Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 895: Tôi cũng muốn đi

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-01-17 14:31:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1yTpd1bm

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hiểu , chúng tìm ngay đây." Trần Khắc Hãn bật dậy, mấy gã đàn ông xung quanh cũng hăm hở thử, bao gồm cả thầy Mã.

"Muộn thế , để mai tính ." xua tay .

"Không, chúng ngay đêm nay!" Trần Khắc Hãn với vẻ mặt nghiêm túc: "Tìm thấy sớm chừng nào, chúng sớm rời khỏi đây chừng nấy."

"Được , nếu thì các ông ." tặc lưỡi.

Trần Khắc Hãn và những khác gật đầu, chuẩn lao ngoài.

"Đợi !" đột nhiên gọi họ , vẻ mặt sa sầm: " từ ngoài về, hầu hết các cửa tiệm phố Long Phụng đóng cửa . Tầm điều tra thì chẳng ý nghĩa gì cả."

"Chúng thể đến những tiệm còn đèn mà." Trần Khắc Hãn nhanh nhảu.

"Cái đó thì sai." gật đầu, nhưng nhanh ch.óng nhớ điều gì đó, lẩm bẩm: "Theo , cả phố Long Phụng muộn thế mà còn sáng đèn, ngoài khách sạn thì chỉ còn mỗi chỗ đó thôi..."

"Các ông định đến chỗ đó thật đấy ?"

Trần Khắc Hãn lập tức gật đầu lia lịa, mặt mày hớn hở: " thế, đúng là chỗ đó, đại ca vẫn là hiểu nhất!"

"Lũ cầm thú các ông!" nổi trận lôi đình, mắng: "Chúng đến đây rốt cuộc là để gì? Các ông nghĩ đến hả?"

" mà, chúng thực sự mở mang tầm mắt chút thôi." Trần Khắc Hãn bộ đáng thương. Thầy Mã và những khác cũng gật đầu lia lịa theo.

"Với chúng cầm thú thật, nghĩ xem, phụ nữ ở nơi đó chắc chắn ai cũng thế bi t.h.ả.m cả." Thầy Mã bồi thêm một câu.

khẽ liếc mắt, trầm ngâm một lát : "Các ông cũng lý, nếu , là cho cùng với?"

"Thôi , bên cạnh hai cô , mà cô nào cũng sắc nước hương trời." Trần Khắc Hãn xong, liền kéo thầy Mã và mấy vội vàng chạy mất hút.

nghẹo đầu, lòng đầy phiền muộn. Ngồi giường, về hướng họ , lẩm bẩm: "Thực cũng tò mò lắm chứ bộ."

"Ông xã, cái 'chỗ đó' trong miệng các rốt cuộc là chỗ nào?" Liễu Linh Nhi mỉm tới, nhưng ánh mắt tràn đầy nộ khí.

"À, ." lắc đầu, phía ban công, thấy nhóm Trần Khắc Hãn đang cuống cuồng lao , đứa nào đứa nấy phấn khích tột độ.

"Nhanh chân lên, chậm chân là mấy em xinh chọn hết đấy!" " , tốc độ lên!"

Mấy gã đó gào chạy thục mạng. Lúc , Liễu Linh Nhi theo hướng bọn họ chạy về phía xa, đó là một tòa lầu cao rực rỡ ánh đèn. Dù là đêm tối của xã hội cũ, nơi đó vẫn hề tắt đèn.

"Khoan , chỗ là..." Mắt Liễu Linh Nhi đột nhiên nheo , cô chống nạnh, chằm chằm đầy hung dữ: "Hóa là thế! Lương Phàm, thảo nào cũng , chỗ đó là thanh lâu đúng !"

"Ừ thì... sáng nay chúng chẳng ngang qua đó còn gì?" gượng gạo.

" với em đó là lầu xanh!" Liễu Linh Nhi nghiến răng kèn kẹt: "Hơn nữa, hai đứa em mà còn lầu xanh, hổ ?"

"Em thì cái gì?" vẻ mặt chính trực: "Anh chỉ tìm chứng cứ thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-895-toi-cung-muon-di.html.]

"Tìm chứng cứ? Em thấy định tìm lên tận giường thì !" Liễu Linh Nhi nổi trận lôi đình. Bạch Tuyết bên cạnh đầy oán trách, định gì đó thôi, cuối cùng cô giậm chân một cái: "Ông xã, nếu thì tìm em ? Tại lầu xanh?"

