Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 367: Chim sẻ biết hát

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:53:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lần đầu gặp Tiểu Lục, cô cũng giật nhảy dựng, nhưng nhanh ch.óng lấy bình tĩnh. Là giám đốc vườn thú, cô đương nhiên tâm lý chuẩn đối mặt với con vật đáng sợ. Cô từng gặp rắn ở rừng vườn, nhưng cả hai đều bình yên, huống hồ Tiểu Lục cũng hề đáng sợ.

 

Theo đ.á.n.h giá của Chúc Du, nó xứng đáng là “mỹ nhân” trong làng rắn, vảy bóng loáng, màu sắc tươi sáng, còn là loài rắn độc.

 

Khi cô chăm chú quan sát, Tiểu Lục cũng dò xét cô, cuối cùng nó cẩn thận tiến gần, vẻ ngoại hình lòng , nên cư xử thận trọng.

 

Chúc Du cảm nhận thiện chí từ Tiểu Lục, dù thể giao tiếp trực tiếp, cô vẫn dễ dàng thu nạp nó vườn, tăng thêm thành viên mới cho tổ.

 

Khi bước khu vực của Tiểu Lục, nó nhanh ch.óng bò lên, quấn lấy tay cô, đuôi quẹt quẹt da cô, lạnh buốt như thể… điều hòa di động .

 

Chúc Du thầm nghĩ, nếu Tiểu Lục xuất hiện những ngày nóng nhất, chắc chắn sẽ yêu mến hết cỡ, ai mà chối từ “thánh hạ nhiệt” tự nhiên cơ chứ?

 

với Tiểu Lục hôm nay sẽ khách đến thăm, nó lập tức vươn cổ, gật gật đầu như lớn .

 

Dù thế, cô vẫn cảm thấy kỳ quặc, mấy con vật đến vườn đều “dễ bảo” thế, trong khi những con mới từ rừng về, dù chuyện, cũng nên một giai đoạn thích nghi khó khăn chứ.

 

Sáng sớm, vườn thú Linh Khê vẫn mở cửa, nhưng bên ngoài xếp hàng dài ngoằng. Thời tiết mát dần, mùa thu là lúc lý tưởng để dã ngoại, lượng khách đến vườn vẫn tương đương ngày thường, vì vé tăng lượng.

 

Khách đến ngày càng đa dạng, ban đầu chỉ mấy bạn trẻ, tiếng mạng nên đến “check-in” cho nổi tiếng, dần dần đông hơn, cả địa phương đủ lứa tuổi. Giờ đây, nhiều gia đình bố đưa con nhỏ tới vui chơi.

 

Gia đình Văn Tư cũng , bé Văn Tư năm nay ba tuổi, đang học mầm non, tay bố nắm c.h.ặ.t khi xếp hàng. Bé ngoảnh đây đó, đôi mắt tròn xoe ánh lên sự tò mò, háo hức.

 

“Bố ơi, trong vườn thú Linh Khê thật sự gấu trúc nhỏ nhảy múa ?”

 

Bố Văn giải thích:

 

“Biết nhảy múa là thỏ con, gấu trúc nhỏ .”

 

“Bố ơi, thật ở đây gấu trúc chuyện với con ?”

 

“Gấu trúc chuyện , thể là con vẹt huấn luyện đấy.”

 

“Bố ơi, con thể bồ câu hát ?”

 

Bố Văn đáp:

 

“Chắc là .”

 

Bé Văn Tư phồng má bĩu môi:

 

“Bố dối, chị hàng xóm bảo trong vườn thú tất cả những thứ đó cơ mà!”

 

Bố Văn lau mồ hôi trán, đường đến đây giải thích cho con gái nhiều rằng động vật là động vật thôi, dù huấn luyện thì cũng thể giao tiếp như , sợ con bé đến đây với tâm trạng hào hứng quá thất vọng.

 

rõ ràng lời giải thích tác dụng, bé Văn Tư vẫn tin những gì tin.

 

Vườn thú Linh Khê nổi tiếng lắm trong nhóm trẻ 3-5 tuổi ở khu họ sống, nguyên do là một bé gái khi đến đây về khoe rằng các con vật ở đây giống trong phim hoạt hình, thông minh, đáng yêu, khiến các bạn khác ghen tỵ và xin bố dẫn .

