“Ngôn ngữ động vật gì cơ? Cô đang gì , chẳng hiểu gì cả.” Bạch Sóc ngơ ngác cô, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Chúc Du thoáng nghĩ, chẳng lẽ đoán sai ?
rõ ràng Bạch Sóc gì đó kỳ lạ. Nhất là lúc cho mấy con thú vườn thú, còn mấy câu bắt bẻ, mà con báo hoa “phản bác” từng câu một.
Bình thường, những loài ít tiếp xúc với con thì chẳng hiểu tiếng . ở Vườn thú Linh Khê, bọn thú sống lâu ngày, tiếp xúc nhiều với nhân viên và khách tham quan, nên cũng hiểu một câu thông dụng, vì thế trông mới “ngoan” đặc biệt như .
Chỉ là… con báo hoa chẳng giống loại thường xuyên ở gần con .
Bỗng “grừ grừ” một tiếng gầm trầm đục vang lên từ phía bên cạnh.
"Vậy là từ giờ ở đây luôn ?"
Đó là câu hỏi của con báo hoa khi “khảo sát” chỗ ở mới, cũng là câu cắt ngang cuộc trò chuyện của Chúc Du và Bạch Sóc.
Chúc Du . Con báo hoa đang chễm chệ một giàn gỗ trong khu chuồng, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu, từ cao xuống họ.
Báo hoa vốn là loài mê leo trèo. Chúng thường nghỉ cây, hoặc khi gặp kẻ địch thì leo lên tránh, nghỉ quan sát xung quanh. Thậm chí khi săn mồi, chúng cũng kéo lên cây để tránh cướp.
Nhìn dáng vẻ , rõ ràng nó hài lòng với nơi ở mới. Khu chuồng nhiều giàn gỗ và cây nhất, diện tích đến nghìn mét vuông nhưng đủ để nó vận động thoải mái.
Chúc Du : " , ưng ?"
Báo hoa gầm gừ hai tiếng, ý bảo “cũng ”.
Nhím lúc cũng “hừ hừ” lên tiếng, hỏi về chuồng của .
Nhìn sang báo hoa, nó thấy… thèm.
Chúc Du vui vẻ: "Được, giờ qua chuồng của Nhím nhé."
Nhím sung sướng kêu lên một tiếng.
Quả thật mấy đứa dễ dỗ ghê. Chuồng báo hoa thì giàn gỗ cũ, đây bỏ trống nên bụi bặm, chẳng sạch sẽ như khu khác.
Vậy mà báo hoa ưng ngay, nhím cũng nổi hứng.
Chúc Du dắt cả bọn tiếp, Bạch Sóc thì tụt một chút. Ngồi lưng cô, nét mặt còn vẻ bình thản như lúc đầu, đó là sự căng thẳng.
Chẳng lẽ lộ ? Sao Chúc Du đột nhiên hỏi hiểu tiếng động vật ?
Tất nhiên là hiểu, chỉ là chuyện với chúng.
Động vật ở Linh Khê ồn ào quá, lúc nào cũng ríu rít với nhân viên và khách. Dù họ chẳng hiểu, chúng vẫn luyên thuyên một hồi dài.
Nếu là thì chắc là kiểu “chém gió” mệt. Thế mà Chúc Du kiên nhẫn đến lạ, dù là mấy câu vô thưởng vô phạt cô cũng đáp từng lời.
Còn Bạch Sóc thì chẳng bao giờ bắt chuyện, nên mấy ngày ở Linh Khê cũng ai phát hiện điều gì khác thường… ngoại trừ hôm nay, mấy con canh cổng .
Chắc là tối qua vô tình để lộ khí tức, mấy con to xác, chút linh tính mới theo mà tìm đến vườn thú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-315-nam-con-vat-moi-den.html.]
Bạch Sóc khẽ cau mày, liếc sang Chúc Du.
Lúc cô đang vuốt mấy chiếc gai dựng lưng Nhím, còn nó thì yên, bảo: "Vuốt , em đ.â.m chị ."
Chúc Du khen: " là một chú Nhím ngoan, ở đây nhất định sẽ sự nghiệp vẻ vang."
Nhím khen, "khụ khụ" sung sướng.
Bạch Sóc thấy con Nhím … chướng mắt. Vừa kêu khó , ai đời thích xem loài chứ? Chắc chỉ vô đây để… ăn chực.
"Chúc Du." Bạch Sóc cất tiếng.
Cô : "Sao ?"
Bạch Sóc: "Vừa nãy cô ‘ngôn ngữ động vật’, ý là gì?"
Chúc Du suýt quên mất chuyện : "À, gì. Thật chỉ hiểu vài hành động hoặc âm thanh của chúng thôi. thấy mấy con lời , tưởng cũng giống ."
Bạch Sóc khô khốc "Ờ" một tiếng. Anh bỗng rút lời phủ nhận ban đầu.
Câu dối đó là phản xạ, vì con thường bài xích kẻ khác biệt.
Chúc Du nhẹ nhàng chia sẻ bí mật của cho như thế?
Bí mật thì chỉ cho thiết… chẳng lẽ trong mắt cô, là như ?
"Bạch Sóc."
"Bạch Sóc?"
"Bạch Sóc!"
Anh giật hồn, mỉm : "Gì thế?"
Chúc Du chỉ ba con thú: "Sao chúng hoài ?"
Kỳ lạ thật, cả ba con đều Bạch Sóc chằm chằm.
Bạch Sóc cúi xuống, chạm ánh mắt của cả ba, mất tự nhiên, quát: "Biến mau!"
Ba con lập tức chạy biến, nhanh như gió.
Bạch Sóc nghiến răng, cảm thấy chúng quá đáng. Ánh mắt cứ như đang chờ xem kịch vui.
Chúc Du tấm tắc: "Anh mà nhân viên chăm sóc thì hợp lắm, chúng lời ghê."
Cô chỉ bâng quơ. Ở đây, chuyện động vật hợp còn tùy “khí” và “tính” hợp . Khi phân công nhân viên, vườn thú luôn hỏi ý động vật, nên từng xảy mâu thuẫn.
câu đó khiến tim Bạch Sóc khẽ rung.