Lửa Tình Ngày Xuân - Chương 10: Bật lửa, có lấy không?

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:18:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Cửu cố gắng phớt lờ ánh mắt đang dán c.h.ặ.t , bước trong phòng. Cô đến bàn, định xem qua xem trong hộp họ tự giác nộp bao nhiêu.

Kết quả...

Ôn Cửu cái hộp chỉ vỏn vẹn đúng một túi khoai tây chiên bóc dở, ngẩn một chút.

Chu Nghiễn Xuyên đối diện, chú ý đến biểu cảm ngơ ngác của cô, ý nơi khóe môi càng hiện rõ hơn.

“Chỉ bấy nhiêu thôi ?” Cô hỏi.

Mấy nam sinh hỏi đến chút ngại ngùng. Vốn dĩ họ cứ tưởng là nam sinh lớp khác đến kiểm tra phòng, thầm nghĩ cứ vài câu lấp l.i.ế.m là xong, ai dè đến là lớp trưởng lớp

Đối diện với đôi mắt sạch sẽ, trong veo của cô gái, Tô Thuấn lấy thêm vài túi đồ ăn vặt giường ném hộp. Những nam sinh khác cũng ít nhiều ném thêm một vài thứ theo.

Chỉ một duy nhất, vẫn yên ghế, bất động thanh sắc.

Ôn Cửu mím môi, khẽ hỏi: “Cậu đồ gì cần nộp ?”

Câu hỏi thốt , khí trong phòng lập tức đổi. Mấy nam sinh trao đổi ánh mắt, trong lòng thầm cảm thán: Gan cô nàng lớn ?

“Không .” 

mà” Ôn Cửu liếc chiếc điện thoại đặt ngay cạnh tay, giọng nhẹ nhàng mang theo chút bất lực, “Tớ thấy hết .”

Nghe thấy thế, mấy nhịn mà bật thành tiếng. 

Đáng yêu quá.

Chu Nghiễn Xuyên cũng nhếch môi: “Thấy ?” 

“Ừm.” 

“Vậy nếu tớ nộp thì ?”

Giọng điệu lười biếng, âm cuối kéo dài. Nếu là những cô gái khác chắc chắn mủi lòng mà bỏ qua. 

Những khác trong phòng cũng nghĩ thế, nhưng nào ngờ cô gái nhỏ mặt dịu dàng buông một câu: “Không cũng nộp.”

Cả đám sững sờ, bắt đầu hò hét trêu chọc. “Ồ~”

Chu Nghiễn Xuyên khựng một nhịp, trong giọng pha lẫn ý : “ là chẳng nể tình chút nào nhỉ.” 

“Ừm.” Một tiếng đáp nhỏ xíu.

Anh . Ngón tay Ôn Cửu buông thõng bên sườn vô thức bấm nhẹ lòng bàn tay. 

Thời gian như ngừng trôi. 

Vài giây , Chu Nghiễn Xuyên đưa tay cầm lấy điện thoại bàn, đưa cho cô.

Mọi kinh ngạc. 

Vậy mà cũng đưa luôn?

Ôn Cửu đưa tay nhận lấy. 

Đến đây, ai cũng nghĩ chắc là xong , dù chiến lợi phẩm thu cũng khá phong phú. ngờ, cô gái cầm điện thoại xong vẫn .

Chu Nghiễn Xuyên nhướng mày cô. Còn cô thì chằm chằm bao t.h.u.ố.c lá bàn, đưa tay chỉ: “Cái nữa.”

“Thuốc lá cũng thu ?” Anh hỏi ngược

“Phải thu.”

Anh cong môi : “Mấy thu , đến lượt tớ thì cái gì cũng thu hết ?”

Bàn tay cầm điện thoại của Ôn Cửu khẽ siết c.h.ặ.t. Cô nghĩ nhiều đến thế, chỉ cần ở đó, tâm trí cô đều đặt hết lên . Cô chỉ thu hết những đồ vật cấm mà mang theo, còn với những nam sinh khác, cô định lát nữa mới nhắc nhở .

“Tớ chỉ thấy mỗi đồ của thôi, vả ...” Cô ngập ngừng. 

“Vả cái gì?” 

“Không cho sức khỏe.”

Chu Nghiễn Xuyên gì, chỉ

Vài giây ... 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lua-tinh-ngay-xuan/chuong-10-bat-lua-co-lay-khong.html.]

“Bật lửa lấy ?”

“Hả?” mắt cô khẽ mở to.

Ngô Phong bên cạnh đến ngẩn

Cái chút quá phạm quy đấy. 

Đừng là con gái, đến đứa con trai như cũng đỡ nổi kiểu .

Chu Nghiễn Xuyên tựa nửa ghế, đầu ngửa , chiếc bật lửa kim loại màu bạc nhẹ nhàng đẩy về phía đối diện. Gương mặt trai nhuốm đầy ý , tỏa một khí chất phóng khoáng, bất cần nhưng đầy cưng chiều.

