Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 348: Mèo rừng lại bị kẹt nữa rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:38:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hồ Ngọc càng hăng hái, lấy điện thoại chụp lia lịa. Hàng trăm bức ảnh nối tiếp như phim hoạt hình. Trong đó, chú mèo rừng bỗng chốc bật chân khỏi mặt đất như tên b.ắ.n, cơ thể duỗi thẳng , bốn chân dang rộng như ôm cả thế giới, nhẹ nhàng hạ cánh hề phát tiếng động nào.

 

Nếu mèo rừng , chắc giờ nó đang phá lên . Cuối cùng nó cũng lấy thể diện của !

 

đó lỡ chui hố kẹt thì ? Giờ khách tham quan thấy nó tung hoành thì ai mà vỗ tay reo hò.

 

Con tự kiêu là tai họa đến ngay, mèo rừng cũng thế thôi. Khi tâm trạng phơi phới, nó cảm thấy chỉ nhảy giàn gỗ thôi là đủ thể hiện, thế là lặn lội trong bụi rậm, gặp dây leo thì còn chủ động lao , chơi trò trốn tìm khắp nơi.

 

Mười mấy phút .

 

“Lỗi ! Nhân viên chăm sóc ? Bảo Bảo nó dây leo quấn !” Một khách tham quan hốt hoảng hét lên.

 

“Cứu Bảo Bảo với, nó ngoài !”

 

“Đồ ngốc Bảo Bảo ơi, chơi kiểu gì thế, giữ gìn sức khỏe chứ!”

 

Hồ Ngọc cảnh cũng há hốc mồm. Rõ ràng mèo rừng đang chơi mà, nhưng hiểu cuốn một đống dây leo. Những dây leo loại mềm mại, mảnh mai, lý thuyết thì thể trói nổi con vật, quấn c.h.ặ.t, xoắn tít khiến mèo rừng chịu trận.

 

Mèo rừng vẫn cố sức vùng vẫy, nhảy qua nhảy , giãy dụa hết sức, nhưng vô dụng. Cuối cùng, nó thất vọng bệt xuống đất, chẳng thèm động đậy nữa.

 

Hồ Ngọc nhanh ch.óng gọi điện theo bảng thông tin để báo nhân viên chăm sóc.

 

Gác máy, cô cầm điện thoại chú mèo rừng vẻ mặt vô vọng mà nhịn .

 

Lần đầu tiên thấy mèo rừng kẹt trong cây, nhưng xem cảnh; thì chứng kiến tận mắt mèo rừng “tự chuốc họa” , Hồ Ngọc chỉ bật . Ngay từ lúc đầu cô nghĩ con mèo rừng to lớn, oai vệ tính cách… ngố tàu . Chỉ trong thời gian ngắn tự trói đến hai , đúng là đem kiểm tra IQ thôi, đáng thương lo lắng!

 

Chúc Du cứu mèo rừng thì im lặng, cô mới hiểu vì hệ thống bắt cứu Thiên Tuyến Bảo Bảo: nó kẹt trong hang do ngây thơ vô tội, thể tự chui . Loại mèo rừng thế sống ngoài tự nhiên quá dễ… tự “chơi c.h.ế.t” , trong vườn thú mới an hơn.

 

Lần Chúc Du giải thoát cho mèo rừng , thu dọn tất cả thứ thể khiến nó chui hoặc dây trói, đem cất hết.

 

Mèo rừng vẻ cũng tổn thương tinh thần, lưng phía khách tham quan, im lặng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-348-meo-rung-lai-bi-ket-nua-roi.html.]

 

Khách tham quan ngoài vẫn xem vui vẻ, thi thoảng còn đùa, cũng bụng an ủi: “Bảo Bảo đừng buồn, con giỏi nhất mà, chạy nhanh thế cơ mà!”

 

, từng thấy mèo rừng nhảy cao thế , con là nhất !”

 

“Bảo Bảo quá, đừng nhé, thì mất duyên lắm!”

