Nghĩ đến mấy “tiểu yêu quái” mới lâu, còn non nớt ngây thơ, chẳng nết , thậm chí nhiều đứa còn đổi họ theo họ cô, đứa còn sửa luôn tên, may mà nhân viên trung tâm bảo vệ nhẹ nhàng nên mới giúp chúng đổi tên suôn sẻ.
Chúc Du suy nghĩ một hồi, quyết định triệu tập nhân viên mới họp một lượt.
Những mới đến đều mặt đúng giờ, đôi mắt sáng rỡ cô đầy ngưỡng mộ, giấu giếm tình cảm yêu mến. Chúc Du bỗng thấy lòng nặng trĩu một trách nhiệm, bảo vệ cho lũ “tiểu yêu quái” mới rời núi , dù bề ngoài trưởng thành, tâm hồn chúng vẫn ngây thơ trong sáng.
“Chào , hôm nay gọi các bạn đến để một chuyện: khi việc, chỉ cần thành phần việc của thôi, đừng quá chăm chỉ quá nhiệt tình,” câu , Chúc Du tự cảm thấy giống một giám đốc chút nào.
Người thế liền : “Chúng em quá chăm chỉ , chỉ là… chăm chỉ ở mức thôi.”
Có đứa ngại ngùng : “Có lúc em còn lén điện thoại học thêm kiến thức tự học đấy.”
“Em cũng thế!”
“Chị giám đốc ơi, chị ngược , chăng thấy tụi em chịu cố gắng?”
“Chị cho em xin nữa nhé, em hứa nghịch điện thoại học bài nữa!”
Mấy đứa hốt hoảng luôn, sợ đuổi việc, dù mới ba ngày nhưng thích công việc , hơn hẳn bảo vệ dọn dẹp.
Chúc Du chỉ ngao ngán, tụi nó cách ứng xử xã hội chứ chúng cũng ngược . Cô bảo: “Không , cô thật đó, các bạn việc , chỉ là vì quá , nhiều việc vượt quá trách nhiệm nên cô lo các nhân viên khác vui.”
“Dĩ nhiên đó là chuyện thường tình, ai cũng thích cuộc sống thoải mái, các bạn quá chăm chỉ, luôn phần việc khác, khiến họ thấy khó chịu, tự nhiên họ cũng nhiều việc cần thiết.”
Chúc Du cố giải thích rõ ràng, thật nhân viên cũ cũng dễ mến, cô hiểu lầm giữa mới và cũ.
Ai ngờ : “Không cô ơi, đồng nghiệp nhóm em quý em mà.”
Hiện tại nhân viên vườn thú Linh Khê chia theo từng khu chăm sóc động vật, nhân viên mới phân các nhóm khác .
“Ừ, cô Từ bên nhóm em giúp em lắm, còn bảo em dễ thương nên mang đồ ăn vặt cho nữa.”
“Bạn Tư Minh trong nhóm còn rủ em chơi cosplay ngày nghỉ đấy.”
Mọi chuyện rôm rả, ca ngợi sự thiện trong nhóm, cũng nhấn mạnh tuy ngây thơ nhưng chúng cảm nhận lòng .
Nghe thế, Chúc Du thấy chút sai sai, hóa chuyện như cô tưởng.
“Các em gì quá sức trong nhóm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-394-chi-can-den-linh-khe-co-se-gap-duoc-tat-ca.html.]
“Không , em chỉ mỗi sáng lấy đồ ăn cho động vật thì tiện thể giúp đồng nghiệp mang về.”
“Em cũng gì , chỉ cá sấu cô Từ nuôi khó chiều, em ‘dạy’ nó một trận thì ngoan liền.”
Nghe xong, Chúc Du hiểu , họ nhiều việc mà nghĩ là nhỏ nhặt quan trọng.
Sức mạnh của họ còn hơn bình thường, những việc nặng nhọc với thường, họ nhẹ nhàng.
Họ chiêu trò xử lý động vật đặc biệt, vì từng là động vật mà, giao tiếp, … “đánh” nên giúp nhiều đồng nghiệp.
Cái “cuồng” của họ để gây ấn tượng với sếp, mà là vì thật sự việc nhiều, đôi khi còn kiêm luôn phần việc khác.
Chúc Du mỉm thầm nghĩ, nếu một đồng nghiệp nhiệt huyết, chịu nhiều như thế, chắc chắn sẽ vui.
Làm nhiều đồng nghĩa với bớt việc, khi còn nhờ vả, sung sướng!
Nhân viên mới chút băn khoăn: “Giám đốc ơi, cô Từ và Tư Minh ghét tụi em vì tụi em quá nhiều?”
Chúc Du dịu giọng: “Tất nhiên , họ quý các em lắm cơ!”
Mọi thở phào nhẹ nhõm.
Chúc Du động viên: “Các em , hãy học hỏi thêm, những việc thích. Nhờ các em mà sở thú ngày càng phát triển, chúng sẽ tuyển thêm giống các em, nâng lương thưởng cho các em nữa.”
Câu hứa như chiếc bánh ngọt thơm lừng mấy đứa mới hoa cả mắt, quyết tâm việc chăm chỉ hơn nữa.
Ngước bóng lưng rời , Chúc Du tự hỏi hồi chẳng gặp đồng nghiệp nào “cuồng” như thế nhỉ.
“Giám đốc ơi,” Bạch Tước , chỉ còn hai trong phòng, cô rút một món đồ ngượng ngùng đặt mặt Chúc Du.
“Đây là em chơi thấy, mua tặng chị,” Bạch Tước nhỏ giọng .
Chúc Du nhận lấy, thấy là một con chim gỗ màu trắng, dáng nhỏ xinh tròn trịa, khá giống hình dạng thật của Bạch Tước.
“Cảm ơn em, dễ thương quá, y hệt em ,” Chúc Du xoay xoay con chim gỗ mà xem.
Bạch Tước nhỏ: “Phải đó, em cũng thấy giống lắm…”
“Thôi em đây, giám đốc ơi,” Bạch Tước như thành một nhiệm vụ trọng đại, bước ngoài với dáng vẻ phấn khởi, như con chim nhỏ vui sướng đang nhảy nhót.
Thực tặng món quà giống bản như thế là chuyện khá “mập mờ”, nếu là khác giới thì mang ý nghĩa cầu hôn, còn cùng giới thì cũng… chút gì đó nhưng ít hơn, Bạch Tước vốn tình cảm trong sáng nên khi đưa quà cũng ngập ngừng một chút, nhưng khi thấy Chúc Du vui vẻ nhận thì băn khoăn tan biến hết.
Cô cũng , càng ngày càng thích giám đốc , thích đến mức tặng quà cho cô như thế .