Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 97: Ở lại vườn thú làm việc trả nợ đi!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:19:43
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lúc , Đinh Duy nhắn tin báo, rằng khu vực dành cho Hoàng Điều dọn xong , ngay bên cạnh chuồng hổ.

 

Đây là do Chúc Du cố ý sắp xếp. Con Hoàng Điều quá gian xảo, một hàng xóm hung dữ mới trấn áp . Ở cạnh Diễm Diễm là nhất.

 

"Đi thôi." Chúc Du , "Tới xem chỗ ở mới của mày nào."

 

Hoàng Điều ngờ chuyện diễn nhanh như , trong lòng thấp thỏm yên.

 

Lúc , Chúc Du lấy một sợi dây dắt, cúi xuống hiệu cho Hoàng Điều đeo .

 

Hoàng Điều một cái là hiểu ngay, nhưng vẫn giả ngu, ngây thơ hỏi: "Sếp ơi, cái là gì ?"

 

Trên mặt nó lộ rõ vẻ ngoan lắm, vô tội, ý định chạy trốn chút nào.

 

Chúc Du dứt khoát tròng dây cổ nó, chút nể nang: "Để em khỏi chạy trốn."

 

"Ha ha ha." Hoàng Điều gượng: "Làm gì chuyện em chạy chứ! Em còn việc mà."

 

Chúc Du chỉnh dây dắt, kéo Hoàng Điều ngoài, : "Chị , vì em ăn nhiều quá, nên chế độ đãi ngộ sẽ khác với sóc."

 

Hoàng Điều lập tức vẻ ngoan ngoãn: "Em nhất định sẽ chăm chỉ việc!"

 

Chúc Du gật gù: "Sở thú sẽ lo chỗ ăn chỗ ở cho mày, nhưng đừng mơ lương thưởng gì hết."

 

Mỗi bữa mười con gà! Chúc Du con Hoàng Điều nhỏ xíu, thực sự hiểu nó ăn hết từng đó.

 

Hoàng Điều dè dặt hỏi: "Nếu em , thể chia hoa hồng ?"

 

Chúc Du ngờ nó cũng rành mấy chuyện , chỉ nhàn nhạt đáp: "Để tính ."

 

Sắp đến khu chuồng hổ, Hoàng Điều bắt đầu run chân, hỏi Chúc Du: "Sếp ơi, còn bao lâu nữa ?"

 

Mùi hổ đậm đặc khiến Hoàng Điều theo bản năng chạy. Những năm qua sống trong núi, nó học một điều: hễ ngửi thấy mùi thú săn mồi cỡ lớn thì chuồn ngay! giờ cái dây dắt trói buộc, dù miễn cưỡng thêm một đoạn, nó cũng chịu nổi nữa .

 

Chúc Du: "Sắp tới , ngay bên cạnh thôi."

 

Thấy Hoàng Điều thật sự nổi, Chúc Du đành xách nó lên.

 

Hoàng Điều lập tức co đuôi kẹp c.h.ặ.t m.ô.n.g, cả con cứng đờ như hóa đá, dám nhúc nhích.

 

Lúc ngang qua chuồng hổ, nó còn run bần bật vài cái.

 

Khu của Hoàng Điều ngay bên cạnh chuồng hổ, diện tích lớn, khu vực hoạt động ngoài trời chỉ rộng bảy, tám trăm mét vuông. Phía một căn phòng nhỏ chỗ ở riêng, cách khu chuồng hổ chỉ một bức tường.

 

Chúc Du xách Hoàng Điều đến nơi thì thấy Trọng Vân đang kiểm tra cửa sắt. Nhìn thấy con chồn vàng trong tay Chúc Du, ánh mắt cô sắc bén hẳn lên: "Sếp , thật sự định giữ nó trong sở thú ?"

 

Hoàng Điều cũng "chít chít" hai tiếng, đây thật sự là chỗ ở mới của nó ?

 

Nhìn qua thì tệ, môi trường khá , nhưng ngay sát vách chuồng hổ…

 

Làm chồn mà mũi thính, lúc nào cũng ngửi thấy mùi hổ, áp lực thật sự quá lớn, cứ như lưỡi hái t.ử thần kề cổ .

