Nó l.i.ế.m l.i.ế.m môi nữa, khẽ "meo" một tiếng:
"Hộp đó cũng cho em ăn nhé, em thể để mấy ngày nữa mới đòi con em."
Chúc Du sững , đây là đầu Kim Kim nhắc đến con mà nổi điên.
Cô hỏi:
"Em chịu sống xa con ?"
Trên đường đến đây cô Trác Toàn về tình trạng Kim Kim, nhân viên cũng mong mấy đứa con nhỏ thể tự lập.
Kim Kim vẫy đuôi, hộp đông khô:
"Em ăn cái đó." Và trả lời thẳng câu hỏi của Chúc Du.
Chúc Du mở hộp đồ đông khô, ngửi nhầm, thơm phức thật sự.
Nó há miệng, Chúc Du đưa một miếng cho, đầu ngón tay cô vô tình chạm nhẹ mũi đen của Kim Kim, còn ẩm ướt, dấu hiệu của một con mèo khỏe mạnh.
Kim Kim nhai dùng mũi dụi tay Chúc Du, ánh mắt mơ màng.
Nó bối rối, mùi hương quyến rũ là từ thức ăn từ tay cô.
Kim Kim:
"Vuốt ."
Kim Kim:
"Cho em ăn nữa."
Chúc Du hai tay rảnh, một tay cho ăn, một tay vuốt ve, chăm sóc Kim Kim tận tình, cuối cùng mèo kìm nữa mà lăn đất, ngửa bụng mặt cô.
Dù thèm cái bụng trắng lốm đốm, mềm mại , Chúc Du hiểu hành động là dấu hiệu thiện của mèo. Nếu bỗng dưng đưa tay sờ bụng mèo thì giống như giơ tay chào bạn, bạn thọc tay chỗ nhạy cảm , chẳng những bất lịch sự mà còn dễ “báo thù”. Đó cũng là lý do nhiều mèo cào khi sờ bụng.
Chúc Du vuốt nhẹ đầu, gáy và cằm Kim Kim, tay vẫn ngừng cho ăn. Đồ ăn hạn nên cô dừng khi mới cho nửa hộp.
Kim Kim lăn lộn nữa, chỉ cô.
Chúc Du định gì đó thì Kim Kim lật , tiến sát gần hơn, chạm tới giày cô. Cô lùi một bước, Kim Kim tiến thêm một bước, xuống, khoe bụng.
Cô rụt rè vuốt ve mặt nó, Kim Kim cô, nghiêng đầu chớp mắt:
"Meo."
"Chẳng lẽ em chị vuốt bụng em thật ?"
Chúc Du ngẩn , ngờ mèo cũng yêu cầu .
Cơ thể cô phản ứng nhanh hơn lý trí, kịp nhận thì tay đặt lên bụng Kim Kim, nhịn mà xoa nhẹ.
Ôi ôi, cảm giác thật tuyệt, mềm mại, mịn màng, ấm áp, khác hẳn các múi cơ đàn hồi nơi khác, bụng quả thật là chỗ dễ chịu nhất mèo, Kim Kim chủ động mời cô sờ mà!
Kim Kim chẳng giống những gì , rõ ràng là con mèo ngoan mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-334-be-meo-say-con-xinh-dep-nhat.html.]
Nó cũng hài lòng nháy mắt.
"Kim Kim, con của em…"
Kim Kim:
"Tùy chị, em để mấy ngày nữa mới gặp tụi nó."
"Kim Kim, em còn giận ?"
"Em giận ."
"Kim Kim, chị gọi mấy nhân viên chăm sóc đến, em chịu bình tĩnh ?"
Kim Kim: “Em luôn bình tĩnh mà.”
Chúc Du lập tức Kim Kim chắc chắn sẽ “nổi sóng” nữa, lên, vẫy tay về phía mấy nhân viên vườn thú Huy Sơn xa:
“Ra đây .”
Trác Huyên là tới , cô cực kỳ tò mò Kim Kim giờ thế nào, và Chúc Du dỗ “boss” ngoan ngoãn như .
Vừa đến gần, cô thấy Kim Kim đang sấp đất, khoe cái bụng tròn trịa. thấy , Kim Kim lập tức lật dậy, nhảy lên giá gỗ, cao ngạo từ cao xuống.
Nhân viên chăm sóc cảm nhận sự quen thuộc, đây mới đúng là Kim Kim họ từng : thích cao, lúc nào cũng giữ thái độ “tuyệt đối lạnh lùng” mà .
“Giám đốc Chúc, cô rốt cuộc thế nào?” Nhân viên khỏi hỏi.
Đó cũng là câu hỏi mà mặt, trừ giám đốc Phan, đều . Riêng giám đốc Phan thì quá quen , còn ngạc nhiên.
Chúc Du nhẹ:
“Thực cũng chẳng gì nhiều, Kim Kim hiểu chuyện. À, còn mang theo mấy món đồ ăn tự , Kim Kim thích, còn dư nửa hộp đồ đông khô đây.”
Cô nhặt hộp đồ ăn lên, nhân viên chăm sóc định lấy xem thử.
Bất chợt, Kim Kim phóng tới phía Chúc Du, hình v.út qua khí phát tiếng “xèo” một cái, trong chớp mắt nhảy đến chỗ khác, hộp đồ trong tay Chúc Du biến mất còn dấu vết.
Kim Kim xổm xuống đất, m.ô.n.g đặt ngay nửa hộp đông khô còn , ánh mắt lạnh lùng nhân viên chăm sóc, như : “Đừng hòng cướp đồ ăn của em!”
Nhân viên chăm sóc háo hức:
“Kim Kim đang bảo vệ đồ ăn đấy!”
“Hóa Kim Kim ở Huy Sơn thật sự chẳng đòi hỏi gì, lúc cho ăn bao giờ nó cũng lờ đờ mấy mặn mà. Lần đầu tiên thấy nó chuyện như ” Nhân viên hỏi, “Giám đốc Chúc, đồ đông khô mua ở ?”
“ tự đấy” Chúc Du đáp.
Nhân viên lấy luôn công thức , hỏi tiếp:
“Sao hôm nay Kim Kim bùng nổ ? Nó giờ ngoan lắm mà.”