Chúc Du hỏi: "Mấy chú mèo con ? đến đây qua chuyện về Kim Kim, nó bình thường tiếp xúc với các con, thể hôm nay nó nổi cáu vì thấy con chăng?"
Từ câu của Kim Kim, Chúc Du cũng đoán phần nào, sáng sớm Kim Kim phát hiện mấy con thấy , tức giận phát điên, cho rằng nhân viên chăm sóc là bọn buôn mèo, nên mất kiểm soát.
giám đốc Phan một mực phủ nhận: "Chắc chuyện con mèo con, Kim Kim tách với con từ ba ngày , hai ngày vẫn , hôm nay lẽ là vì chuyện khác."
Ông thở dài: "Giám đốc Chúc, chính vì Kim Kim và mấy con tách mới để cô đến Huỳ Sơn, ngờ để cô gặp chuyện như thế ."
Phan Kim Xuyên mà mặt đỏ bừng, ông còn thiết lập quan hệ hợp tác thiện với vườn thú Linh Khê, ai dè tình hình tệ đến .
Chúc Du hỏi: "Có thể cho hai nhân viên tạm ngưng bắt Kim Kim ? Nó đang sợ ."
Giám đốc Phan tin tưởng Chúc Du, từ đầu cô đến Linh Khê dỗ con chồn chân xám, cùng ông đến vườn thú Đài Kinh Sơn tận mắt chứng kiến chuyện, chứng minh năng lực giao tiếp với động vật của cô thật phi thường.
"Tiểu Từ, Tiểu Chương, các ngưng bắt Kim Kim một lát nghỉ nhé." Giám đốc Phan bảo.
Hai nhân viên do dự, nhưng vẫn theo.
Vừa dừng động tác, Kim Kim bắt đầu phá phách, như con ngựa hoang thả rông, chạy nhanh trong khu nghỉ ngơi, một nhảy phốc lên, dùng đập mạnh khung gỗ, đổ hết đồ chơi đó, móng vuốt cào đủ loại đồ đạc phát tiếng rít ch.ói tai.
Móng vuốt rách rèm cửa, kéo một đường sâu ngoằn ngoèo, còn c.ắ.n xé rèm thành từng mảnh vải vụn, đầy nửa phút trong phòng tan hoang như bãi chiến trường.
Nhân viên chăm sóc mặt đầy lo lắng: "Giám đốc Phan, ông xem …"
Câu dứt, Chúc Du bước về phía Kim Kim.
Hóa trong thời gian ngắn ngủi , Chúc Du kịp đeo găng tay chống c.ắ.n và đội mũ bảo hộ, trang sơ qua xong là chuẩn tiến gần đến Kim Kim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-331-vuot-ve-meo-say-mem-mai.html.]
“Kim Kim, mèo của chị, đừng c.ắ.n cái tách nữa, em thấy đau răng ?” Cô nhận ngay từ ánh mắt đầu tiên, Kim Kim cô vì cô khen nó , giờ nó lặp “chiêu cũ”.
Quả nhiên, Kim Kim tạm ngưng “phá nhà”, đầu liếc Chúc Du một cái.
Ở phía xa, Phan Kim Xuyên cùng mấy nhân viên thở phào nhẹ nhõm. Quả đúng là Chúc Du cách, dù nhân viên chăm sóc gì nữa cũng dỗ con mèo , mà chỉ cần vài tiếng bắt chước “meo meo” đơn giản của Chúc Du, nó phản ứng, bỗng nhiên dịu .
Thế nhưng kịp thở phào , Kim Kim gầm lên một tiếng, lao thẳng Chúc Du.
Mèo rừng tuy gọi là mèo, nhưng khác hẳn mèo nhà, kỹ năng săn mồi siêu đỉnh, còn gọi là “bé báo con” với tốc độ tuyệt vời, móng vuốt và răng sắc nhọn, một cú cào phát là da thịt lộ cả xương, mà Chúc Du chỉ bảo vệ tay và đầu thôi, đủ thấy nó “xử” đau thế nào.
Nhân viên chăm sóc Kim Kim lập tức đổ mồ hôi hột, hiểu con mèo vốn chỉ bảo vệ con, lúc khác còn khá lời, giờ biến thành “ác quỷ” như thế.
Giám đốc Phan trong lòng cũng giật , đầu óc trống rỗng. Hôm nay ông mời Chúc Du đến để tặng cho cô một chú mèo rừng con, xây dựng mối quan hệ hợp tác thiện giữa hai vườn thú. Giờ mà Chúc Du thương, thì ai mà dám nghĩ đến hợp tác nữa!
Trác Huyên mắt tròn mắt dẹt , thì thấy Kim Kim lao về phía Chúc Du, cô nhanh như chớp dang rộng hai tay, khẽ một nhịp né đòn, thế ôm trọn mèo rừng lòng. Kim Kim đặt hai chân lên vai Chúc Du, mặt “ bối rối”, còn Chúc Du tranh thủ vuốt đầu nó còn mỉm thoải mái.
“Đây là em chủ động nhào lòng chị đấy nhé.”
Chúc Du vội vàng “xoa xoa” mèo, nhờ kỹ năng “vuốt mèo” siêu đỉnh luyện tập vô con vật ở vườn thú Linh Khê, khiến Kim Kim mềm oặt một chút. Dù mèo cứng đầu cỡ nào thì cũng cưỡng kỹ thuật .
Cô vuốt ve nó vẻ lung tung, từ đầu đến m.ô.n.g, từ m.ô.n.g lên cổ, từ bên ngoài thì đúng là một “tín đồ vuốt ve mèo” bất chấp nguy hiểm, thể thương nhưng vẫn quyết liệt ôm ấp vuốt ve.
Còn với Kim Kim thì... mất khả năng kháng cự.
C.h.ế.t tiệt, nó đáng giận dữ mới đúng, nhưng vuốt quá sướng, mèo thường khó che giấu sự đổi thể nên bất giác phát tiếng “gừ gừ” thích thú.
Chúc Du nghĩ bụng, kỹ thuật vuốt ve rèn luyện qua nhiều con vật ở Linh Khê quả nhiên hiệu quả thật, “thực học” là thật!