Thật cô fan cuồng của động vật, cũng từng qua vài vườn thú khác mà chẳng thấy gì hấp dẫn. Những thích vườn thú nhất chắc chắn là trẻ con.
Linh Khê thì khác biệt. Bạn từng thấy gấu trúc đỏ diễn kịch ? Từng gặp “ông hoàng” hổ ngoài đời thật ? Hay từng chứng kiến những con báo hoa mai, báo đen, báo tuyết chủ động tiến gần khách tham quan dựa hẳn kính ?
Tất cả những điều đó ở Linh Khê đều , nơi đây chỉ cho phép bạn ngắm động vật cận cảnh mà còn giúp bạn trải nghiệm môi trường rừng xanh tuyệt vời, đúng chuẩn địa điểm tránh nóng một.
Ở hầu hết vườn thú khác, khi trời nóng thì các con thú sẽ “tan ca sớm”, khách đến giờ hợp thì chỉ thấy mấy con vật lười biếng, thờ ơ, mặt mũi phờ phạc như dân văn phòng uể oải chán đời. Nên khách tranh thủ đến sớm mới mong tận mắt ngắm các bạn .
Còn Hồ Ngọc, với cương vị nhân viên văn phòng bận rộn, cuối tuần chỉ ngủ nướng cho , thì Linh Khê vườn thú đáp ứng đúng yêu cầu: bất kể giờ nào đến, thú vẫn “ việc” nhiệt tình, trải nghiệm của khách lúc nào cũng trọn vẹn.
Dù thế, cô vẫn hiểu lý do các vườn thú khác giữ quy định khắt khe. Sức khỏe của thú là ưu tiên hàng đầu mà. Cô cũng tò mò các “cư dân” Linh Khê mệt mỏi .
Mang theo sự háo hức pha chút tò mò, sáng thứ Bảy, đúng 9 giờ, Hồ Ngọc lên đường tới vườn thú.
Trước khi , chú mèo cưng của cô cứ quấn quýt theo, như theo cùng. Hồ Ngọc cúi xuống ôm lấy: “Gạo Gạo ngoan ngoãn chờ chị về nhé, chị thăm mấy “boss” to đây.”
Chú mèo “meo” nhẹ nhàng, cô nỡ lòng mà vuốt ve đầu hôn nhẹ.
Hồ Ngọc là cuồng động vật, nhưng là một “con sen” đích thực, yêu tất cả các loại mèo, từ nhỏ đến lớn, nên hôm nay cô định ưu tiên thăm hai “ông lớn” hổ Ban Ban và Diễm Diễm , đến xem mấy chú báo như Báo Sương, và hàng loạt các bạn họ mèo khác, Linh Khê nhiều thú họ mèo.
Cô tới vườn thú khi gần 10 giờ rưỡi sáng, trong túi mang theo đồ ăn trưa để tiện ăn uống tại chỗ.
Cổng ai xếp hàng, Hồ Ngọc thuận lợi bước , theo kế hoạch thăm những loài mèo lớn yêu thích.
Ngay từ cái đầu tiên, cô đến đúng chỗ . Thú ở Linh Khê khác với những nơi khác.
Mô tả nhỉ? Thú ở những vườn thú khác giống như mấy nhân viên văn phòng nhiều năm kinh nghiệm, rõ “luật chơi” công ty, chỉ lo “lướt sóng”, chẳng mấy khi vận động, mặt mày ủ rũ chán chường, cứ như hét to “ nữa!”
Còn thú ở Linh Khê thì như những sinh viên nghiệp tràn đầy sức sống, tinh thần hăng hái, tích cực tương tác, cứ như đang “vượt mặt” đối thủ.
Đó là sự khác biệt thể hiện ngay trong tinh thần. Còn về thể chất thì ? Thú Linh Khê cơ bắp rắn chắc, mỗi bước đều toát sức sống dồi dào.
