Lớp Học Kinh Hoàng - Chương 1265: Kiếm Đế

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-02 11:01:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Một lũ nhân loại thấp hèn mà cũng dám tham đồ bảo tàng của Đại Đế. Hay là chúng cùng tay diệt sạch bọn chúng !"

"Phải đó, cho chúng rằng cái giống loài hèn mọn tư cách để sống sót."

Đám dị tộc xung quanh trừng mắt đầy giận dữ, thậm chí kẻ lăm lăm v.ũ k.h.í trực chờ tay. liếc một lượt với vẻ hờ hững, lạnh lùng : "Nếu các ngươi c.h.ế.t thì cứ việc nhào vô thử xem."

"Tìm c.h.ế.t!" Một cường giả dị tộc lập tức chiêu, một luồng sức mạnh ngút trời trực diện giáng thẳng xuống .

Thế nhưng, chỉ lướt qua trong gang tấc. Đợi đến khi bước quá vài bước, cơ thể bỗng khựng , gương mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ. Ngay đó, thể xuất hiện chi chít những lằn chỉ đỏ dọc ngang.

Rắc! Toàn bộ cơ thể vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Chứng kiến cảnh tượng , đám dị tộc xung quanh đều kinh hãi bạt vía. Không ai ngờ sở hữu sức mạnh kinh nhân đến thế.

"Đây là bảo tàng do Đại Đế của nhân tộc để , là trong tộc, đương nhiên tư cách tới đây." ngạo nghễ tuyên bố.

"Hừ, nhưng theo , các ngươi chẳng là nhân tộc thực thụ." Một tên dị tộc hai đầu lên tiếng.

" , nhân tộc vốn cực kỳ mạnh mẽ. Các ngươi tuy vẻ ngoài tương tự nhưng bản chất khác biệt." Một tên dị tộc khác phụ họa.

Thế nhưng, một cường giả nhân tộc gần đó lạnh lùng cắt ngang: "Bớt trò ly gián . Nhân tộc nhiều nhánh, dù màu da diện mạo khác thì cũng đổi sự thật chúng đều là ."

"Suốt vạn năm qua, Thiên Nhân luôn diệt tuyệt nhân tộc chúng . Nếu nhờ ba vị Đại Đế trấn giữ, e rằng chúng sớm tro bụi từ lâu ."

Tên dị tộc thấy mất mặt, chúng nhe răng đầy tàn độc: "Được thôi, để xem vận may của các ngươi đến ."

nắm c.h.ặ.t Bát Kiếp Kiếm, về phía , khóe miệng nhếch lên một nụ nhạt: "Cũng chỉ đến thế mà thôi."

Trước mắt chúng , tòa thành đang bao phủ bởi một lớp sương mù trắng xóa. Bất cứ ai chạm lớp sương đều nuốt chửng ngay tức khắc. Đám dị tộc tụ tập ngày một đông nhưng chẳng kẻ nào dám liều mạng xông .

"Xem , bảo tàng ở đây vẫn thực sự mở cửa." nhận xét.

"Hy vọng sẽ tìm món gì đó hồn." Lý Thông Thiên .

"Đây là bảo tàng của Đại Đế, liệu bên trong cơ duyên nào để trở thành Đại Đế nhỉ?" Chu Trích Tinh tò mò hỏi.

lúc đó, một giọng lạnh lùng vang lên: "Muốn trở thành Đại Đế, bao giờ thể dựa ngoại vật mà đạt ."

đầu , thấy một nam t.ử mặc bạch y đang thong dong bước tới, theo là một nhóm cũng vận đồ trắng.

"Các vị là...?"

"Thục Sơn." Nam t.ử đáp.

"E rằng Thục Sơn ở thế giới của chúng ." khép hờ mắt .

"Phải, Thục Sơn chúng đến từ Nhân Tộc Tổ Địa. Môn phái chúng truyền thuyết lưu truyền ở khắp các đại thế giới, các từng qua cũng gì lạ."

Nghe đến đây, chợt hiểu . Tương truyền Thục Sơn kiếm tiên, thể lấy đầu từ cách xa trăm dặm, cực kỳ hung hãn. Không ngờ họ đến từ đó.

"Hèn gì... Vậy Thục Sơn các dùng phi kiếm ?" Mã lão sư hiếu kỳ hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/lop-hoc-kinh-hoang/chuong-1265-kiem-de.html.]

"Đó là lẽ đương nhiên." Bạch y nam t.ử mỉm : " là Bạch Diệc Phi. Nếu , chúng hãy cùng tiến để hỗ trợ lẫn . Trong thời đại hỗn loạn , cùng tộc vẫn đáng tin cậy hơn cả."

"Nói cũng đúng." gật đầu, chấp nhận đề nghị đồng hành.

