Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 318: Thích cho người khác tiền mà chẳng cần lý do

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:40:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Sóc bắt đầu cảm thấy … hối hận. Trước giờ chẳng tích trữ thứ gì thật sự giá trị, cất giữ những món hợp sở thích cá nhân: lấp lánh, óng ánh, trông thì mắt, mua lúc đó cũng tốn kha khá tiền, nhưng thời thế đổi . Giờ thì đồ lấp lánh chẳng còn mấy giá trị nữa.

Ví dụ như kim cương: mua thì đắt đỏ, bán thì… chả ai thèm mua.

Sau khi tìm hiểu xã hội hiện đại, Bạch Sóc mới nhận : thứ giá trị nhất chính là nhà, đặc biệt là nhà ở vị trí đắc địa. Ở thời nay, nhà cưới coi như là vật bất ly của các cặp đôi. Ấy chẳng căn nào, vẫn ở nhờ nhà họ Hạ.

Vàng thì cũng giá trị, giữ giá , nhưng Bạch Sóc cũng chẳng tích mấy. Trong đồ đạc giữ vài món bằng vàng, nhưng nhiều và cũng nhẹ hều, kiểu chén vàng, bát vàng, mà thế còn chế tác mỏng tang. Anh cân thử, tổng cộng đến 2 cân, quy tiền chỉ năm chục vạn, đến cái… nhà vệ sinh của nhà họ Hạ cũng mua nổi.

Lần đầu tiên trong đời, Bạch Sóc thấy ngượng ngùng vì… nghèo. Anh lựa qua lựa , gom hết mấy món vàng, kèm thêm vài thứ trông mang đến cho Chúc Du.

“Thế nào, thích ?” Bạch Sóc thấy Chúc Du yên bất động, bèn hỏi với chút thấp thỏm.

Giọng hạ xuống: “Tuy đáng bao nhiêu, nhưng chắc cũng đủ mua vài con thú quý hiếm chứ…”

Thời buổi thật sự đổi . Ai mà ngờ động vật giờ giá cao ngất, mua bán tùy tiện, qua kênh chính ngạch mới .

Chúc Du khó khăn lắm mới rời mắt khỏi cái túi dệt màu đen, nhưng vẫn cảm giác mấy viên hồng ngọc lấp lánh đang… ch.ói mắt . Cô hít sâu một , sang Bạch Sóc:

lấy , mang về .”

Bạch Sóc cau mày: “Tại nhận?”

Lần đầu tiên, Chúc Du cảm nhận rõ rệt thế nào là… sự giàu của nhân viên đè bẹp. Cảm giác đúng là khó tả.

“Những thứ giá trị quá, thể nhận .”

Sắc mặt Bạch Sóc kỳ lạ — đắt giá á? Không hề, đến cái toilet còn mua nổi. nỡ , vì thế chẳng khác nào tự nhận nghèo, mà chuyện để Chúc Du .

“Những món còn nhiều lắm, cô cứ cầm đổi tiền.”

Chúc Du “đánh” thêm phát nữa. Quả nhiên, cô là dù Bạch Sóc lớn lên ở vùng núi, từng chịu khổ, nhưng với phận là chú của Hà Tiêu thì chắc chắn thường.

Cô lắc đầu: “ thật sự thể nhận.”

Cô hỏi: “Tại tặng mấy thứ ?”

Bạch Sóc đáp tỉnh queo: “Cô chẳng bảo vườn thú thiếu tiền ?”

Chúc Du khó hiểu: chẳng lẽ Bạch Sóc là… Bồ Tát sống? Ở thiếu tiền là đem cho?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-318-thich-cho-nguoi-khac-tien-ma-chang-can-ly-do.html.]

Câu hỏi đầy lý lẽ của càng cô mơ hồ hơn. Cô thử đặt vị trí: nếu công ty nơi việc sắp phá sản, liệu móc tiền túi cứu ?

Tất nhiên là ! Việc đầu tiên là lo xem lương tháng nhận đủ , tìm chỗ mới.

“Anh cứ mang đổi tiền .” Nói xong, Bạch Sóc lưng bỏ , bước chân dứt khoát, đóng cửa cái “rầm” như sợ đổi ý.

Ánh mắt Chúc Du lạc về phía túi đen, bên trong mấy món đồ lấp lánh cứ như đang phát sáng. Cô vội vàng gập miệng túi , gọi điện cho Hà Tiêu, bảo đến lấy về.

Hà Tiêu đồng ý ngay. Tiện thể cũng thăm Ban Ban và Diễm Diễm.

Còn chuyện Bạch Sóc tặng Chúc Du thứ gì, Hà Tiêu thật sự đoán . nghĩ đến thấy chua, Bạch Sóc ở nhà họ Hà cũng khá lâu, ăn mặc do lo, thế mà tặng cái kim sợi chỉ. Vậy mà mới ở Linh Khê đầy tháng, lấy lòng sếp .

là “xã hội dạy dỗ” con !

Hà Tiêu đến vườn thú Linh Khê lúc gần giờ đóng cửa. Anh mua vé, mà Trọng Vân chủ động mở cổng cho , còn :

“Anh Hà đến , giám đốc Chúc từ sáng đang chờ đấy.”

Giờ Hà Tiêu là khách lớn của vườn thú, thường xuyên đến nên ai cũng mặt.

Đi ngang qua, chợt nhớ đầu tới đây: lúc đó mua vé, ngoài dạo, gặp ngay một nhóm trốn vé, thế là… cùng đồn công an.

Còn bây giờ, là khách quen.

Báo cho Chúc Du đến, Hà Tiêu liền thẳng đến khu hổ.

Ban Ban và Diễm Diễm đang… ngâm tắm. Mặc dù nhờ cây Phát Sảng mà thời tiết mát hơn nhiều, nhưng với loài hổ ưa sạch sẽ, tắm rửa vẫn là chuyện thường xuyên.

Hồ tắm khá rộng, mỗi con chiếm một góc. Diễm Diễm nửa vắt lên bờ, đang l.i.ế.m móng rửa mặt.

Ban Ban thì thu ở phía đối diện, ánh mắt sáng rực chằm chằm chị gái, bỗng giơ cao móng vuốt, “bốp” một cái xuống mặt nước.

 

 

 

Loading...