Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 336: Lần đầu tiên thấy động vật giành giật con người

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:24:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhân viên vườn thú Huy Sơn mặt hôm ai cũng ngơ ngác, hiểu Kim Kim đang cái quái gì thế ?

Mang con đến đặt mặt Chúc Du, liệu nghĩ rằng đây là nơi an hơn?

 

Nhân viên chăm sóc Kim Kim lên tiếng:

" đoán là Kim Kim gửi Viên Nhĩ cho giám đốc Chúc đấy…"

 

Dù bình thường thiết lắm, nhưng bao năm chăm sóc, họ cũng phần nào hiểu tính cách của Kim Kim.

 

Một nhân viên khác ngạc nhiên :

"Không thể nào, Kim Kim vốn quý trọng con nó nhất mà."

 

"Tiểu Viên đúng!" Phan Kim Xuyên lập tức đồng tình với ý kiến của nhân viên chăm sóc, ông ủng hộ nhất nếu chuyện thành công, chỉ điều trong lòng cũng khỏi tiếc nuối. Viên Nhĩ là ba đứa con, ngoan ngoãn, nhất, lớn lên chắc chắn sẽ thành một “chị ” xuất sắc.

 

"Giám đốc Chúc, cô nghĩ về Viên Nhĩ? Nếu thích thì mang về luôn ."

 

Lời mời chào hấp dẫn của Phan Kim Xuyên chẳng khác gì tiểu thương vườn hoa mời chào khách mua hàng.

 

Viên Nhĩ mèo rừng cẩn thận cắp đến đặt ngay bên chân Chúc Du, nó lắc lắc phủ bụi bắt đầu chăm chỉ trèo lên chân cô.

Dù mới mười tháng tuổi nhưng Viên Nhĩ nặng chục cân, khiến Chúc Du lo lắng quần móc rách, cô cúi đẩy nhẹ con mèo .

 

Không ngờ Viên Nhĩ chạm tay cô ngay lập tức leo thẳng lên, ngoan ngoãn quấn c.h.ặ.t lấy cánh tay cô.

 

Chúc Du đành dùng một tay ôm m.ô.n.g nó, đỡ lên vòng tay giữ c.h.ặ.t trong lòng.

Viên Nhĩ liền ngoan ngoãn hẳn, dường như tìm vị trí ưng ý, đầu tựa lên vai cô, đôi mắt tròn xoe liếc xung quanh, chẳng hề chút sợ sệt nào.

 

Chúc Du ôm đứa con mèo rừng nhỏ, :

"Tất nhiên là thích , Viên Nhĩ dễ thương mà."

 

Dường như lời khen, Viên Nhĩ liền phát tiếng “meo” ngái ngủ vô cùng đáng yêu.

 

Kim Kim con yêu quý nhất của , hài lòng với hành động đó, đứa con ngoan luôn hưởng điều nhất.

 

Kim Kim gọi một tiếng nhẹ nhàng:

"Con, hưởng phúc nhé."

 

về chỗ cũ, ôm trọn hộp đồ đông khô bên cạnh.

 

Phan Kim Xuyên :

"Thật thần kỳ, cần chúng chọn, Kim Kim tự quyết hết ."

 

Nhân viên Tiểu Viên tuy hiểu hành động của Kim Kim nhưng vẫn khỏi thắc mắc:

"Bình thường ai đụng con nó là Kim Kim bảo vệ dữ lắm, hôm nay chủ động gửi con thế nhỉ?"

 

Hơn nữa, bình thường sự bảo vệ của , mấy đứa con chẳng thiết với lạ, hôm nay chạm đến Chúc Du là dính như keo.

 

Nếu Viên Nhĩ lời khác, chắc nó cũng : "Em lời , cái gì là đúng, bảo em hưởng phúc, em hưởng phúc."

 

Chúc Du đứa mèo rừng nhỏ cọ cọ mềm lòng, kể từ lúc nép trong lòng cô, Viên Nhĩ cứ nhẹ nhàng lấy đầu quệt tai và cổ cô, lớp lông mềm mại chạm da tạo cảm giác dịu dàng khó tả.

 

Cách thể hiện tình cảm của cô với động vật đơn giản là cho ăn, cô thò tay túi lấy một chiếc bánh mèo đóng gói sẵn, bóc đưa tận miệng Viên Nhĩ.

 

Viên Nhĩ ngửi mùi liền “meo” một tiếng, há miệng c.ắ.n một miếng, ăn phát tiếng “pừ pừ”, tỏ vẻ cực kỳ hài lòng.

Ngon tuyệt, đúng là cho hưởng phúc thật!

