"Rất tiếc, giúp ." Tư Mã Ý chút kiêng dè lắc đầu, thẳng thừng : "Nhìn từ tình hình hiện tại, căn bản chẳng nắm giữ chút ưu thế nào. Trong khi đó, ưu thế của Thiên Nhân vô cùng lớn lao."
"Vì , nếu giúp , cũng sẽ trả giá. định tay ."
"Quả hổ danh là Tư Mã Ý, năm xưa nhẫn nhịn trải qua ba đời hoàng đế, dựa chính mà cuối cùng đoạt lấy thiên hạ." lạnh một tiếng .
Tư Mã Ý liếc , ánh mắt đầy vẻ thản nhiên. Ông : "Nhìn bộ dạng của , tối đa sống quá một tháng. Cho dù dốc hết sức bình sinh, cũng đến nơi đó ."
" , tự nhiên sẽ cùng ." Ánh mắt lộ vẻ khinh miệt.
Không khí nhất thời rơi thế bế tắc. Trương Phàm và Tư Mã Ý cứ thế đối đầu , ý định nhượng bộ.
"Việc nhất định giúp, còn coi là em !"
đối diện với sự chất vấn của Trương Phàm, Tư Mã Ý cách ứng phó. Ông khổ : "Cần gì thế, hậu quả của thất bại sẽ đáng sợ đến mức nào ?"
"Dù , cũng quan tâm." Trương Phàm đáp.
Trước lời khẳng định của Trương Phàm, Tư Mã Ý thực sự bất lực. Ông gật đầu : "Anh rốt cuộc gì?"
" cho kế thừa một bộ cơ thể, như chỉ khôi phục sức mạnh, mà còn thể hỗ trợ cho kế hoạch của chúng ." Trương Phàm .
"Anh thực sự ?" Tư Mã Ý hỏi .
", chỉ thể thế thôi." Trương Phàm quả quyết.
"Đã thì bảo theo ." Tư Mã Ý thở dài một tiếng, cứ thế dẫn chúng trong viện. Bên trong viện đương nhiên là cực kỳ xa hoa, bất cứ món đồ nào cũng là cổ vật, khiến trợn mắt hốc mồm.
dù , vẻ mặt Tư Mã Ý hiện rõ sự bi thương từng .
"Vốn dĩ , thế thực sự phá vỡ kế hoạch của . giờ đây, lỡ hứa với Trương Phàm, buộc cân nhắc cho ."
"Cơ thể hiện tại của thể chống đỡ nữa . Muốn đổi cơ thể thì tranh thủ lúc còn sớm."
"Bây giờ, hãy theo ."
Nói đoạn, ông trực tiếp dẫn đến một đất trống. Khi chúng bước tới đó, đột nhiên thấy một cánh cổng vàng kim chắn ngang, chỉ , cánh cổng còn khắc một cái tên:
Vĩnh Hằng Chi Môn.
Thấy cảnh , định mở miệng hỏi thì Tư Mã Ý lên tiếng: "Vào , đừng để chúng chờ đợi quá lâu."
"Cánh cổng rốt cuộc là thế nào?" nhịn hỏi.
"Trong vũ trụ tự nhiên nhiều loại thần khí. Và cánh cổng mắt là một thần khí vô cùng mạnh mẽ." Tư Mã Ý mỉm : " cũng tốn ít công sức mới nó đấy."
"Nghe cánh cổng thể xuyên qua nhiều khu vực, trở thành công cụ du hành của những kẻ mạnh."
"Giờ đây, cánh cổng sẽ đưa đến nơi đến nhất."
"Nơi đến nhất..." Ánh mắt thẫn thờ một hồi lâu, lát mới : "Được , hiểu cả ."
Thế là trực tiếp bước trong cổng. Khi trong, Nguyệt Nhi cũng định theo nhưng Tư Mã Ý cản .
"Đợi , nếu trở thì vạn sự đại cát. Còn nếu trở , thì vấn đề sẽ lớn đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1289-thi-the-cua-truong-pham.html.]
"Cháu đừng theo góp vui, nếu chuyện đáng sợ sẽ xảy ."
"Cháu vẫn khó mà hiểu ." Nguyệt Nhi .
