

 

Người dám một nghìn vạn lượng tư khố của ?

 

Không dám.

 

Đó là hành vi của hôn quân.

 

Vệ Già dám bạc dùng để hiếu kính bệ hạ ?

 

Hắn cũng dám.

 

Đó là phản bội.

 

Đến lúc , Vệ Già mới thật sự nhận .

 

Ta và nương nương sớm một nghìn vạn lượng ở trong tay bệ hạ.

 

Đây là một cái bẫy.

 

Một cái bẫy nhắm và cả bệ hạ.

 

Từ đầu đến cuối, từng nghĩ đến việc gả cho .

 

Hắn vì tình ái mà tính kế hôn sự của .

 

Còn tính, là tính đến chuyện phủ Tín Lăng hầu diệt môn.

 

Một nghìn vạn lượng.

 

Diệt tộc cũng đủ.

 

Chỉ là nương nương nhân từ, cho một con đường chuộc tội.

 

“Trong ba ngày, nếu thể bù đủ một nghìn vạn lượng nộp ngân khố, thể miễn tội c.h.ế.t cả tộc, đổi thành lưu đày về phía Nam

 

Nơi xa ngàn dặm, khói chướng độc địa.

 

Từ vị trí tệ nhất, đổi thành vị trí kế bên chỗ tệ nhất.

 

Tín Lăng hầu phu nhân mắt trợn trắng.

 

Lần , thật sự ngất xỉu.

 

Nương nương mềm lòng, khẽ thở dài.

 

“Thôi . Hôm nay bản cung kẻ ác một phen, cũng bù đắp đôi chút.”

 

Người ban hôn cho Vệ Già và Khương Tùy Châu.

 

Bất kể thời điểm thích hợp , rốt cuộc hữu tình cũng trở thành quyến thuộc.

 

Vệ Già dập đầu tạ ân.

 

Khương Tùy Châu sững sờ một lát, quỳ sụp xuống đất, lắp bắp :

 

“Nương nương… thần nữ… thần nữ cùng Lục thị vệ tiếp xúc thể… thần nữ…”

 

Mặt nàng đỏ bừng, như liều mạng :

 

“Thần nữ… nếu gả cho Lục thị vệ thì gả cho ai cả.”

 

Phía nàng, Vệ Già như chuyện hoang đường nhất đời, mặt đầy vẻ thể tin nổi.

 

Ngay cả nương nương quen sóng gió, cũng thoáng sững .

 

Sau một thoáng im lặng ngượng ngập, Vệ Già bật .

 

Càng càng lớn.

 

Nam nhân vốn luôn trấn định biến cố, giờ thất thố ngự tiền.

 

Khi phủ Tín Lăng hầu thể diệt môn, khi Vệ gia lưu đày, đều đổi sắc mặt.

 

Bởi vẫn luôn , gánh tội bệ hạ, lưu đày chỉ là nhất thời.

 

Chỉ cần bệ hạ nhớ đến lòng trung thành của , ắt sẽ trở triều đình, vinh hoa quyền thế trong tầm tay.

 

ngờ.

 

Người từng thề non hẹn biển với , vội vã phủi sạch quan hệ.

 

, chính vì tính toán cho hôn sự của hai , mới rơi cảnh tiến thoái lưỡng nan như hôm nay.

 

Không báo ứng thì là gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lui-hon-voi-ta-phai-tra-bang-mang/chuong-5.html.]

 

Bệ hạ chịu một phen mất mặt, đang lúc ai cũng thuận mắt.

 

Khương Tùy Châu tự đ.â.m đầu rọ.

 

“Nữ t.ử mặt dày vô sỉ, phẩm hạnh đê tiện, xứng thê.”

 

Bệ hạ phán một câu, trong giọng là sự chán ghét.

 

“Trẫm ban nàng cho Vệ khanh tỳ nữ rửa chân.”

 

Khương Tùy Châu phủ phục đất, vì chọc giận long nhan, run lẩy bẩy dám hé môi.

 

Dẹp xong Khương Tùy Châu, ánh mắt bệ hạ chuyển sang .

 

“Nghe nha đầu rơi xuống nước, một thị vệ cứu?”

 

“Vâng.”

 

Nương nương ung dung đáp.

 

“Thần đang định ban hôn cho A Niệm và Lục thị vệ.”

 

Bệ hạ hừ lạnh, hỏi :

 

“Gả cho một thị vệ nhỏ nhoi, ngươi cam lòng chứ?”

 

Ta hiểu ý .

 

Nếu đáp “ cam lòng”, vặn cớ cho và Vệ Già nối duyên cũ, coi như tự chuốc lấy.

 

Nếu đáp “cam lòng” thì trong mắt bệ hạ, Vệ Già và Lục Thừa khác một trời một vực. Hạ giá gả cho một chi thứ sa sút của thế gia, với chính là trừng phạt.

 

Dù thế nào, cũng xả một cơn giận.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ta đỏ mắt :

 

“Thần nữ cam lòng.”

 

Bệ hạ hài lòng.

 

Người rời .

 

Lôi Đình vệ áp giải của phủ Tín Lăng hầu về phủ, đợi ba ngày xử trí.

 

Vệ Già ngang qua , giọng châm biếm:

 

“Chưa kịp chúc mừng Khương cô nương và Lục thị vệ kết thành lương duyên.”

 

Ta ngẩng mắt .

 

Hắn hạ giọng:

 

“Khương cô nương tận tâm tận lực vì nương nương việc, nhưng đến cuối cùng, ngay cả hôn sự của , nương nương cũng giữ nổi cho ngươi.”

 

“Đích trưởng nữ Bá phủ, ngoại tôn nữ của Trần quận Tạ gia, gả cho một thị vệ trắng tay… ha.”

 

“Khương cô nương thông minh như , hẳn hiểu, nương nương cách.”

 

“Chỉ là… ngươi đáng để vì ngươi mà tranh chấp với bệ hạ.”

 

Quả hổ là Vệ Già.

 

Đến lúc vẫn quên ly gián và nương nương.

 

“A Niệm.”

 

Lục Thừa bước tới, bình thản bên cạnh , trường kiếm khẽ trượt khỏi vỏ một chút.

 

Ánh mắt Vệ Già chợt đổi.

 

Hắn đột nhiên nhận quan hệ giữa và Lục Thừa.

 

Ta nhe răng .

 

Từng chữ từng chữ rõ ràng:

 

“Lục Thừa dĩ nhiên thể so với Vệ Thế t.ử.”

 

“Chỉ là Khương Bất Niệm cũng cần dựa thế lực nhà chồng để tô điểm thêm cho .”

 

Khoảnh khắc , sắc mặt Vệ Già thật sự đặc sắc vô cùng.

 

 

Kế mẫu cầu xin giúp Khương Tùy Châu.

 

“Châu nhi từ nhỏ nuông chiều, bên cạnh từng thiếu hầu hạ. Làm chịu nổi đường xa ngàn dặm? Chỉ sợ tới nơi lưu đày mất mạng đường.”

 

Tề Mộ Vũ hạ thấp, nước mắt rơi lã chã.

 

“Tiểu Niệm, con thích . Chỉ cần con chịu giúp Châu nhi, đ.á.n.h cũng , mắng cũng , mặc con xử trí.”

 

Loading...