Không chỉ Ngô Phong, mà cả nhóm xung quanh đều đờ đẫn cả . Mãi cho đến khi cô gái rời , căn phòng vẫn im phăng phắc. 

Một lúc lâu mới thốt lên: “Sao tớ cứ thấy nếu lớp trưởng đòi cả quần lót chắc Xuyên cũng đưa luôn quá.”

Chu Nghiễn Xuyên giơ chân đá một cái, mắng một câu dậy. 

Thấy , Tô Thuấn vốn im lặng nãy giờ bỗng hỏi: “Anh, đấy?”

Bước chân tới phía dừng , hờ hững đáp một câu: “Hóng gió.”

Nhìn cánh cửa khép , ánh mắt Tô Thuấn hiện lên vẻ cổ quái. Chuyện xảy xe, cộng thêm màn , bảo hai gì thì tuyệt đối tin. Chu Nghiễn Xuyên bao giờ đối xử với cô gái nào như thế . Toàn là khác dỗ dành , mà còn hờ hững. Đây là đầu tiên chủ động trêu chọc một cô gái.

mà, Tô Thuấn gãi đầu. 

Hai thì thể chuyện gì nhỉ? 

Trông họ chẳng liên quan gì đến cả.

*

Đứng ở góc hành lang, trong đầu Ôn Cửu vẫn còn văng vẳng câu cuối cùng của Chu Nghiễn Xuyên: "Bật lửa lấy ?". 

Hàng mi cô cụp xuống, gương mặt bình thản nhưng tim đập nhanh.

lúc , một bàn tay thon dài, trắng lạnh đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt cô. Ôn Cửu chớp mắt thật chậm, ngước đầu lên. Khi mặt là ai, tim cô bỗng hẫng một nhịp, đập loạn xạ.

Chưa kịp phản ứng xem tại Chu Nghiễn Xuyên tới đây, chiếc hộp tay cô nhẹ bẫng. Cô ngơ ngác .

Chu Nghiễn Xuyên bật : “Ngốc ?”

Trong đôi mắt đen sâu thẳm đầy ý , Ôn Cửu thấy dáng vẻ ngơ ngẩn của chính . Cô sực tỉnh, mặt đỏ bừng: “Không .”

Chu Nghiễn Xuyên : “Đi ?” 

“Hả?” 

Ôn Cửu ngẩn , khi nhận định đưa , cô định " cần" thì một ánh mắt mang tính cảnh cáo quét qua. Cô mím môi, thấy xung quanh ai, ngoan ngoãn đáp: “Sảnh tầng một.”

Hai cùng xuống lầu, cô theo , ánh mắt vô thức rơi tấm lưng mặt. Việc tập luyện thường xuyên tạo nên những đường nét vai và lưng đẽ, ẩn hiện lớp áo sơ mi trắng mỏng. Ánh nắng xuyên qua cửa kính ở góc cầu thang, một tia nắng đậu vai .

Nhìn cái bóng của hai in tường, Ôn Cửu lặng lẽ dịch sang bên một chút. Hai cái bóng gần như song hành. Cô nhích thêm một chút nữa. Cuối cùng, hai cái bóng tường trở thành vai kề vai, cùng bước .

Cô khẽ cong khóe môi.

Chu Nghiễn Xuyên cũng chú ý đến bóng tường, nhưng hề tâm tư nhỏ của cô, chỉ thấy cô cứ nhảy nhót tung tăng lưng , khóe môi vô thức cong lên, gọi cô: “Ôn Tiểu Cửu.”

“Ừm?” 

“Cậu đang nhảy múa lưng tớ đấy ?”

*

Vừa xuống đến tầng một, Ôn Cửu thấy Trình Nhiên và vài nam sinh khác đang ở hành lang, đối diện họ là Lục Phong Viễn. Kẻ mười phút còn đang bất cần, vô lễ, lúc cúi gầm mặt, bộ dạng ngoan ngoãn.

Ánh mắt cô lướt qua một tia mỉa mai, đúng lúc chạm ánh mắt ngước lên của Trình Nhiên. Hắn sững một chút, như sực nhận điều gì, ánh mắt tối sầm .

Chu Nghiễn Xuyên đến sảnh phát hiện theo nữa, đầu đang ở lối cầu thang, hiệu bằng mắt: “Làm gì đấy?”

Ôn Cửu lắc đầu, bên cạnh thêm một nào nữa, thẳng sảnh. Nhìn theo bóng lưng khuất dần, Trình Nhiên chơi một vố, nhịn mà c.h.ử.i thề một câu: “C.h.ế.t tiệt.”

Lục Phong Viễn ném cho một ánh mắt sắc lạnh: “Không phục ? Chạy thêm năm cây nữa.”

“Đừng mà.” mấy nam sinh bên cạnh cầu xin, một còn huých tay Trình Nhiên, hạ thấp giọng: “Người em, gì thế?”

Trình Nhiên im lặng, khuôn mặt vốn u ám càng tối sầm hơn.

Loading...