Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 325: Vô tình rung động rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:59:12
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du gật đầu:

"Được."

 

Cô hỏi thêm:

"Hà Tiêu cùng ?"

Thực là cô đang cố mở đường cho Hà Tiêu xuống thang. Trông từ nãy đến giờ vẻ thoải mái, Chúc Du quan tâm một chút — dù đó cũng là fan “đại gia” của , nếu về thì để về.

Hà Tiêu phân vân. Anh thể giải thích rõ ràng với Chúc Du, thể xem thêm động vật. lo.

"Nó . Hà Tiêu về nhà ." Bạch Sóc trả lời hộ ngay lập tức.

 

Chúc Du:

"À, thế thì tiễn nhé."

Hà Tiêu trừng mắt Bạch Sóc, giọng gần như nghiến qua kẽ răng:

"Đi. ."

"Ồ, thế thì ." Chúc Du khó hiểu, cô thật sự đoán nổi Hà Tiêu đang nghĩ gì.

Trên đường , Bạch Sóc càng lúc càng ngứa mắt Hà Tiêu, cố tình chen sát để dồn qua một bên, chuyện về vườn thú với Chúc Du, tuyệt nhiên cho Hà Tiêu chen lời.

Chúc Du thấy Hà Tiêu nhíu mày, bèn cố xoa dịu:

"Hà Tiêu, thích nai sừng tấm ?"

Bạch Sóc lập tức chen :

"Nó thích."

Hà Tiêu: "…"

Chúc Du:

"Vậy… ngoài hổ, Hà Tiêu còn thích con gì khác ? Chúng thể ghé xem luôn."

Bạch Sóc:

"Nó chẳng thích con gì hết!"

Hà Tiêu: "???"

Anh thật sự nhịn nổi nữa. Muốn hỏi thẳng: "Chú là phát ngôn của cháu ?"

Chúc Du cũng khó hiểu:

"À… thế thôi."

Bạch Sóc sang Hà Tiêu:

"Không cháu bảo nhà việc nên về ?"

Ánh mắt chẳng khác nào đang đuổi .

Bình thường, Hà Tiêu khi nhún nhường . hôm nay Bạch Sóc chọc tức quá mức, lạnh:

"Cháu về. Bạch Sóc, rốt cuộc chú gì?"

Bạch Sóc cũng lạnh giọng:

"Chú thấy cháu về bây giờ là nhất."

Giọng Hà Tiêu cao lên:

"Cháu về gì mà về! Giám đốc Chúc, rảnh cả ngày hôm nay. Chúng cứ từ từ xem vườn thú, từ từ chuyện. giải thích rõ vài chuyện cũ với cô."

Ánh mắt Bạch Sóc lúc Hà Tiêu… như đang một x.á.c c.h.ế.t.

Chúc Du cảm nhận rõ sự căng thẳng giữa hai , nhưng hiểu hai chú cháu “choảng” .

Nghe Hà Tiêu , cô đoán là liên quan đến chuyện livestream, bèn gật đầu:

"Được. Phía cái đình, đó chuyện cho thoải mái."

Bạch Sóc siết c.h.ặ.t nắm tay, vẻ mặt khó chịu.

"Hà Tiêu." Giọng trầm xuống, mang theo cảnh cáo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-325-vo-tinh-rung-dong-roi.html.]

Hà Tiêu thèm liếc, sang Chúc Du:

"Hôm nay chắc chú tái phát bệnh , cô đừng để ý."

Bạch Sóc lập tức túm lấy cánh tay Hà Tiêu.

Lực đạo mạnh đến mức Hà Tiêu cảm giác như xương sắp gãy. Lúc mới sực nhớ … Bạch Sóc vốn thường.

Trong lòng Hà Tiêu lập tức hối hận: so đo với gì… ”!

Bạch Sóc kéo sang một bên, còn bản thì bước đến cạnh Chúc Du, giọng tủi :

" Hà Tiêu đang gì. bệnh."

