Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 99: Có một đám nhân viên mới vừa nhập hội

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:21:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nghe ? Nghe ? Sở thú chúng mới tới một con đồ tể đấy! Vừa đến c.ắ.n thương hai con gà, giờ gà đang chuẩn báo thù !"

 

"Biết chứ! Chính là con chồn vàng đó! Nó khoái ăn gà lắm, hồi còn trong rừng tao ưa nó ! Sao tự dưng nó cũng mò sở thú ?"

 

Gia tộc Sóc đang túm tụm bàn tán xôn xao.

 

Bọn chúng là một trong những nhóm động vật đặc biệt ở Linh Khê, dắt díu cả nhà cả họ đến sống tập thể. Bình thường chuyện gì cũng thể bàn bạc cùng , trao đổi thông tin, tám nhảm cho vui.

 

Những loài mô hình "gia đình mở rộng" như chúng còn gà rừng và thỏ hoang. Vì , sóc cũng thường xuyên hóng hớt chuyện nhà gà với nhà thỏ. Lúc nhân viên chăm sóc cho ăn, bọn chúng còn lắng vài từ khóa quan trọng, tự diễn giải nội dung, về nhà tám với họ hàng thích.

 

"Chắc chắn nó theo tụi đây ! Chồn vàng gian xảo lắm!"

 

Không thể công nhận, sóc đoán trúng phóc.

 

"Nếu chồn vàng , mấy con nhím, khỉ với nai thấy nhỉ?"

 

So với một kẻ láu cá như Hoàng Điều, sóc vẫn thích mấy loài động vật hiền lành ăn cỏ hơn.

 

Sóc Đất hồ hởi đề xuất: "Để dịp nghỉ lễ về quê tuyên truyền cho chúng nó !"

 

Cả bọn nhất trí vỗ đuôi đồng tình với ý kiến của Sóc Đất.

 

Cùng lúc đó, Hoàng Điều, kẻ đang đồn thổi khắp nơi, đang rúm ró thu lu trong góc chuồng của . Nhân viên sở thú cho nó ăn, nhưng nó ăn mà cứ run như cầy sấy.

 

Cắn hai miếng, nó ngẩng đầu lên liếc sang chuồng bên cạnh. Hơi thở của hổ khiến nó như bóp nghẹt, áp lực nặng trĩu, đầu óc nó chậm cả mấy nhịp.

 

Đang cắm đầu ăn, bỗng…

 

"Cục tác!"

 

Hoàng Điều giật b.ắ.n, ngẩng phắt lên.

 

Chỉ thấy một sinh vật cỡ cỡ nó đang bức tường ngăn giữa hai khu chuồng, nó chằm chằm hỏi:

 

"Mày là đứa mới tới ?"

 

Hoàng Điều sững sờ, mắt trợn tròn như chuông đồng.

 

"C-! Hổ! Ngay đó kìa!"

 

Sinh vật trông cũng cỡ nó thôi, nhưng lá gan to hơn nó gấp mấy ! Dám chênh vênh bức tường chắn chuồng hổ thế , chỉ cần trượt chân một cái là… Tạch! Một bước bụng hổ luôn!

 

Còn Hoàng Điều ? Nó tự kiểm điểm lương tâm , dù cho vàng, nó cũng dám !

 

Bạch Châm nhẹ nhàng nhảy xuống khỏi bức tường, thành thạo mở cửa chuồng, hiên ngang bước "nhà" của Hoàng Điều.

 

Hoàng Điều một nữa há hốc mồm, lắp bắp: "C-! Sao ?!!"

 

Cánh cửa đó khóa đấy! Hoàng Điều từng từ xa một , chắc chắn thể mở nổi, huống hồ cửa còn ở ngay sát chuồng hổ, chỉ cần bén mảng gần thôi nó cũng dám.

 

Tự nhận bản là một trong những kẻ săn mồi gan và mưu lược bậc nhất núi, nhưng Hoàng Điều cũng nổi trò . Nó Bạch Châm với ánh mắt đầy biến hóa.

 

"Ông bạn, rốt cuộc là giống loài gì ? Đỉnh ghê!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-99-co-mot-dam-nhan-vien-moi-vua-nhap-hoi.html.]