 

Chiếc bánh mèo là món mới do chính Chúc Du nghiên cứu, từ thịt bò và cá hồi, thêm vài dưỡng chất nên tuy lượng ít nhưng thú nuôi ưa chuộng.

 

Ăn xong, Viên Nhĩ còn l.i.ế.m l.i.ế.m tay cô, mặt dâng lên vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, còn dụi mặt tay cô.

 

Mùi thơm thức ăn tỏa xa, hai đứa con còn của Kim Kim cũng lập tức ngửi thấy, kìm chút mất kiểm soát.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-336-lan-dau-tien-thay-dong-vat-gianh-giat-con-nguoi.html.]

Khả năng kiểm soát đồ ăn của mèo con vốn bằng mèo trưởng thành, cộng thêm Kim Kim ăn no, yên một chỗ nhúc nhích, hai đứa liếc đồng loạt chạy ào tới.

 

"Chúng định gì thế? Mau ngăn , đừng để mấy đứa chạy ngoài!" Nhân viên chăm sóc phản ứng nhanh.

 

Bình thường trong khu mèo rừng chỉ Kim Kim là nghịch ngợm nhất, mấy đứa con đều dễ quản, giờ chạy lung tung thế ?

 

Chưa kịp ai lấy lưới bắt thì thấy hai đứa con phóng đến chân Chúc Du.

 

"Meo."

"Meo meo."

 

Chúng bắt đầu kêu ấm áp, dùng ánh mắt long lanh cô đầy hy vọng, rõ ràng là đang : "Hãy nhận chúng !"

 

Thậm chí Đậu Đậu còn học theo Viên Nhĩ ban nãy, thử leo lên cô xem .

 

Chúc Du chút khó xử, cô đang ôm Viên Nhĩ , rõ ràng còn chỗ trống nữa.

 

Viên Nhĩ vốn ngoan ngoãn đầu nhanh:

"Meo!"

 

Nó phun một tiếng uy h.i.ế.p hai đứa em ruột, lộ răng nanh sắc nhọn, tinh thần chiến đấu cao độ.

 

Nó vùng vẫy nhảy khỏi lòng Chúc Du, suýt thì đập trúng Đậu Đậu, may mà Đậu Đậu nhanh nhẹn né sang một bên.

 

Viên Nhĩ hai đứa , thấp xuống, bốn chân co quắp, tai dựng thẳng về phía , mắt chớp đối phương, phát tiếng gầm gừ đe dọa.

 

Hai đứa con khí thế dữ dội của Viên Nhĩ áp đảo, sợ hãi, đối diện mười mấy giây nhanh ch.óng lưng chạy về phía .

 

Với mấy đứa con “bại trận”, Kim Kim an ủi bằng cách hôn nhẹ đầu chúng, ánh mắt Viên Nhĩ đầy khen ngợi, còn nháy mắt với Chúc Du như : "Đứa em gửi cho chị là nhất đấy."

 

Được khen thầm như , Viên Nhĩ hếch cao đầu, về phía Chúc Du, đuôi cũng vểnh cao, dáng vẻ tự hào hết sức:

"Meo."

 

Đó là vẻ hân hoan tự hào của kẻ chiến thắng giành chiến lợi phẩm.

 

Còn Chúc Du, bất đắc dĩ thành “chiến lợi phẩm” chỉ thầm nghĩ:...

 

Cô vuốt đầu Viên Nhĩ:

"Ừ ừ, em giỏi nhất."

 

Trác Huyên cảnh tượng mà há hốc mồm, cô hiểu nổi gì cả, mấy đứa con đ.á.n.h tranh giành Chúc Du.

 

À , đ.á.n.h mà hai đứa Viên Nhĩ dọa cho chạy mất dép .

 

Làm việc ở vườn thú mấy năm, đây là đầu Trác Huyên thấy động vật tranh giành như .

 

Chúc Du từ ngạc nhiên, ngưỡng mộ ghen tị.

 

Giám đốc Chúc thật sự năng lực hút động vật thần kỳ!

 

Phan Kim Xuyên lập tức :

"Chúng nên rút lui ."

 

Chúc Du về phía ba chú mèo rừng xa, thốt lên một tiếng "" nhẹ.

 

Phan Kim Xuyên an ủi:

"Giám đốc Chúc yên tâm, hộp đồ của cô lát nữa sẽ trả , giờ Kim Kim canh c.h.ặ.t lắm."

 

Phan Kim Xuyên thật sự dám để Chúc Du ở đây nữa, quá nguy hiểm, cực kỳ nguy hiểm.

 

 

Loading...