Lửa Tình Ngày Xuân - Chương 4: Cứ thế ở đây dây dưa với tớ à?

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:16:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vệt đỏ mới tan mặt Trần Nguyện trong chốc lát bùng lên nữa. Thấy phản ứng , Chu Nghiễn Xuyên cần hỏi thêm gì nữa. Anh liếc bảng tên n.g.ự.c , sải bước bước lên hai bậc thang cuối cùng.

*

Có lẽ vì sắp đến giờ lớp, thời điểm trong phòng lấy nước mấy . Ôn Cửu bước , thấy nhiệt độ hiển thị màn hình là 65 độ, cô đặt bình nước xuống, lẳng lặng một bên chờ đợi. Trong lúc chờ nước sôi, cô nghiêng đầu ngoài cửa sổ, chợt phát hiện, ráng chiều hôm nay thật .

Chu Nghiễn Xuyên xuất hiện ở cửa phòng lấy nước, thấy chính là khung cảnh như . Cô gái mặc bộ đồng phục xanh trắng cửa sổ, phía là một mảng lớn ráng chiều màu cam hồng rực rỡ. Những sợi tóc mai gió thổi bay nhè nhẹ.

Anh lên tiếng, cứ thế tựa khung cửa, yên lặng ngắm .

Ôn Cửu tựa bên cửa sổ xem một lúc, cảm thấy nước chắc đủ nóng. Cô định rời thì thấy đang bên cửa.

Lúc hoàng hôn buông xuống, bóng tới che khuất ánh sáng nơi cửa . Anh đó với đôi vai rộng và đôi chân dài, giữa hàng mày tuấn phảng phất chút ý . Không cử động, cũng năng gì, chỉ chằm chằm cô.

Ôn Cửu mím môi, ngước mắt lên giao với tầm mắt quá hai giây vội cúi đầu. Cô về phía bệ nước, cầm lấy chiếc bình đặt sang một bên. Đợi đến khi rót đầy bình nước, cô phát hiện Chu Nghiễn Xuyên vẫn còn đó.

Bước chân cô do dự một chút mới tiếp tục về phía cửa. Mà ở cửa , hình che mất hơn nửa lối , thấy cô tới cũng chẳng ý định nhường đường. Thậm chí khi cô đến mặt, còn dịch giữa thêm một chút.

“...”

Ôn Cửu ngẩng đầu lên.

Ánh mắt rơi mặt cô vô cùng trực diện và trần trụi, chẳng thèm che giấu chút nào. Cô đang định giở trò gì. Cô né tránh cả ngày , chính là cố ý dùng cách để ép cô chủ động chuyện. Chẳng từ lúc nào trở nên thích kiểu , nghịch ngợm ấu trĩ.

Nhận ý đồ trêu chọc của , Ôn Cửu mím môi, một lời.

Chu Nghiễn Xuyên cúi đầu cô gái nhỏ đang im lặng mặt. Đôi mắt hạnh long lanh nước , đôi môi hồng khẽ mím . Gương mặt đúng là trông vẻ ngoan. cũng chỉ là "trông vẻ" ngoan thôi. Nhìn kỹ sẽ phát hiện sự bướng bỉnh và kiêu ngạo ẩn giấu trong đôi mắt trong trẻo .

Anh khẽ nhếch khóe môi.

“Ôn Tiểu Cửu.”

Giọng thanh lãnh pha chút lười biếng rót tai, tim Ôn Cửu hẫng một nhịp. Đôi con ngươi đen kịt đang cô mang theo chút ý thâm trầm.

Khi cất tiếng nữa, âm cuối kéo dài, mang theo sự dung túng thể diễn tả bằng lời:

“Cứ thế ở đây dây dưa với .”

*

Ôn Cửu lớp lâu thì giáo viên chủ nhiệm gọi lên văn phòng. Đến khi cô bước khỏi văn phòng thì thấy hai cô gái mới hỏi chuyện lúc nãy. Đồng thời, bên cạnh họ còn Chu Nghiễn Xuyên.

Anh tựa bên cửa sổ, những sợi tóc ánh hoàng hôn chiếu xiên qua bừng sáng. Không cô gái gì mà xung quanh rộ lên tiếng trêu chọc và la hét. Còn thì cúi đầu, vẻ mặt lơ đãng, chẳng là đang đang thả hồn .

Thế nhưng cô gái dường như chẳng hề ảnh hưởng bởi dáng vẻ hời hợt của . Toàn bộ tâm trí và ánh mắt của cô đều đặt hết lên . Chu Nghiễn Xuyên dường như sức hút chí mạng đối với những cô gái ở lứa tuổi . Anh chỉ trai ở lớp vỏ bọc, mà còn ở cái khí chất tản mạn, thong dong, chuyện gì cũng thấy dư sức và điềm tĩnh. Dù chẳng để tâm đến bất cứ điều gì, nhưng vẫn đến khác lao như thiêu .