"Nói trắng , đời nhiều thần khí uy lực khủng khiếp, sức mạnh của chúng tùy tiện một cái cũng đủ hủy diệt một thành phố."
"Và cánh cổng vàng kim trong tay cũng là một món thần khí uy lực như thế."
"Hiện tại trong đó, hoặc là sẽ lạc lối trong cõi vĩnh hằng, hoặc là nương theo sự chỉ dẫn của vĩnh hằng mà đến nơi đến nhất."
Nguyệt Nhi ngẩn , hồi lâu mới thốt lên: "Nơi chú đến nhất ?"
" , hiện tại cơ thể sắp hỏng . Mà sửa chữa cơ thể đó, thế gian chỉ vài nơi thôi." Tư Mã Ý bí hiểm.
"Vậy , ông tuyệt đối lừa cháu đấy." Nguyệt Nhi dặn dò.
" dĩ nhiên lừa cháu. Chỉ là ngờ cái gã Trương Phàm cũng lúc cầu xin ." Tư Mã Ý mỉm .
"Trương Phàm? Đó là ai?" Nguyệt Nhi đầy vẻ hoang mang.
Lúc , bóng dáng xuất hiện ở phía cánh cổng. Xung quanh là một vùng hỗn độn vô biên vô tận, trong đó thấy nhiều thứ mong thấy nhất, cũng cả những cảnh tượng đáng sợ đủ loại.
kéo lê xác rệu rã, cứ thế lững thững bước . Không bao lâu, xung quanh bóng xuất hiện ngày càng nhiều. Đó hóa đều là những từng gặp.
Trong đó bà nội, Liễu Linh Nhi, cũng cả những liên quan. Họ với ánh mắt dữ tợn, khiến cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo.
chỉ khép hờ mắt, bận tâm. đây là cơ hội cuối cùng của .
Sau khi qua hết đoạn đường đó, những tàn ảnh và ảo giác biến mất. Lúc , nhận đang trong một khe núi lớn. Nơi bao nhiêu năm trông nom, tràn ngập sự hoang tàn. bước mặt đất, những dấu vết xung quanh, nhịn hỏi: "Nơi hình như từng một sinh sống."
"Người đó chính là ." Trương Phàm .
"Anh sống một ở đây bao lâu?" kinh ngạc hỏi.
"Rất lâu." Trương Phàm đáp.
men theo con đường quan sát xung quanh, hề tai họa đáng sợ nào, cũng chẳng cơ quan bẫy rập. Điều khiến ngạc nhiên, bèn hỏi: "Hậu thủ để tại bất kỳ khả năng phòng ngự nào?"
"Ngu ngốc, nếu thở của , thì khi đặt chân đến đây e là c.h.ế.t từ lâu ." Trương Phàm mắng một câu, : "Bây giờ việc cấp bách nhất là tìm cách thế cái xác nát bét của ."
"Dù là huyết mạch Thiên Tôn sức mạnh của , tất cả đều xóa bỏ để từ đầu!"
"Cái gì?" ngây hồi lâu, đó mới cay đắng : "Cũng chỉ thể như thôi, chỉ là để tu luyện trở thì sẽ mất bao lâu."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
tiếp tục bước , những dấu vết xung quanh chứng minh từng một sinh sống tại đây. lúc đó, đột nhiên khựng , bởi vì mặt là một ngai vàng khổng lồ.
Ngai vàng trôi lơ lửng trung, và ngai vàng cao ngất đó là một nam t.ử với gương mặt lạnh lùng. Người đó bất động ở đó, như một vị đế vương lâm triều. Trông dường như còn thở, nhưng chỉ cần đó thôi cũng đủ tỏa uy áp trấn áp chín tầng trời mười tầng đất.
Nhìn dáng vẻ còn sức sống của nọ, nhịn hỏi: "Đó... rốt cuộc là cơ thể của ai?"
"Đó là cơ thể của . Bây giờ, nó thuộc về ." Trương Phàm thở dài bất lực.
"Làm e là cho lắm." sững sờ .
"Không còn cách nào khác , giờ mau ch.óng đổi cơ thể thì nó sẽ sụp đổ ngay lập tức. Đến lúc đó, cả và đều sẽ tan biến." Trương Phàm .
Lúc mới gật đầu, từng bước tiến về phía ngai vàng.