Lửa Tình Ngày Xuân - Chương 5: Chẳng phải không thân sao, thế đưa cái này cho ai đây?

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:16:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lão Quan nhận tin báo họp, giây lớp học như vỡ trận.

“Đang yên đang lành huấn luyện bù cái gì chứ.” 

“Lên lớp 11 , chẳng nên tập trung việc học ?” 

“Thời tiết quân sự thì đúng là lột một lớp da.” 

Ôn Cửu cúi đầu, ghi chép từng lưu ý mà lão Quan dặn sổ tay. Viết xong, cô nhẹ tay xé tờ giấy , gấp gọn cất ngăn nhỏ của cặp sách.

Vì hai ngày tới quân sự nên trường thông báo tạm thời hủy buổi tự học tối nay, cho học sinh nghỉ sớm. Trên đường , xung quanh là tiếng bàn tán về chuyện quân sự. Có điều, chủ đề thảo luận chuyển từ than vãn ban đầu sang danh sách đồ cần mua. Dù ai cũng đây là chuyện chốt hạ, mắng nữa cũng vô ích.

“Ngày mai cùng mua đồ ?” Lâm Mộng đeo cặp sách, dừng đợi Ôn Cửu còn đang thu dọn đồ đạc bên cạnh.

Động tác cất hộp b.út của Ôn Cửu khựng một nhịp, cô cúi đầu, khẽ: “Ngày mai .”

Lâm Mộng khẽ thở dài. Dù dự đoán sẽ từ chối, nhưng khi thấy thật vẫn tránh khỏi chút thất vọng. Thực cô khá thích Ôn Cửu. Tiếp xúc một ngày, cô nhận thấy Ôn Cửu tuy ít nhưng câu nào cũng hồi đáp. Tính cách là kiểu tranh giành, yên yên lặng lặng, ở bên cạnh cô một cảm giác an tâm lạ thường. Cứ cảm thấy nếu thực sự xảy chuyện gì, cô chắc chắn sẽ đáng tin cậy hơn kiểu hò hét ồn ào bình thường.

Chỉ là cô thích cũng vô dụng, cho cô cơ hội cận.

Trong lúc Lâm Mộng còn đang chìm đắm trong nỗi buồn từ chối, bên tai đột nhiên vang lên một câu: “Ngày ?”

“Hả?”

Đôi mắt cô nàng bỗng sáng bừng lên. Ôn Cửu ánh mắt của cô bạn cho ch.ói mắt, lời định cũng đột ngột dừng . Khựng hai giây cô mới tiếp tục: “Ngày mai việc.”

Lòng Lâm Mộng sớm vui mừng đến nở hoa, cô nàng khoác tay thu dọn xong đang dậy: “Được chứ, chứ!”

Sống lưng Ôn Cửu cứng . Cô cụp mắt cánh tay đang khoác lấy tay . “Ừm.”

Vừa đến cổng trường, Lâm Mộng thấy bố đến đón . Cô nàng vui vẻ vẫy tay với họ: “Bố, !”

Ôn Cửu thấy tiếng gọi của cô bạn thì ngước mắt lên. Dưới ánh đèn đường cách đó năm mét, hai đang với dáng vẻ chờ đợi từ sớm. Người phụ nữ trông ngoài bốn mươi, mặt tròn, đeo kính, thời gian để dấu vết gương mặt nhưng thần sắc , làn da trắng trẻo hồng hào. Lúc bà đang về phía với ánh mắt tràn đầy dịu dàng. Còn đàn ông bên cạnh ước chừng cũng tầm tuổi đó. Áo sơ mi xanh, quần tây đen, giày da, dáng vẻ lịch thiệp nho nhã.

Khi hai tiến gần, ánh mắt đồng loạt rơi lên Ôn Cửu. Trước khi họ kịp mở lời, Lâm Mộng nhanh nhảu giới thiệu: “Bố, , đây là Ôn Cửu, bạn cùng bàn của con, cũng là lớp trưởng lớp con nữa.”

Trong mắt hai hiện lên vài phần hiểu rõ, dịu dàng : “Chào Tiểu Cửu.” 

Ôn Cửu lễ phép chào: “Cháu chào chú dì ạ.”

Lúc , phụ nữ quanh một lượt: “Tiểu Cửu về bằng gì thế? Phụ đến ?” 

“Nhà cháu ở ngay gần đây, bộ về là ạ,” Ôn Cửu giải thích. 

“Vậy ,” phụ nữ trầm tư, yên lặng hai giây , “Để chú dì đưa cháu về nhé, muộn thế .” 