Ánh mắt Ôn Cửu dừng hai giây cụp mi xuống, tiếp tục bước . Cô lớp, Lâm Mộng ở hàng thứ hai gọi cô .

“Ôn Cửu, thầy Quan tìm chuyện gì thế?” 

“Chuyện huấn luyện quân sự.” 

“Hả,” cô nàng lộ vẻ suy sụp, “Thật sự huấn luyện .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lua-tinh-ngay-xuan/chuong-4-cu-the-o-day-day-dua-voi-to-a.html.]

Ôn Cửu gật đầu, bên tai lập tức vang lên tiếng than vãn liên tiếp.

Năm lớp mười họ vì lý do đặc biệt mà hủy bỏ đợt huấn luyện quân sự. Cứ ngỡ chuyện thế là xong. Kết quả là khi khai giảng học kỳ , đột nhiên tin đồn họ "huấn luyện bù", học sinh khối 11 năm nay sẽ cùng tân sinh viên khối 10 tham gia huấn luyện quân sự. Lúc đầu nhiều tin, dù cũng nhận thông báo của trường. Cho đến chiều nay khi các lớp yêu cầu đến phòng thiết để nhận quân phục.

“Vậy thầy Quan đợt chúng huấn luyện ở ? Tại trường căn cứ nào?” 

“Hình như là...”

Ôn Cửu dứt câu, từ phía truyền đến một tràng tiếng hò reo. 

“Ồ hố~~~” Mọi reo hò. 

Lâm Mộng đang hỏi cô cũng đột nhiên chạy hành lang xem. Nghe động tĩnh, vẻ như cô gái ngoài cửa đưa cho Chu Nghiễn Xuyên thứ gì đó.

Ôn Cửu đầu , bỏ qua chút cảm xúc gợn sóng nhỏ nhoi trong lòng, cô im lặng về chỗ của . Cô lấy tờ đề thi xong từ ngăn bàn, cúi đầu tiếp.

Thầy Quan đến lớp giờ học năm phút. Thầy Quan, tên đầy đủ là Quan Trí, chủ nhiệm lớp họ, mặt chữ điền, mày rậm mắt to, mũi cao lắm, mập, bề ngoài khá hiền từ.

“Chắc hẳn cũng ,” thầy Quan cửa buông một câu như .

Đám học sinh bên , ánh mắt đầy vẻ: gì cơ? 

“Thầy ơi chuyện gì ạ?” Có học sinh bạo dạn nhịn hỏi. 

“Huấn luyện quân sự chứ gì.”

Lời thầy Quan dứt, hơn bốn mươi học sinh trong lớp đồng loạt kêu lên. 

“Á!” 

Lớp học ngay lập tức náo loạn như nồi cháo. Ngươi một câu một câu, cứ như quên mất sự hiện diện của bục giảng.

Thầy Quan cũng ngay, đợi một hai phút. Xung quanh bỗng dưng còn tiếng động nữa, thầy sang trái liếc sang , chậm rãi lên tiếng: “Nói xong hết ? Chưa xong thì thêm lúc nữa .” 

Không ai lên tiếng. Thầy hừ lạnh một tiếng, lườm nguýt mấy học sinh la to nhất một cái mới tiếp: “Trường thông báo thời gian huấn luyện bù là từ ngày 26 tháng đến ngày 8 tháng .”

Câu của thầy Quan giống như ném một quả b.o.m xuống , lớp học mới yên tĩnh một lúc ngay lập tức xôn xao. Chỉ là đợi nó thực sự loạn lên, thầy nghiêm giọng ngăn : “Tất cả ngậm miệng , lát nữa hãy thảo luận.”

“Ồ.” cả nhóm ngoan ngoãn im bặt.

“Địa điểm huấn luyện gửi nhóm phụ . Vì là huấn luyện khép kín, hai ngày tới lên lớp, các em hãy chuẩn kỹ những vật dụng cần thiết cho đợt quân sự , sáng ngày 26 tập trung tại cổng trường.”

Vừa thấy hai ngày học, những kẻ còn thở ngắn thở dài mắt bỗng sáng rực lên.

“Thật tiền đồ” thầy Quan lộ vẻ mặt nỡ , bổ sung: “Tất nhiên nếu ai tình trạng sức khỏe đặc biệt, thể tham gia đợt huấn luyện thể gặp riêng với thầy.”

Thầy dứt lời, liền giơ tay lên. 

“Thầy ơi.” 

Trong mắt thầy Quan thoáng hiện lên sự lo lắng và đồng cảm: “Sao thế em?”

“Có mang theo điện thoại ạ?”

 “......”

Loading...