 

Chỉ tiếc bố bận rộn và vé đặt , nên nhiều đứa , may mà bé Văn Tư là một trong ít may mắn , còn hứa với bạn bè sẽ kể chuyến .

 

“Con bồ câu hát.” Vừa vườn, bé Văn Tư mong .

 

Bố Văn chỉ :

 

“Con ơi, bồ câu thật sự hát .”

 

Bé Văn Tư ngây thơ :

 

“Không , con sẽ dạy nó, như cô giáo dạy con học một hai ba bốn năm , con học mấy là nhớ.”

 

đếm ngón tay, vì mới học mẫu giáo nên đếm vẫn trôi chảy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-367-chim-se-biet-hat.html.]

 

Mẹ Văn :

 

“Thôi đừng nghĩ nhiều, con thích thì cứ dẫn thôi.”

 

“Thế nhé, con thì chúng đến khu chim ? Con thích chim ?”

 

“Dạ!”

 

Mẹ Văn liếc mắt với bố Văn, hai vợ chồng hiểu ý ngay.

 

Không nỡ con thất vọng, nhưng chim thì ít hót, hơn bồ câu nhiều, vườn Linh Khê vẹt, thật sự .

 

Cả gia đình lên xe điện về phía khu chim, tới nơi tiếng chim hót líu lo, bé Văn Tư phấn khích chạy tới, thấy nhiều khách đang quanh một chỗ, cô bé cố chen cuối cùng bố bế lên cho rõ cảnh vật bên trong.

 

“Bố ơi, trong đó một chú chim trắng, quá.”

 

“Mẹ ơi, chim con kìa!”

 

Bé Văn Tư vung vẩy cánh tay nhỏ:

 

“Chim ơi, con đây !”

 

Bố Văn cố ôm c.h.ặ.t con gái, cũng thấy chú chim nhỏ bao quanh bởi đám đông.

 

Cái giống vẹt chút nào, theo hiểu của , vẹt nào lông trắng như .

 

Chú chim dường như thấy tiếng gọi của cô bé, ngoảnh “chíu” nhẹ, cúi đầu chải bộ lông n.g.ự.c.

 

“Chuẩn phim, chim nhỏ sắp hát !” Một du khách reo lên.

 

Xung quanh bỗng nhiên sôi động, tiếng vải áo cọ xát, kèm theo vài lời bàn tán nhỏ.

 

“Chim trắng thật sự hát ? Nghe như chuyện thần thoại .”

 

“Chuyện gì thần thoại, học bài tiểu học , sáng sớm chim cây hót là chuyện bình thường.”

 

con chim gì đặc biệt , nhiều tụ tập thế?” Một khách mới tới hỏi, thấy đông cũng nghĩ chắc gì thú vị, chạy đến hóng hớt. Khi thấy chim trắng giữa đám đông, cảm hứng hẳn hạ xuống nửa nhưng nghĩ đến thì cũng nên xem.

 

“Chim nhỏ thật hát, nửa tiếng mới đến, chút cuối , chờ cả tiếng đồng hồ.” Một khách bụng giải thích.

 

Bé Văn Tư tai cực thính, hết những lời bàn tán, dù hiểu hết, nhưng bé chú chim hát!

 

“Bố ơi, chim sẽ hát bài gì nhỉ?”

 

Bố Văn trả lời:

 

“Bố cũng , chắc nó chỉ hót vài tiếng thôi.”

 

“Đó hát, bố dối!”

 

Bố Văn cũng trả lời , với thì tiếng chim đó là hát , còn khách chờ đợi lâu, thể chỉ là chiêu trò quảng cáo của vườn thú.

 

Để con thất vọng, bố Văn :

 

“Con hát hơn chim nhiều, về nhà con hát cho bố nhé?”

 

Vừa dứt lời, chú chim trắng trong đám đông xòe bộ lông, cất tiếng trong trẻo, du dương:

 

“Chíu, chíu chíu, chíu chíu chíu chíu~.”

 

 

Loading...