Hồ Ngọc cũng hiểu vì sự khác biệt : vườn thú Linh Khê rộng mênh m.ô.n.g, một con chồn nhỏ bé sống trong khu vực lên tới vài ngàn mét vuông, kể thêm khu vui chơi phía . May mà chú chồn bóng lưỡng, chuyên nghiệp, trốn mà dạo quanh khu vực, để khách thỏa sức quan sát gần.
Ngoài diện tích lớn, khu vực còn thiết kế cực kỳ hợp lý, gần với môi trường sống tự nhiên của các loài.
Chẳng hạn như khu vực chim Bồ Câu Mỏ Vuông, hồ nhỏ nước trong veo, lấy nước từ dòng suối gần đó, rõ ràng là nước sống, chăm sóc thường xuyên mới sạch như .
Bên hồ trồng lau sậy và cây thủy trúc, bờ hồ trồng thêm cây lớn và bụi rậm. Những cây to cành phân nhánh, chim bồ câu tổ ngọn, nghỉ ngơi tạm thời.
Hồ Ngọc quá hứng thú với chim ch.óc, nhưng thấy chú bồ câu , cô cũng trầm trồ bộ lông rực rỡ: lông trắng tinh như tuyết, phần đầu và lưng màu hồng phớt như hoa đào nở, dáng uyển chuyển, bay lên thì nhẹ nhàng thanh thoát.
Dần dần, Hồ Ngọc nhận còn tuân thủ nghiêm ngặt kế hoạch thăm thú nữa, mà từ khu vực sang khu vực khác, mỗi nơi đều điều bất ngờ thú vị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-343-khu-meo-ho-trung-binh-khai-truong-roi.html.]
Đến lúc đói, cô mới để ý hơn 1 giờ chiều, thời gian trôi nhanh kinh khủng.
Cô vội tìm một chỗ nghỉ chân, xuống ăn bánh mì.
Hôm nay trời nóng 30 độ, nhưng cô thấy mát mẻ, chẳng hề oi bức, thậm chí còn dễ chịu hơn cả phòng điều hòa ở cơ quan.
Cô liếc xung quanh, thấy thiết mát cỡ lớn nào, nếu thì cũng nên mở ngoài trời nắng thế .
Lúc cô hiểu vì dân mạng gọi Linh Khê vườn thú là “chốn tránh nóng” lý tưởng, thậm chí tiếc hùi hụi vì kỳ nghỉ đến đây vì núi XX.
Dù , chắc chắn dễ gì mà liên tục giành vé Linh Khê như .
Ăn bánh mì xong vội vã, cô định qua xem khu nhà đàn capybara gần đó, nhưng lên mấy khách tham quan ngang :
“Chưa từng thấy con mèo nào đáng yêu thế, nó còn vẫy tay, y hệt mèo thần tài, bạn chụp ảnh ?”
Mèo? Mèo vẫy tay? Mèo thần tài?
Mấy từ thu hút cô ngay, Hồ Ngọc lập tức bước tới hỏi:
“Xin , hỏi, con mèo thần tài đó là mèo thật ?”
Khách tham quan :
“Thật đó, ở khu mèo trung bình, chúng qua thấy mèo đuôi cụt còn vẫy tay kìa, nhiều xếp hàng chụp ảnh, vui.”
Hồ Ngọc câu “khu mèo trung bình” hút hồn:
“Khu mèo trung bình ở ?”
Khách tham quan nhiệt tình giải thích:
“Đi thẳng theo con đường mười phút là đến nơi.”
“Cảm ơn!”
Cô liền chạy nỡ lãng phí thời gian.
Trên đường , Hồ Ngọc nghĩ còn loài mèo trung bình nào nữa nhỉ?
Cô mèo nhỏ, mèo to , mà mèo trung bình thì . Mèo đuôi cụt khách chắc là mèo rừng, to hơn mèo nhà, nhỏ hơn mấy loài báo, hổ, nhưng ngoài mèo rừng thì còn loài nào nữa?
Mèo trung bình tên thấy hấp dẫn, chắc là loại đủ để ôm trọn lòng, lông còn phủ đầy cả nữa nhỉ?