Nó cựa quậy , bỗng cảm thấy chân nhói lên mát lạnh.
Cảm giác kỳ lạ khiến nó sững , cúi đầu chân . Và ... tiếng hét ch.ói tai của con chồn vang vọng khắp phòng y tế.
“LÔNG CỦA TÔI!!”
“Lông của rụng hết !!!”
“ sẽ để đại ca nuốt sống các ! ĂN HẾT!!!”
Tiếng la của chồn trắng giờ đây chỉ giận dữ mà còn pha lẫn sự ai oán, giống như nó sắp . Vừa rít lên đầy thê lương, nó cúi l.i.ế.m l.i.ế.m chỗ lông trụi lủi chân , rấm rứt .
Chương Tình vỗ n.g.ự.c thở phào:
“Không , chỉ là rụng ít lông thôi. Nghe tiếng la là nó còn khỏe mạnh lắm.”
La Tân thì chút lo lắng, sang Chúc Du hỏi:
“Viện trưởng, giờ đây? Chồn quý bộ lông của . Trước đây từng chồn vì rụng lông mà sinh bệnh trầm cảm đấy.”
Anh giấu sự lo lắng, sợ rằng con chồn trắng quý hiếm cục lâm nghiệp gửi đến sẽ xảy chuyện.
Chúc Du đáp:
“ sẽ kê t.h.u.ố.c kích thích mọc lông, các hàng ngày bôi lên cho nó. Còn nữa, chồn trắng vẫn ăn gì, sẽ chuẩn thức ăn cho nó.”
Trên đường đến đây, Chúc Du lấy thức ăn đặc biệt từ hệ thống, định dùng để an ủi con chồn sự cố. Giờ chính là lúc cần đến nó.
Cô mở túi thức ăn, lấy vài miếng thịt đặt đĩa, đưa đến mặt chồn trắng.
Chồn trắng ngửi thấy mùi thơm, liền dùng cả hai chân giữ c.h.ặ.t đĩa, bắt đầu háo hức gặm nhấm. Thế nhưng, ăn nó rên rỉ:
“Lông của ... nhai nhai... Lông rụng hết ... nhai nhai... Lông của ... hu hu hu...”
Có vẻ như nó quá chìm đắm trong nỗi đau "trọc lông" mà quên luôn việc nghiến răng dọa dẫm khi thấy Chúc Du đến gần.
Chúc Du lên tiếng:
“La Tân, về xem tình hình của Đoàn Đoàn. Chương Tình, cô chăm sóc chồn trắng một chút. sẽ kiểm tra camera giám sát.”
Cần xem tối qua rốt cuộc xảy chuyện gì.
Trong phòng giám sát, Đinh Duy chờ sẵn. Chúc Du với ông về việc hoặc động vật lẻn vườn thú, nhờ ông kiểm tra xem thiệt hại tài sản gì .
Tất nhiên, cô nghĩ tài sản của vườn thú hiện tại chẳng gì đáng giá để mà mất.
Nghe xong, Đinh Duy lập tức kiểm tra.
Chúc Du mở máy tính, tìm đoạn video giám sát ở khu vực chồn trắng tối qua. Không rõ thời điểm chồn đ.á.n.h, cô đành kéo thanh thời gian từ từ để xem.
cái máy tính đúng là "đồ cổ". Vừa kéo hai cái giật lag, độ phân giải thì thấp đến mức chỉ thấy dáng con chồn đang giường, co như một con mèo.
Càng xem càng bực, Chúc Du đập máy nghĩ: Phải hết mấy cái máy mới . Thời đại nào mà còn dùng đồ thời thế !
Dường như đập phát tỉnh, máy tính chạy mượt hơn hẳn. Cuối cùng, cô cũng thấy thủ phạm.
mà...
Cô dụi mắt dám tin. Con gấu trúc xuất hiện trong video chẳng tối qua vẫn ngủ bên cạnh cô ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-36-no-bi-hoi.html.]
Trong camera, Đoàn Đoàn nhanh nhẹn mở cửa chuồng chồn trắng, chui trong. Đôi mắt nó sáng quắc, ngắm thẳng con chồn đang ngủ say giường.
Nó lao tới với tốc độ từng thấy, giơ một chân lên và tát mạnh đầu chồn trắng.