 

Chúc Du gật đầu: "Ừ, từ nay nó là thành viên của Linh Khê."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-97-o-lai-vuon-thu-lam-viec-tra-no-di.html.]

Trọng Vân trừng mắt Hoàng Điều, nghiến răng nghiến lợi: "Thật sự cho nó ăn ! Nó sở thú ngày đầu tiên trộm gà của chúng , còn chúng tốn bao công sức mới bắt . Chồn hoang đúng là gian xảo!"

 

Chúc Du cảm thấy cần giải thích cho Trọng Vân rõ lý do: "Nó ăn gà của sở thú, thì lấy mà trả nợ. Sở thú đang thiếu động vật, giữ nó chỗ trống. Bao giờ trả xong nợ thì thả ."

 

Trọng Vân xong, cảm thấy hợp lý: "Cũng đúng, giữ nó đây thì gì nó cũng ."

 

Hoàng Điều run lẩy bẩy.

 

Tuy nó sống trong xã hội loài một thời gian ngắn, hiểu hết tiếng , nhưng câu thì hiểu rõ ràng…

 

Sao Hoàng Điều cứ cảm giác sở thú đầy rẫy nguy hiểm thế nhỉ?

 

Nó cẩn thận ngẩng đầu Chúc Du, yếu ớt "chít chít" một tiếng.

 

"Sếp ơi, trả xong nợ là em rời thật chứ?"

 

Chúc Du cúi đầu, ánh mắt nghiêm túc đôi mắt đen láy của Hoàng Điều: " . Em ăn gà của sở thú, mà hai con gà đó nếu quy đổi tiền thì chí ít cũng đủ để em công hai năm."

 

Thực , Chúc Du thấy Hoàng Điều tiềm năng "cải tạo". Hai năm mới chỉ là khởi đầu, nếu nó còn ý đồ phạm tội hoặc khách tham quan yêu thích quá mức, thì thời gian công thể kéo dài thêm.

 

giá trị của mấy con gà cũng là do cô quyết định mà.

 

Về khoản "lùa" Hoàng Điều việc công, Chúc Du chẳng hề gánh nặng tâm lý.

 

Hoàng Điều ngẩn hai giây, như thể nhận điều gì đó, lập tức hỏi : "Chỉ vì em ăn gà mà việc trong sở thú ?"

 

Chúc Du gật đầu.

 

Bỗng nhiên, Hoàng Điều hét lên phấn khích: "Chít chít chít!"

 

Trọng Vân giật , cứ tưởng nó đang chống đối nên lập tức định nhốt nó l.ồ.ng.

 

Hoàng Điều thì nhảy nhót khắp nơi, kêu lên cực kỳ hớn hở và kích động.

 

Chúc Du sững .

 

thấy gì cơ...?

 

Hoàng Điều hét toáng lên: "Oan uổng quá, sếp ơi! Em ăn gà! Sếp ơi, oan cho em quá, tha cho em !"

 

Chúc Du cúi đầu, chậm rãi xuống, dùng ngôn ngữ "chít chít" hỏi : "Sở thú mất hai con gà, miệng em còn dính lông gà, mà loài chồn như em ăn gà là lẽ hiển nhiên."

 

Hoàng Điều đang kích động quá, cũng chẳng thèm sửa cách gọi của Chúc Du nữa.

 

"Nói thật đó, sếp ơi! Em... em chỉ c.ắ.n ngất hai con gà giấu thôi! Trời cao chứng giám, em tuyệt đối ăn miếng thịt nào!"

 

Nói xong, Hoàng Điều lập tức lao ngoài, sợi dây buộc căng đến mức rung bần bật, nó đầu kêu lên: "Đi theo em, sếp ơi!"

 

Chúc Du cảm thấy tình huống chút vi diệu, bèn gọi Trọng Vân theo.

 

Trên đường, Hoàng Điều nhảy tưng tưng, ngừng kêu "chít chít" vì quá phấn khích.

 

 

 

Loading...