đó, một an ,” Lâm Mộng bên cạnh cũng tiếp lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lua-tinh-ngay-xuan/chuong-5-chang-phai-khong-than-sao-the-dua-cai-nay-cho-ai-day.html.]

Ôn Cửu lắc đầu: “Không cần , gần lắm ạ.” 

mà...” Lâm Mộng còn gì đó, nhưng nghĩ đến tính cách trầm lặng của Ôn Cửu, sợ hành động của khiến thoải mái, một hồi cân nhắc, cô nàng khẽ: “Vậy bọn nhé.” 

“Ừm.” 

“Cậu đường cẩn thận, về đến nhà nhắn tin cho .” 

“Được.”

Sau khi chào tạm biệt, Ôn Cửu rời ngay. Cô ánh đèn đường, lặng lẽ gia đình ba đang đợi đèn đỏ phía xa. Xung quanh họ là dòng qua hối hả, cô gái ở giữa, bên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, bên trái là cha đang giúp cô đeo cặp sách.

Ôn Cửu đôi vợ chồng vô thức để lộ ánh mắt dịu dàng khi con cái, lông mi khẽ run lên.

“Cậu học giỏi lắm, nhất khối đấy ạ.” khi Lâm Mộng đang trò chuyện với , phía vang lên tiếng còi xe điện. Cô nàng vô thức ngoái đầu , nhưng tình cờ chú ý thấy bóng dáng ánh đèn đường xoay . Cái bóng mặt đất kéo dài từ từ biến mất.

“Giờ mới ?” Cô nàng lẩm bẩm một câu, kịp nghĩ sâu xa gọi sang đường.

Trăng thanh thưa, Ôn Cửu rẽ một con hẻm yên tĩnh. Vừa bước trong, cô thấy một bóng hình ngọn đèn đường chập chờn. Bốn mắt , liền sải bước về phía cô, đưa tay một cách tự nhiên.

Thấy , Ôn Cửu tháo cặp sách khỏi vai, định đưa qua thì đỉnh đầu vang lên một tiếng khẽ: “Chẳng , thế đưa cái cho ai đây?”

Bàn tay đưa cặp của cô khựng , khẽ: “Cậu thấy ?”

“Ừ”, một tiếng đáp mang theo cảm xúc rõ rệt.

Chu Nghiễn Xuyên lúc đó gần như tỉnh , chẳng qua là lười dậy. Không ngờ thấy cuộc đối thoại của cô và cô bạn cùng bàn. Nghĩ đến đây, lạnh lùng một tiếng, giọng điệu mang theo ý vị khó lường: “Cậu đúng là dám thật đấy.”

Bàn tay cầm cặp của Ôn Cửu hạ xuống, cô thấp giọng : “Làm thể...” 

giải thích, nhưng lời hết, lực kéo tay bỗng biến mất. Giống như một việc hết sức thuận tay, cô, giơ tay lấy chiếc cặp , khoác lên vai .

Sau đó, hờ hững buông một câu: “Có thể cái gì?” 

Ánh mắt Ôn Cửu ngẩn , cụp xuống: “Có thể bớt cho nhiều phiền phức.”

Ánh mắt Chu Nghiễn Xuyên khựng , cô gái cúi đầu, ánh sáng vàng nhạt bao trùm quanh cô, vành tai và gáy đều chút ửng đỏ. Anh gì trong vài giây. “Tớ sợ phiền ?”

Trong con hẻm yên tĩnh chỉ tiếng gió, nhưng trái tim Ôn Cửu dường như đang vang lên một bản nhạc rộn ràng. Cô thể dùng ngôn từ chính xác để miêu tả cảm giác lúc . Lồng n.g.ự.c chua chua tê tê, giống như một lon soda cam mới bật nắp, bọt khí cứ thế ùng ục trào ngoài.

Nhìn hai cái bóng gần như chồng khít lên đất, cô dùng đầu ngón tay khẽ bấm lòng bàn tay, tự nhắc bản kiềm chế, đừng nghĩ nhiều. Giống như câu của : “Chỉ là em gái thôi.”

Hơn nữa, dù là em gái, bọn họ cũng thể nào.

Chu Nghiễn Xuyên đang cúi đầu im lặng, định gì đó thì điện thoại trong tay đột nhiên vang lên, cúi xuống . Khi thấy tên gọi, trượt để máy.

Chưa đợi lên tiếng, Thẩm Tư Niên ở đầu dây bên gào lên: “Cậu ? Mấy giờ hả?”

Ôn Cửu thấy điện thoại, định bước sang một bên để tránh . kịp cử động, cổ áo kéo .

Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng: “Không cần tránh.”

Loading...