"Thì tại thấy bao giờ, thanh lâu thời xưa xịn hơn bây giờ nhiều." lúng túng.

"Xịn cái con khỉ!" Liễu Linh Nhi lao thẳng về phía , hét lên với Bạch Tuyết: "Lên cho chị! Đêm nay cho tay!"

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Bạch Tuyết gật đầu, cũng nhào lòng .

Ở phía bên , Trần Khắc Hãn cùng thầy Mã đang tận hưởng dịch vụ hiếm . Những cô gái mặc sườn xám, hát kẻ múa, thật là ung dung tự tại. Thầy Mã ngượng ngùng cúi đầu, nhỏ: "Những đều là ma cả, chúng ?"

"Là nữ là , chịu hết nổi ." Trần Khắc Hãn đáp.

" còn nhiệm vụ..." Thầy Mã ngập ngừng.

"Nhiệm vụ cái nỗi gì nữa!" Trần Khắc Hãn ôm mấy cô gái thẳng phòng.

Sáng hôm , nhóm Trần Khắc Hãn một đêm gió trăng trở về, thấy đang thẫn thờ ghế uống , đôi mắt thâm quầng như gấu trúc. Trần Khắc Hãn và mấy cũng chẳng khá khẩm hơn, chúng đầy ái ngại. gượng gạo lên tiếng: "Mọi vẫn chứ?"

"Cũng tạm, yếu tí thôi." Trần Khắc Hãn đáp.

"Cậu , nông nỗi ?" Thầy Mã tò mò hỏi.

về phía xa xăm đầy u sầu, lẩm bẩm: "Dù , nhưng ở đây hai con yêu tinh nhỏ. Cả đêm qua chợp mắt tí nào ."

Trần Khắc Hãn và những khác bằng ánh mắt đồng cảm, gật đầu lia lịa.

" , điều tra đến ?" ngẩng đầu hỏi.

Ai ngờ Trần Khắc Hãn lộ vẻ khó xử, ông : "Có lẽ hiểu, hỏi , phụ nữ thanh lâu thời xưa thế ai cũng t.h.ả.m cả. Đa chính nhà bán đây."

"Số khác là do gia đạo sa sút, tự nguyện nghề . Tóm về chuyện t.h.ả.m thương thì chẳng ai là t.h.ả.m. Có cô còn chồng bán đây, ngày nào cũng đ.á.n.h đập."

"Đây đúng là một vấn đề nan giải." khổ: "Đã , nghỉ ngơi , chiều nay chúng điều tra một chuyến nữa."

"Họ thể , nhưng thì ." Liễu Linh Nhi từ lầu bước xuống, ánh mắt lạnh như băng.

"Anh chỉ điều tra bình thường thôi mà."

"Cũng , trừ phi tụi em cùng." Liễu Linh Nhi nhượng bộ nửa phân.

"Được , thế cũng ." thỏa hiệp.

Thế là buổi chiều, chúng kéo đến thanh lâu điều tra. Vì đồng ác linh, mụ tú bà đón tiếp vô cùng nồng hậu. gọi từng cô gái hỏi han kỹ lưỡng. Liễu Linh Nhi thì chằm chằm như hổ đói, Bạch Tuyết tuy dịu dàng nhưng ánh mắt cũng rời khỏi nửa bước.

khổ, bắt đầu hỏi phụ nữ đầu tiên. Cô lên tiếng lóc t.h.ả.m thiết, kể rằng cha bán đây, ăn đủ no mặc đủ ấm, còn đ.á.n.h đập suốt ngày. Không những thế, cô còn ám chỉ chuộc , cô sẽ lấy báo đáp.

Dưới ánh mắt sát nhân của Liễu Linh Nhi, đành mời cô ngoài. Sau đó gọi một khác, lên cũng lóc y hệt.

Cứ như , trong sự bất lực, điều tra tổng cộng một trăm cô gái, nắm rõ tình hình của từng , nhưng vẫn thể xác định ai mới là chủ nhân của Vong linh ảo cảnh. Nếu chủ nhân thực sự ẩn để lộ dấu vết, chúng thực sự chẳng cách nào cả.

Loading...