Khi ý định của nhóm đó, Chúc Du do dự hỏi :
"Ý các là tặng động vật cho vườn thú chúng thật ?"
Người đầu lên tiếng:
" , giám đốc Chúc. Chúng là tổ chức bảo vệ động vật quốc tế. Gần đây, ngài Bạch Sóc ủy thác chúng mua một động vật ở nước X, và đề nghị chúng trao tặng động vật đó cho vườn thú Linh Khê. Hôm nay đến đây khảo sát, chúng đều đồng ý rằng Linh Khê phù hợp với đời sống các con vật, nên ký hợp đồng tặng thú với cô."
Họ còn mua vé tới tận nơi, chủ yếu là để đảm bảo tính xác thực. Dù Bạch Sóc giao cho họ mua thú, nhưng trong việc đ.á.n.h giá môi trường vườn thú, họ nghiêm túc, vì đó là chuyện sinh mệnh và tương lai của động vật.
Chúc Du thoáng chốc choáng váng. Mấy chuyện “bánh vẽ từ trời rơi xuống” cô đằng là bẫy, nhưng họ nhắc tới Bạch Sóc, khiến cô thấy chút tin tưởng.
Bạch Sóc ở vườn thú, cô rút điện thoại định hỏi chuyện , nhưng thấy tin nhắn gửi đó, bảo cô cứ yên tâm nhận động vật.
Ngay đó, một luật sư cũng tới, là Bạch Sóc ủy quyền giúp xử lý việc nhận thú.
Anh sắp xếp thứ chu đáo mà hề xuất hiện nhận công lao, đúng là “ thời hiện đại” khiến Chúc Du ngạc nhiên cảm kích.
Ở một góc khác, Hà Tiêu ghế sofa, mặt chạy vòng vòng quanh , ngán ngẩm :
"Chú che mất cả tivi của cháu ."
Bạch Sóc tắt tivi luôn, sang với giọng khó chịu:
"Cháu tuổi còn ham xem tivi ? Đi !"
"Giờ là tan ca mà..." Hà Tiêu cạn lời, "Nếu lo thì trực tiếp vườn thú xem, đây lo cũng chẳng ai ."
"Ai bảo chú lo?"
Hà Tiêu đầu gặp kiểu một đằng một nẻo như .
Bạch Sóc xuống cạnh , do dự hỏi:
"Chúc Du chắc sẽ nhận những con vật đó chứ?"
"Cô thích ai tặng đồ, cũng nhận." Ví dụ như từng thấy Dư Văn tặng rượu cho Chúc Du, đưa là cô mang ngay.
Đồ vàng bạc châu báu tặng cô cũng . Anh cô đổi tiền, nhưng cô trả nhiều , còn cất két sắt ở phòng luôn.
Hà Tiêu :
"Chắc chắn nhận , giám đốc mà, mở vườn thú thì từ chối chứ?"
Bạch Sóc:
"Cháu hiểu."
Hà Tiêu chỉ cạn lời. Anh là sống ở xã hội hiện đại mấy chục năm, một mới tỉnh bảo là hiểu.
"Cháu thật chú nghĩ gì nữa. Chú tặng động vật cho Linh Khê là chuyện lớn, tự xuất hiện, dễ khác cướp công. Sau thăng chức còn khó. Chú bỏ mấy chục triệu , ít cũng tranh cái chức phó giám đốc."
"Cháu đang cái gì thế?"
Hà Tiêu sững một giây, sắc mặt Bạch Sóc, tin hỏi:
"Chẳng lẽ chú từng nghĩ đến chuyện thăng chức?"
Bạch Sóc vẻ mặt ngơ ngác khiến Hà Tiêu chắc mẩm đoán đúng, nhưng ngay đó thì nổi trận lôi đình.
"Không thể nào, chú tiêu mấy chục triệu đó gì? Nếu dư tiền thì đưa cho cháu chứ!"
"Cháu thật hiểu nổi, tháng lương 6 triệu mà tiết kiệm 3 triệu, lặng lẽ tiêu vài chục tỷ để tặng khác."
" là ‘ thời hiện đại’ đây mà!"
Bạch Sóc cau mày, gằn giọng:
"Im miệng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-375-chuc-du-cung-khong-phai-nguoi-binh-thuong.html.]
Hà Tiêu tiến sát, mặt đầy trêu chọc hỏi:
"Thật chú nghĩ gì ?"
"Không nghĩ gì."
Nhận Bạch Sóc thật, Hà Tiêu thấy kỳ lạ. Theo hiểu về Bạch Sóc, bỗng dưng phát tâm việc thiện thích vung tiền, đồ gì cần là bảo , bao giờ tự bỏ tiền, giữ . Hành động lạ lùng chỉ một lý do duy nhất:
"Chú thích Chúc Du ?"
Hà Tiêu thề với trời câu hỏi mang nửa đoán mò nửa đùa, tin Bạch Sóc thể thích khác, một kẻ hiểu gì về xã hội hiện đại thể tình cảm phức tạp ?
Bạch Sóc phản ứng mạnh, đồng t.ử co , giọng cao lên:
"Cháu linh tinh gì thế? Thích cái gì, đừng bịa!"
"Nói mấy chuyện đó mặt chú thì , cháu dám mặt Chúc Du thì chú tha!"
Anh lúc đó như con mèo chọc đúng chỗ hiểm, dựng lông lá.
Hà Tiêu: “...”
Không thể nào...
"Chú..." Hà Tiêu Bạch Sóc qua , miệng lẩm bẩm, mặt đỏ tai cũng đỏ, trong lòng dậy sóng:
"Bạch Sóc, chú thật sự thích Chúc Du đấy !"
Bạch Sóc như d.a.o sắc chĩa thẳng :
"Không !"
"Xong , xong thật ." Hà Tiêu chẳng còn thắc mắc gì nữa, thứ đều rõ ràng!
Anh thở dài, ngẩn trần nhà.
Bạch Sóc cau mày:
"Xong cái gì? Nói rõ ."
Hà Tiêu nắm lấy tay :
"Chú thể ở bên Chúc Du !"
Bạch Sóc: ?
Anh quăng tay Hà Tiêu , c.h.ử.i:
"Cháu đầu óc vấn đề ."
Hà Tiêu hùng hồn:
"Hai loài khác , rào cản sinh sản, thậm chí lấy giấy đăng ký kết hôn!"
Bạch Sóc:
"Cháu coi chú là trẻ con ? Bây giờ kết hôn chỉ cần chứng minh thư thôi."
Hà Tiêu: “...”
Bạch Sóc mỉm nhếch môi:
"Chú ."
Hà Tiêu tái mặt hoảng hốt:
"Mấy chú tiến triển tới ? Sao nhanh thế? Chúc Du thật sự phận chú ?"
Bạch Sóc chậm rãi chớp mắt, xuống sofa:
"Cháu hỏi nhiều thế gì?"