bệt đất, chẳng còn cảm thấy cái lạnh là gì nữa. Gân cốt đứt đoạn , cảm giác đau đớn cũng theo đó mà biến mất. khi mất một tu vi, giờ đây chẳng khác nào một kẻ sống thực vật.
Nguyệt Nhi đưa tay , chìa cho một bát cháo : "Chú ơi, cho chú ."
gật đầu, đón lấy bát cháo húp từng ngụm. Ngay lúc đang ăn, Nguyệt Nhi đột nhiên thốt lên: "Chú ơi, chị xinh quá."
liếc mắt qua, một phụ nữ dáng cao ráo, khoác bộ trường bào màu xanh lam đang lững thững tới.
Ban đầu chỉ hững hờ một cái, nhưng đồng t.ử đột nhiên co rụt , bát cháo tay rơi choảng xuống đất.
Người phụ nữ đó, hóa là Liễu Linh Nhi.
Thật ngờ một thời gian dài xa cách, thể gặp cô ở đây.
Thế nhưng Liễu Linh Nhi của hiện tại trở nên xa lạ. Nhìn từ xa, cô giống như một tiên nữ trong băng tuyết. Toàn cô bao phủ bởi luồng khí băng giá, xem chừng thực lực hề tầm thường.
run rẩy cô , ánh mắt tràn ngập sự kinh ngạc xen lẫn vui mừng. Nguyệt Nhi ở bên cạnh tò mò hỏi: "Chú ơi, chú gì mà phản ứng dữ ? Dù chị đến mấy thì cũng chẳng liên quan gì đến chú ."
"Không, cô từng là vợ của chú. Bây giờ vẫn ." dứt lời liền vội vàng lao tới.
còn kịp tiếp cận cô thì một gã đàn ông chặn . Gã tay cầm kiếm, mặc y phục xanh lam, ánh mắt lạnh thấu xương.
"Ngươi gì?"
" quen cô . tìm cô ." chỉ tay về phía Liễu Linh Nhi.
Gã đàn ông khẽ nhíu mày, sang hỏi Liễu Linh Nhi: "Sư , quen ?"
Liễu Linh Nhi một cái, trong mắt cũng hiện lên vẻ chấn động. Người đàn ông mặt cô tuy gầy gò ốm yếu, như thiêu cháy, nhưng hiểu cô cảm thấy một sự quen thuộc lạ kỳ.
"Là đây, Lương Phàm đây." cô , biểu cảm vô cùng kích động. tìm cô lâu, ngờ cô ở ngay đây.
"Lương Phàm?" Liễu Linh Nhi , đột nhiên lắc đầu : "Sư , quen ."
Câu của cô khiến tim thắt , cảm giác như rơi xuống hầm băng. xoáy mắt Liễu Linh Nhi, tìm kiếm một điều gì đó, nhưng thứ thấy chỉ là sự hoảng loạn và bất an.
Chẳng lẽ, cô cố tình giả vờ quen ?
Nghĩ đến đây, lòng đau đớn khôn nguôi. Dù sa cơ lỡ vận đến mức , nhưng là vợ chồng, cô thể nhận ? Huống hồ rõ tên của . những gì nhận từ ánh mắt chỉ là sự lạnh lùng và thờ ơ.
Giây phút đó, cảm tưởng như trái tim vỡ vụn. Lúc , gã đàn ông lạnh: "Sư thể quen một con quái vật như ngươi. Thấy ngươi cũng chẳng sống bao lâu nữa, tha mạng cho đấy. Mau cút !"
Gã tung một cú đá khiến ngã nhào xuống đất. Nguyệt Nhi vội chạy đỡ , hét lên: "Sao đ.á.n.h ?"
"Là tự chuốc lấy, dám tìm cớ tiếp cận sư . là tự tìm đường c.h.ế.t!" Gã đàn ông .
"Thôi bỏ sư , chúng thôi." Liễu Linh Nhi lên tiếng.
"Hừ, nể mặt , tha cho bọn chúng một ." Gã đàn ông mỉm , bên cạnh Liễu Linh Nhi chiều nịnh nọt: "Sư đừng chấp nhặt bọn họ, là thiên chi kiêu t.ử, định sẵn sẽ trở thành Thánh nữ của tông phái chúng . So với , tính là cái thứ gì cơ chứ."
"Vâng." Liễu Linh Nhi gật đầu, cứ thế chậm rãi rời .
"Tại như ?" trừng mắt theo bóng lưng xa dần.
Tại Liễu Linh Nhi nhận ? Cô mất trí nhớ, là cô đang giả vờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1286-gap-lai-lieu-linh-nhi.html.]
