Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 311: Ban Ban lần đầu ra mắt

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:17:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cắt đứt quan hệ, nhưng bé hổ trắng vốn là một phần thần thức của , thể để nó gọi một con hổ thật là “bố” ?!

 

"Bé hổ trắng chắc chắn cũng sẽ đồng ý." Bạch Sóc chắc như đinh đóng cột.

 

Chúc Du thấy câu kỳ lạ. Bé hổ trắng thông minh thật, nhưng nó thể trò chuyện trực tiếp với cô. Dù kỹ năng “ tiếng thú” của cô tiến bộ, thể hiểu Diễm Diễm và Ban Ban, nhưng bé hổ trắng vẫn chỉ “gào gào” thôi.

 

Nếu bình thường, kiểu biểu hiện là “ thông minh lắm”, nhưng bé hổ trắng là ngoại lệ – cực kỳ lanh lợi.

 

Hai đến phòng bé hổ trắng. Cửa mở, nó “Oa!” một tiếng, từ bên hông phóng , nhe nanh trợn mắt, rõ ràng là cố tình dọa Chúc Du.

 

Chúc Du cũng “Á!” một tiếng, giả bộ hù.

 

Bé hổ trắng hô hố.

 

Bạch Sóc thấy cái điệu “vui như Tết” liền mặt . khi bé hổ trắng phát hiện , nó lập tức thu nụ , lặng lẽ chuẩn tư thế tấn công. Còn kịp gì thì Chúc Du ôm bế, thế là nó cũng lười để ý đến nữa, chỉ dụi dụi, cọ cọ tay cô.

 

Chúc Du dịu dàng:

"Bé ngoan, chị định tìm cho em một ông bố nuôi nha."

 

Bé hổ trắng xong, ánh mắt chuyển thẳng sang Bạch Sóc.

 

"Em trong vườn mới đến một hổ tên Ban Ban chứ? Sau những lúc Ban Ban rảnh, em sẽ học kiến thức hổ từ hổ nhé."

 

Hai con ngươi của bé hổ trắng giãn to, cái mặt lông xù lộ rõ vẻ sốc tận óc, nó bắt đầu gào to, tiếng kêu chẳng khác gì:

"No! No! No!"

 

Nó giãy đành đạch trong tay Chúc Du, lắc đầu như chong ch.óng – từ chối tập, thương lượng!

 

Từ lúc quen đến giờ, đây mới là thứ hai Chúc Du thấy nó phản ứng dữ . Lần đầu là khi nó định c.ắ.n Bạch Sóc.

 

Cô vội dỗ:

"Rồi , học thì thôi, ép!"

 

Bé hổ trắng “hừ hừ” vài tiếng.

 

"Thế thì chị sẽ chịu khó học thêm kiến thức hổ, để một của em ." Cô xoa má nó.

 

"Hừm hừm." Bé hổ trắng gật gù: Tốt quá!

 

Bạch Sóc giật :

"Không !"

 

Cả lẫn hổ đều .

 

"Nó cần ai dạy, nó tự hết." Anh lạnh giọng.

 

Ánh mắt như lời cảnh cáo gửi thẳng đến bé hổ trắng. Bé hổ trắng “hừ” một tiếng, miễn cưỡng gật đầu, coi như thừa nhận tuốt.

 

Trước ánh nghi ngờ của Chúc Du, Bạch Sóc :

"Cô cứ hỏi nó mà xem, nó tự rõ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-311-ban-ban-lan-dau-ra-mat.html.]

Giám đốc Chúc cúi xuống:

"Bé ngoan, thật sự con cần ai dạy ?"

 

Bé hổ trắng gật đầu cái rụp.

 

"Được , đúng là một chú hổ con tự lực cánh sinh ghê." Chúc Du .

 

Rồi đến giờ dẫn bé hổ trắng dạo, nó chạy phía , Chúc Du và Bạch Sóc theo . Cô chợt hỏi:

"Bạch Sóc, hiểu bé hổ trắng, kiểu nó nghĩ gì ?"

 

Người và thú sống chung lâu sẽ sự ăn ý, nhiều khi cần cũng hiểu.

 

Bạch Sóc như chạm dây thần kinh, lập tức chối:

"Không! chỉ đoán bừa thôi."

 

Chúc Du phản ứng lạ lùng của :

"Ờ… ."

 

Tối đó, Bạch Sóc ngủ ở ký túc xá nhân viên. Dù phòng ốc còn khá đơn sơ, nhưng vốn để ý chuyện chỗ ở.

 

Chỉ là, câu hỏi của Chúc Du cứ văng vẳng trong đầu , "Anh bé hổ trắng nghĩ gì ?"

 

Chẳng lẽ cô phát hiện điều gì?

 

Anh kết nối với cảm giác của bé hổ trắng để Chúc Du đang gì, nghĩ gì. cố gắng kìm là phạm pháp.

 

"Pặc!" cửa sổ phòng bật mở, bóng một con hổ trắng khổng lồ lướt qua ánh trăng, bộ lông óng ánh, dáng chạy mượt mà như kiệt tác của thần linh.

 

Hổ trắng băng qua núi rừng, nhanh như gió. Không ai trông thấy.

 

Nhờ màn “debut” cực cháy của Ban Ban hôm qua, hôm nay khu hổ đông nghịt khách. May mà khu xây đủ rộng nên đến mức chen chúc.

 

Khán đài vòng quanh, du khách bao vây kín mít, Ban Ban và Diễm Diễm giữa sân. Hai chị em bắt đầu chơi bóng – Ban Ban dùng đầu húc sang, Diễm Diễm dùng chân đập . Khách xem phấn khích tột độ: đầu tiên thấy hổ chơi bóng qua nhịp nhàng đến thế.

 

Chúc Du cũng chẳng hiểu hai con hổ nghĩ mà bày màn trình diễn , nhưng khán giả thì mê tít, đến giờ đóng cửa vẫn bịn rịn về.

 

khi khách rời , chuẩn tan ca, thì ở cổng vườn thú, một cảnh tượng khiến nhân viên sững sờ.

 

Lúc Chúc Du đang cắt video trận bóng hổ để đăng mạng cho fan kịp đến xem.

 

Bỗng ngoài vang lên tiếng chạy rầm rập, tiếng gõ cửa gấp gáp. Chưa kịp đáp, cửa bật mở.

 

Là Trọng Vân, mặt cô tái mét, thở hổn hển:

"Giám đốc Chúc ơi, nguy ! Cổng vườn thú một con báo đen chặn , to ơi là to, sợ lắm!"

 

"Gì cơ?" Chúc Du bật dậy.

 

"Bịch bịch bịch!" thêm tiếng chân gấp gáp, Chương Tình chạy , thở :

"Giám đốc Chúc, nguy ! Ở cổng còn một con báo đốm vàng, nó với con báo đen hình như sắp đ.á.n.h !"

 

Chưa kịp hồn, thứ ba xông , càng sốc hơn, lắp bắp:

"Giám… Giám đốc Chúc! Cổng… gấu! Gấu đen! To khủng khiếp!"

Loading...