LUI HÔN VỚI TA, PHẢI TRẢ BẰNG MẠNG - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-17 20:43:27
Lượt xem: 2,719
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
bây giờ, Vệ Già buộc công khai quan hệ giữa và Khương Tùy Châu mặt .
Không những mất uy tín nương nương, còn bỏ một khoản bạc lớn.
Nhìn vẻ mặt bọn họ như thể “tuy mất chút m.á.u, nhưng rốt cuộc chuyện xong”, nụ của càng rạng rỡ hơn.
Các ngươi nghĩ xong ?
Bão tố, mới chỉ bắt đầu thôi.
…
“Không đủ.”
Ta .
“Ba vạn lượng đủ.”
Vốn xót ruột, Tín Lăng hầu phu nhân lập tức thét lên:
“Xem Khương đại cô nương quá tham lam !”
Bà về phía Hoàng hậu nương nương cầu cứu.
Đáng tiếc, nương nương chỉ thong thả xoay bộ hộ giáp tay, như thể đang xem trò vui.
Ngược , Vệ Già vẫn trấn định hỏi:
“Khương đại cô nương bao nhiêu?”
“Một nghìn vạn lượng.”
Ta lặp .
“Ta một nghìn vạn lượng.”
Con quá lớn.
Tín Lăng hầu phu nhân mắng là “sư t.ử há miệng” cũng thấy .
Phụ và kế mẫu như một kẻ điên.
Chỉ Vệ Già.
Sau thoáng kinh ngạc, nhanh nhớ con quen thuộc .
Chỗ dựa của là bệ hạ.
Cho nên dù Hoàng hậu nương nương, vẫn bình thản:
“Khương cô nương đùa . Dù bán cả phủ Tín Lăng hầu, cũng đáng giá ngần bạc.”
“Vậy ?”
Trước mặt , từ phía phượng tọa rút một cuốn sổ sách.
Từng bước, từng bước đến mặt .
“Tháng Hai năm ngoái, Thế t.ử phụng mệnh Giang Nam điều tra vụ quan cấu kết chiếm đoạt giấy phép buôn muối để trục lợi, xử trảm bốn mươi bốn quan tham ô…”
Mi tâm Vệ Già khẽ động.
Ta mở sổ, lật từng trang, rành rọt:
“Nguyên Tri phủ Trì Châu Tôn Lâm Uyên, tịch thu hai mươi tám vạn lượng bạc…”
“Nguyên Tri phủ Tùng Giang Phương Vi Nhân, tịch thu hai mươi mốt vạn lượng bạc…”
“Thế t.ử điều tra, tổng bạc tham ô tịch thu quy là một nghìn chín trăm sáu mươi vạn lượng. cuối cùng nhập quốc khố chỉ chín trăm sáu mươi vạn lượng.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Ta “bốp” một tiếng khép sổ.
“Một nghìn vạn lượng còn ?”
“Thế t.ử, e rằng chỉ thể là phủ Tín Lăng hầu thôi.”
“Theo luật Đại Khải, quan giữ tiền của triều đình mà dám tự ý chiếm đoạt, chỉ cần hai trăm lượng đày sung quân, bốn trăm lượng thì xử treo cổ.”
Giọng càng lúc càng lạnh.
“Một nghìn vạn lượng… tịch biên diệt tộc cũng quá.”
Chân Tín Lăng hầu phu nhân mềm nhũn.
Nếu Tín Lăng hầu đỡ lấy, bà ngã xuống.
Vệ Già bỗng hiểu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lui-hon-voi-ta-phai-tra-bang-mang/chuong-4.html.]
Hắn tiến lên một bước, dùng giọng chỉ hai thấy:
“Ta còn tưởng nàng thực sự vì bạc.”
“Không ngờ phí công lớn như , rốt cuộc vẫn là ép cưới nàng.”
“Khương Bất Niệm, trong lòng hẳn đắc ý lắm nhỉ? Nắm nhược điểm lớn như của , lấy tính mạng cả tộc uy h.i.ế.p, dù cũng nghênh nàng cửa.”
Hắn điềm nhiên, như thể việc chỉ là trò vặt.
“Nàng cho rằng vững vị trí Thế t.ử phu nhân phủ Tín Lăng hầu ?”
“Có tính toán hết thảy, chắc như ý.”
“Nương nương.”
Vệ Già vén áo quỳ xuống nữa, cao giọng:
“Thần xin cầu kiến bệ hạ. Bệ hạ hiểu rõ lòng trung thành của thần.”
Dĩ nhiên bệ hạ hiểu.
Bởi một nghìn vạn lượng bạc , sự sắp xếp của Vệ Già, thẳng tư khố của bệ hạ.
Ta mỉm bình thản như , khẽ :
“Thế t.ử, bằng chúng đ.á.n.h cược một phen.”
“Xem thử bệ hạ rốt cuộc che chở cho ngươi .”
…
Đang cùng bệ hạ đối ẩm, Hộ bộ Thượng thư và Tống Ngự sử cũng mời tới.
Vệ Già quả nhiên là hồng nhân ngự tiền.
Thấy quỳ, bệ hạ lập tức gọi đến bên cạnh, :
“Sao ? Chọc nương nương vui ? Phạt ngươi tự uống ba chén, hướng về nương nương thỉnh tội.”
“Vâng.”
Vệ Già thẳng lưng đáp, ánh mắt lướt qua mặt , mang theo chút giễu cợt nhàn nhạt.
Hắn đang tự lượng sức .
Nương nương nhắc đến .
Chỉ dịu giọng :
“Thiểm Tây đại hạn, dân chúng ly tán gần hết. Triều đình mãi gom đủ bạc cứu tế.”
“Hà Nam Hoàng Hà vỡ đê, mấy vạn nạn dân lưu lạc. Công bộ vẽ xong bản đồ tu sửa đê điều, dựng nhà cửa, cầu khắp nơi cũng xin ngân lượng, ngày qua ngày kéo dài.”
“Còn chiến sĩ nơi biên cương, áo bông mùa đông đến giờ vẫn may xong.”
Hộ bộ Thượng thư mới xuống, liền trượt quỳ ngay tại chỗ.
“Nương nương, thật sự bạc…”
Quân lương phát, lương thảo trù, tiền tuất cấp.
Chỗ nào cũng cần bạc.
Hộ bộ Thượng thư than nghèo túng một hồi, ủy khuất vô cùng.
Lúc nương nương mới mở sổ sách , đến chuyện Vệ Già tham ô.
“Một nghìn vạn lượng?”
Hộ bộ Thượng thư tuổi cao liền trợn tròn mắt, tức đến râu vểnh lên.
“Súc sinh! Súc sinh! Lão phu lo đến rụng hết tóc là để gì?”
Ông là văn nhân, quen c.h.ử.i , cũng chỉ mắng hai chữ “súc sinh”.
Tống Ngự sử thì khác.
Ông là chuyên việc đàn hặc.
Trước tiên hỏi thăm tổ tông mười tám đời phủ Tín Lăng hầu một lượt.
Sau đó nghiêm mặt :
“Áo gấm cơm ngọc, cao nơi miếu đường, thấy tướng sĩ đầu rơi m.á.u chảy, thấy cô nhi quả phụ gian nan sống tạm, thấy dân chúng y phục đủ che , cơm đủ no…”
“Lũ mọt nước ăn , hạng bại hoại ch.ó lợn bằng, để loại súc sinh triều quan, là họa của Đại Khải, là tai ương của lê dân… băm vằm thành nghìn mảnh cũng đủ…”