Lúc , Bạch Diệc Phi mới hỏi: "Nếu đoán lầm, bảo tàng lẽ thuộc về Kiếm Đế — một vị tiền bối từng lẫy lừng của tộc . Ông từng là vị Đại Đế mạnh mẽ nhất."

"Thế nhưng đó, trong cuộc chiến với Thiên Nhân, ông chịu những trọng thương thể cứu vãn và cuối cùng ngã xuống. Lăng mộ của ông cứ trôi dạt trong vũ trụ bao la, ngờ xuất hiện ở đây."

"Kiếm Đế?" ngẩn , gương mặt đầy vẻ mịt mờ.

"Mỗi vị Đại Đế đều là những mạnh nhất của nhân tộc. Nếu họ, lũ Thiên Nhân tà ác sớm hủy diệt chúng . Chính nhờ sự hy sinh của bao thế hệ Đại Đế mà chúng mới thể tồn tại đến hôm nay."

"Đại Đế vốn là những tồn tại cao cao tại thượng, bất t.ử bất diệt. vì chúng , họ huyết chiến với Thiên Nhân, tiêu diệt bao nhiêu Thiên Nhân, g.i.ế.c c.h.ế.t bao nhiêu Thiên Tôn."

" các Đại Đế cũng lượt ngã xuống. Đến thời điểm hiện tại, nhân tộc chỉ còn đúng ba vị Đại Đế mà thôi."

gật đầu, cảm thán: "Nếu họ, lẽ chúng cũng sớm tiêu tùng ."

"Dĩ nhiên là thế!" Bạch Diệc Phi kích động : "Thiên Nhân từng xóa sạch dấu vết của nhân tộc. Nếu Nhân Tộc Tổ Địa ở phía chống đỡ, thì sự hủy diệt ập đến từ lâu."

" giờ đây, dù họ chống đỡ thì chúng cũng tan nát cả ." Mã lão sư c.h.ử.i thề một câu.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Đại Đế tận lực , sự lớn mạnh của Thiên Nhân vượt xa trí tưởng tượng của chúng ." Bạch Diệc Phi đau đớn . Những cùng cũng đồng loạt lên tiếng phụ họa.

xua tay, quá để tâm mà chỉ : "Nếu thể thu lợi ích từ bảo tàng Kiếm Đế , chúng sẽ tiến thêm một bước gần hơn tới cảnh giới Đại Đế."

"Phải đó, chỉ cần trở thành Đại Đế, lẽ chúng chẳng còn sợ hãi điều gì nữa." Mã lão sư ngây thơ tiếp lời.

Câu của dĩ nhiên khiến đám theo Bạch Diệc Phi rộ lên đầy mỉa mai.

" là lũ ngu xuẩn, thành Đại Đế mà chỉ dựa các ?"

"Thiên phú của các tuy vẻ mạnh hơn chúng , nhưng thế giới linh khí mới khôi phục vài năm, còn chúng trải qua ít nhất ngàn năm tu luyện ."

"Ngay cả như , chúng vẫn xuất hiện vị Đại Đế thứ tư. Đủ thấy rằng loại như các ngươi bao giờ cửa ."

"Chính xác, các tưởng Đại Đế đơn giản thế ? Đó là cảnh giới còn khó tin hơn cả ba mươi sáu tầng trời đấy."

Đối với những lời châm chọc đó, chẳng buồn để bụng, chỉ về phía xa : "Hy vọng sẽ tìm thấy thứ cần."

lúc , tòa thành chìm trong sương mù đột nhiên rung chuyển dữ dội, lớp sương trắng bắt đầu tản dần. Đám đông xung quanh đồng thanh hò hét: "Phong ấn giải! Bảo tàng Kiếm Đế sắp xuất hiện !"

Lúc , mới thong thả bước . Bạch Diệc Phi tò mò hỏi: "Ai cũng vội vàng xông lên, bình tĩnh thế?"

"Vội cũng chẳng giải quyết gì. Hơn nữa, tin Kiếm Đế để bảo tàng cho lũ dị tộc." nhạt: "Nhân tộc ở đây chỉ vài chúng , bất kể ai nhận truyền thừa thì đó cũng là chuyện ."

"Nói đúng!" Bạch Diệc Phi phấn khích: "Kiếm Đế là thiên tài, là Đại Đế của nhân tộc, đời nào ông đưa bảo tàng cho dị tộc cả. Chúng thôi, nhất định sẽ lấy đồ ."

Thế là chúng cùng ùa . Khi bước trong mới phát hiện tòa thành bên ngoài vẻ nhỏ nhưng thực tế rộng lớn đến rợn . Hơn nữa, trong trung lan tỏa một áp lực nặng nề khiến thể bay lên, chỉ thể bộ.

dạo bước bên trong, cảm nhận từng luồng kiếm khí vương vất xung quanh, khẽ lẩm bẩm: "Chỉ bàn riêng về kiếm đạo, vị Kiếm Đế so với thì thế nào?"

Loading...