Chồn trắng vẻ giật tỉnh dậy, cử động cơ thể, nhận trong phòng "vị khách mời", liền định dậy phản công. móng vuốt còn kịp vươn , nó Đoàn Đoàn đè bẹp giường, nhúc nhích .
Chồn trắng gào lên c.h.ử.i bới, ngôn từ khó , nhưng bất lực sức nặng của con gấu trúc gần 60kg.
Nhìn cảnh chồn trắng Đoàn Đoàn "hành" thương tiếc trong video, Chúc Du cũng toát mồ hôi lạnh, sợ nó đè c.h.ế.t thật.
Đoàn Đoàn áp dụng chiến lược mà Tinh Tinh sử dụng, đè chồn trắng xuống, giơ móng vả một cái, một cái, bắt đầu đ.á.n.h chồn.
Chỉ trong chốc lát, trong camera giám sát vang lên tiếng kêu thê t.h.ả.m của chồn trắng, tiếp theo đó nó ngất xỉu.
Đoàn Đoàn dùng móng cào cào lên chồn trắng, cơ thể mềm nhũn của nó đẩy sang một bên, lăn góc nơi giường và tường giao .
Xung quanh chỉ còn lông màu nâu của chồn trắng, Đoàn Đoàn chỗ cũ, dường như ngẩn . Một lúc , nó gom hết đống lông góc, chuồn thẳng dấu vết.
Đây chính là bộ quá trình gây án.
Chúc Du xoa xoa thái dương, cảm thấy đau đầu.
Đoàn Đoàn cách nào để lẻn khỏi chỗ cô, tại nó nhắm chính xác mà "xử" chồn trắng như ? Trong vườn thú còn bao nhiêu động vật khác, Đoàn Đoàn thù địch với chúng.
Chúc Du quyết định hỏi cho rõ chuyện.
Khi đến khu nhà gấu trúc, La Tân đang rửa mặt cho Đoàn Đoàn, nhưng Đoàn Đoàn lắc đầu, dùng móng đẩy La Tân xa.
La Tân bên cạnh Đoàn Đoàn cầm lấy cây trúc bắt đầu ăn, vẻ mặt hạnh phúc đến mơ màng. Sau đó, La Tân lấy điện thoại , vòng vòng chụp ảnh Đoàn Đoàn, cúi xuống bấm bấm gì đó, chắc là gửi cho ai xem.
“La Tân.” Chúc Du gọi , “ đến xem Đoàn Đoàn, qua chăm sóc chồn trắng một chút .”
La Tân là một nhân viên chăm sóc chuyên nghiệp, đối phó với chồn trắng đang tổn thương cả thể chất lẫn tinh thần lẽ sẽ kinh nghiệm hơn.
La Tân đáp một tiếng, vui vẻ bỏ .
Chúc Du bóng lưng , thấy bước nhanh như bay. Cô còn tưởng sẽ vui, dù La Tân cũng vẻ gì là thích chăm sóc mấy con vật khác ngoài Đoàn Đoàn.
Nghe thấy nhắc đến chồn trắng, Đoàn Đoàn ngừng ăn trúc, ngẩng đầu Chúc Du: “Chị ơi, vứt con chồn đó !”
“Hả?” Chúc Du ngờ mở miệng, Đoàn Đoàn thẳng như .
“Con chồn đó yếu xìu, vô dụng.” Đoàn Đoàn còn “phì phì” hai tiếng, vẻ mặt chán ghét đầy nhân tính: “Nó còn chẳng đ.á.n.h thắng em.”
Đoàn Đoàn vui vẻ khoe: “Em hạ gục nó !”
Đây là đầu tiên trong “lý lịch gấu trúc” của Đoàn Đoàn. Nó vốn là một chú gấu trúc con yêu chuộng hòa bình (và lười biếng), hồi ở Huy Sơn, sống cùng chị em, nó là đứa yếu nhất, chẳng đ.á.n.h thắng ai.
Không ngờ đến Linh Khê, nó thể tùy tiện “solo” một con, hơn nữa “cân” nó dễ như chơi.
Đoàn Đoàn tự tin tràn đầy.
Chúc Du hỏi: “Đoàn Đoàn, em đ.á.n.h nó?”