Chúc Du cũng thấy câu của Hà Tiêu quá, bèn an ủi:

" mà, Hà Tiêu chỉ đùa thôi."

sang Hà Tiêu:

"Đừng đùa kiểu đó nữa, Bạch Sóc là trưởng bối của ."

Hà Tiêu: "??"

Xin , giám đốc Chúc, cô xem cánh tay bóp bầm của ?

Bạch Sóc:

"Ở nhà cháu đùa chú thế nào chú cũng . chú hiểu lầm là chú bệnh."

Anh còn việc ở vườn thú, mà bệnh thì sẽ cho nghỉ. Hơn nữa, động vật và con ở đây đều tiêm vắc-xin, còn thì từng tiêm, cũng lo nếu khám sẽ phát hiện chuyện gì. Vì thế càng thanh minh.

Chúc Du dịu giọng:

" , sẽ hiểu lầm."

Trong đầu cô nghĩ: Bạch Sóc sống ở nhà họ Hà chắc cũng chẳng dễ dàng gì. Mới từ núi xuống, chẳng quen ai, nhà họ Hà giàu nứt đố đổ vách, thêm một là bớt một phần gia sản, thuận mắt cũng dễ hiểu. Không Hà Tiêu ở nhà đối xử với Bạch Sóc thế nào, nhưng cách năng mặt ngoài… chắc cũng quen bắt nạt . Chẳng trách Bạch Sóc đây việc ở vườn thú.

Thế là, trong lòng Chúc Du vô thức sinh chút thành kiến với Hà Tiêu, đến mức chẳng buồn .

Bạch Sóc tiếp:

"Hà Tiêu cũng bận việc, nghĩ nó về sẽ hơn."

Chúc Du gật đầu, sang Hà Tiêu:

"Anh về chứ? Thật trong vườn thú cũng chẳng còn gì đặc biệt, cũng từng đến mà."

Cô cảm thấy Bạch Sóc thật bụng, Hà Tiêu “ức h.i.ế.p” thế mà vẫn quan tâm bận rộn.

Hà Tiêu: "???"

"Giám đốc Chúc, chuyện ." Hà Tiêu cảm thấy hôm nay thứ đều sai sai, đặc biệt là Bạch Sóc, rốt cuộc đang diễn cái gì?

Anh quyết định rõ vụ livestream ngay, để Bạch Sóc cơ hội “bẻ lái” nữa.

Anh thật sự hiểu: chỉ đến xem vườn thú thôi, Bạch Sóc cứ nhất quyết đuổi về? Ngoài lý do “ bệnh” thì còn gì nữa?

Bạch Sóc tiến lên một bước, chắn ngay mặt Chúc Du, ánh mắt đầy nguy hiểm:

"Cháu chẳng chuyện gì cần . Muốn thì với chú, chú sẽ truyền đạt."

Hà Tiêu: Bệnh nặng thật . Chắc khi ngủ kịp tiêm vắc-xin… đang ở đây, cần gì chú truyền đạt hộ?

Chúc Du:

"Nếu quan trọng thì để lúc khác . và Bạch Sóc còn xem nhà nai sừng tấm."

Hà Tiêu: "?"

Anh thật sự hỏi: Giám đốc Chúc, cô cũng về phía chú ? Không thấy mới là yếu thế, đáng thương và cần bảo vệ hơn ?

Thôi, thể kéo dài nữa! Để lâu Bạch Sóc sẽ bịa thêm cái gì!

Hà Tiêu nhắm mắt, nghiến răng, dứt khoát:

"Giám đốc Chúc, chính là ‘Xuyên Phá Mây Trời’. xin cô, lúc hồ đồ nghi ngờ cô. tình cảm của dành cho Ban Ban và Diễm Diễm là thật lòng. Xin cô hãy để chúng bên !"

Chúc Du: "?"

ngơ ngác.

Ủa… cô bao giờ ngăn với Ban Ban Diễm Diễm ? Sao cứ như là bà chồng độc ác ?

Ngay cả Bạch Sóc cũng khựng .

Đây… đây chính là “chuyện quan trọng” mà thằng cháu ? Anh còn tưởng…

Loading...