 

Cả nhóm khách dùng chiêu “dỗ dành trẻ con 3 tuổi,” mèo rừng vẻ cũng chịu chơi, từ từ dậy, quanh vườn một vòng, vòng nữa, vòng nữa, cuối cùng mệt thì nghỉ tảng đá.

 

Hồ Ngọc đây mà quên cả thời gian, thấy mèo rừng ngủ mà dữ tợn dễ thương vô cùng.

 

lang thang khám phá khu mèo cỡ trung mất gần hai tiếng đồng hồ, đó từng nghĩ thể yên xem một con vật chơi đùa, nghỉ ngơi mà cảm thấy đời thật ý nghĩa, cuối cùng rời khu vực chỉ vì còn xem thêm động vật khác.

Gia đình chuột capybara đang xếp thành đống cao ngất, Hồ Ngọc vô tình xem quá giờ. Chưa bao giờ cô thấy thời gian trôi nhanh như , đến 6 giờ chiều đóng cửa vườn còn một nửa khu vực kịp tham quan, cô mới hiểu cảm giác hối hận thật sâu sắc: giá mà hôm nay đến sớm hơn!

Từ lúc mở cửa đến khi cô muộn tận hai tiếng, nếu dùng hai tiếng đó tham quan thì xem bao nhiêu động vật .

Thật Hồ Ngọc cũng từng xem qua kinh nghiệm tham quan vườn thú Linh Khê mạng, đều khuyên nên đến sớm, nhưng cô nghĩ là trường hợp đặc biệt, thuần túy là fan động vật, giờ mới nhận sai quá xa.

Kết thúc chuyến tham quan, Hồ Ngọc mua vài món quà lưu niệm, hỏi nhân viên mới tin: Linh Khê vườn thú hiện nhiều sản phẩm lưu niệm, chỉ riêng khu chim bồ câu mới quà.

hứng thú với bồ câu lắm, nhưng giờ thích Linh Khê vườn thú, nên quyết định xe đến quảng trường chim bồ câu. Thấy quà lưu niệm ở đó, cô một nữa sững sờ.

Khoan , giá quà lưu niệm rẻ thế ?

Huy hiệu hai chiếc chỉ 10 tệ, móc khóa acrylic chim bồ câu 9,9 tệ một chiếc, thú nhồi bông 30 tệ một con…

Hồ Ngọc từng mua quà lưu niệm bảo tàng, vườn thú khác, giá cao ch.ót vót. Cô từng mua mấy món chính hãng, chỉ một cái huy hiệu bé tí cũng 20 tệ, mà quan trọng giá, mà là đặt hàng chờ lâu, còn thường xuyên hoãn giao…

Xem quen giá đắt đỏ, thấy đồ rẻ bất ngờ thế , Hồ Ngọc kìm , tay cứ thế quăng đồ giỏ như phát điên.

mua chỉ vì giá, còn quan sát kỹ chất lượng sản phẩm, chắc chắn huy hiệu 10 tệ hai cái chất lượng chẳng kém mấy món chính hãng, thú nhồi bông 30 tệ khác gì mấy con 300 tệ cô từng mua.

Vừa mua thương tiền như đổ m.á.u, dám tưởng tượng đây mấy ông bán hàng kiếm lời lưng cô bao nhiêu.

Cuối cùng, thanh toán tổng cộng đến 100 tệ, Hồ Ngọc ôm một túi to, đầu cảm nhận: “Ôi, tiền của hóa quý giá thế !”

Chỉ tiếc là hiện tại mới chỉ quà lưu niệm khu chim bồ câu, quà các loài động vật khác. Lúc về, cô còn góp ý với nhân viên, mong sớm mắt quà lưu niệm cho mèo cỡ trung, cô nhất định sẽ mua!

 

“Giám đốc, hôm nay nhiều khách cũng góp ý mong thêm nhiều quà lưu niệm động vật mới.” Nhân viên khu bán quà chim bồ câu với Chúc Du.

 

Nhân viên còn “ ” xí phần riêng: “Nhiều khách quà lưu niệm của Đoàn Đoàn lắm, giám đốc nhớ ưu tiên khi sản phẩm nhé!”

 

 

Loading...