Nguyệt Nhi dìu cánh tay , lo lắng hỏi: "Chú ?"
"Chú ." lắc đầu, con bé khẩn khoản: "Liệu cô mất trí nhớ thật ? Cháu thể giúp chú dò hỏi một chút ?"
"Được ạ." Nguyệt Nhi gật đầu.
Thế là con bé trộn đám mặc lam bào của Thánh Cung, nhờ tài ăn và nũng nịu mà hỏi thăm vài chuyện. Khi , con bé :
"Chú ơi, phụ nữ đó tên là Liễu Linh Nhi. Nghe là do chủ nhân Thánh Cung mang từ bên ngoài về. Chị thiên phú cực cao, trong còn ẩn chứa pháp bảo mạnh mẽ."
"Chị trở thành Thánh nữ dự , lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ chính thức trở thành Thánh nữ, cũng chính là chủ nhân tương lai của Thánh Cung đấy." Nói đoạn, Nguyệt Nhi đầy vẻ ngưỡng mộ: "Nếu cháu như chị thì mấy."
"Cô rốt cuộc mất trí nhớ ?" vội vã hỏi.
"Chắc là ạ." Nguyệt Nhi đáp.
"Cháu chắc chứ?" con bé, đôi mắt đỏ ngầu.
"Chắc chắn mà, chị dường như hề mất trí nhớ, vì chị vẫn thường kể với về những chuyện trong quá khứ của ." Nguyệt Nhi khẳng định.
"Hóa là ..." gật đầu, ánh mắt tràn đầy sự mờ mịt. Hóa sự thật phũ phàng đến thế. Cuối cùng, vẫn bỏ rơi ?
Thật đáng , nghĩ đến đây nở một nụ cay đắng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
lúc Trương Phàm lên tiếng: "Mọi chuyện chắc tệ đến thế, cảm thấy vấn đề, chuyện lẽ liên quan đến truyền thừa của Thánh Cung."
"Truyền thừa Thánh Cung? Ý ông là ?" hỏi.
"Liễu Linh Nhi thể mất trí nhớ, hoặc là cô ai đó phong ấn những ký ức chỉ liên quan đến . Nếu cô thể nào nhận ." Trương Phàm phân tích.
"Có lẽ, cô chỉ đang diễn kịch thôi." thở dài.
"Đó chỉ là suy đoán của , nhưng dù thế nào thì việc nhận lúc cũng chẳng ý nghĩa gì." Trương Phàm tiếp: "Cái cần ngay bây giờ là tìm cách đổi cơ thể , cơ thể hiện tại của cạn kiệt sinh lực ."
" hiểu ." gật đầu, lòng tĩnh lặng như mặt hồ.
Lúc nghĩ nhiều cũng vô ích, dù Liễu Linh Nhi cũng đang sống ở đây. Còn việc cô nhận , vẫn hiểu nổi, thôi thì đành mặc kệ .
Những ngày tiếp theo, Nguyệt Nhi vẫn ở bên cạnh chăm sóc . Còn thì năm bảy lượt tìm đến Liễu Linh Nhi, nhưng nào cũng gã đàn ông đ.á.n.h đuổi. Thái độ của Liễu Linh Nhi cũng ngày một trở nên mất kiên nhẫn.
Đến lúc , lòng nguội lạnh. Nhìn gã đàn ông bên cạnh cô , hiểu rằng thực sự rơi tuyệt vọng.
Gã đàn ông đó một nữa tìm đến , gã cầm kiếm, ánh mắt đằng đằng sát khí.
"Ta cần ngươi là ai, nhưng đây là lời cảnh cáo cuối cùng: hãy rời xa sư . Cô thuộc về !"
" cô là vợ ." thản nhiên đáp.
"Cái gì!" Gã đàn ông lùi một bước, quát lớn: "Không thể nào! Sư băng thanh ngọc khiết, thể chồng !"
"Nếu tin, thì xem cái ." đưa tay , lấy từ trong một sợi dây chuyền. Ở giữa mặt dây chuyền là tấm ảnh chụp chung của và Liễu Linh Nhi.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Nhìn thấy tấm ảnh, gã đàn ông đờ hồi lâu, lắp bắp: "Không thể nào... tuyệt đối thể nào! Sư từng chồng. Từ khi tông môn, chỉ tập trung tu luyện tuyệt học của môn phái."
Nói đến đây, ánh mắt gã trở nên hung tàn, gã gào lên với : "Ngươi dám lừa , c.h.ế.t !"