Nói , Hoàng Điều cầm một miếng thịt, đưa cho Bạch Châm để thể hiện thiện chí.

 

Thật , Bạch Châm đầu tiên thấy một con vật trông gần giống như , nên cũng tò mò mà đến xem thử.

 

Không ngờ đối phương khá thiện, mới gặp mà khen nó tài giỏi, còn chia sẻ đồ ăn nữa.

 

Bạch Châm cúi đầu ngửi thử nhẹ nhàng từ chối: "Thôi, ăn no ."

 

uyển chuyển, tiện thẳng rằng đồ ăn của nó khác.

 

Thức ăn của nó mùi giống đồ ăn của Lão Hổ, chỉ khác mỗi loại thịt thôi. Tóm , ngon hơn nhiều so với thứ Hoàng Điều đưa.

 

Hoàng Điều cũng khách sáo, lập tức gặm miếng thịt, nhai bước những bước nhỏ về phía Bạch Châm, tiếp tục bắt chuyện:

 

"Ông bạn, rốt cuộc thuộc loài gì ? thấy hai đứa giống ghê! Cậu cũng là họ nhà yêu ?"

 

Bạch Châm ưỡn n.g.ự.c, ngẩng cao đầu, kiêu hãnh đáp:

 

" yêu, là chồn! Chồn Bạch Châm!"

 

"Hả?!" Hoàng Điều trố mắt, kinh ngạc thốt lên: "Cậu là con chồn Bạch Châm giá mấy chục ngàn đô đó hả?!"

 

Sắc mặt Bạch Châm lập tức sa sầm. Nó ghét nhất là kẻ nhắc đến bộ lông của nó và lôi giá cả cuộc trò chuyện!

 

Hoàng Điều là kẻ từng lăn lộn bên ngoài, thấy tình hình liền lập tức chữa cháy:

 

"Ông bạn, ý gì ! chỉ là ngưỡng mộ thôi! Một con vật quý giá như mày sống ở đây chắc sung sướng lắm nhỉ?"

 

Nói xong, nó còn bộ chán nản thở dài:

 

"Nhìn mà xem, chỉ là một con chồn vàng tầm thường, chả đáng giá là bao, còn nhốt cạnh chuồng hổ, ngày nào cũng nơm nớp lo sợ!"

 

"Cậu thì khác hẳn! Cậu còn dám trèo lên tường chuồng hổ nữa chứ!"

 

Một tràng tâng bốc thành công xoa dịu cơn giận của Bạch Châm.

 

Bạch Châm từ bé tới lớn từng tiếp xúc với những loài "quỷ quyệt" như Hoàng Điều, đương nhiên thể động vật cũng những kẻ lắm chiêu nhiều trò. Tuy lời của Hoàng Điều ban nãy bực , nhưng giờ thêm vài câu khen ngợi, nó cũng xuôi xuôi.

 

thì, ai cũng là động vật cả, hòa thuận giúp đỡ mới đúng!

 

Bạch Châm vênh mặt đáp: "Hổ đáng sợ ! Con hổ bên cạnh là đại ca của đấy! Nó tính tình lắm, ăn thịt đồng nghiệp !"

 

Nghe đến đây, Hoàng Điều bỗng cảm thấy chột … Hình như nó c.ắ.n đồng nghiệp một phát…

 

mà thôi! Hoàng Điều là chồn vàng rộng lượng, để bụng chuyện nhỏ nhặt đó!

 

Ngược , nó còn cực kỳ kinh ngạc, giơ móng cái lên khen ngợi:

 

"Cậu kết bái với hổ luôn á?! Cậu đúng là con chồn bá đạo nhất từng thấy! Cậu cách nào ?!"

 

Bạch Châm khen ngợi mà sướng rơn cả . Trong khu bảo tồn, bạn bè động vật của nó chẳng mấy ai. Ban đầu, nó định với đám sóc, ai ngờ c.h.ử.i sấp mặt.

 

Những con khác thì đủ thông minh để chuyện cho hồn, còn đại ca hổ lẽ do tuổi tác cao, chẳng mấy khi mở miệng.

 

 

Loading...