Ban Ban cũng ngốc, mỗi chạy một vòng dừng, đầu Diễm Diễm. Và cứ thế, Diễm Diễm chỉ cần nhích là Ban Ban cong đuôi chạy tiếp, chạy kêu, vui như trúng .
"Buồn xỉu, Ban Ban cứ tưởng chị sắp cướp , chạy như ma đuổi."
"Quản lý nên cho Ban Ban học khóa ‘chống l.ừ.a đ.ả.o’ quá, bé chơi khăm t.h.ả.m thật."
"Xem video cứ thấy Ban Ban oai phong, ai ngờ ngoài đời đáng yêu ."
"Còn Diễm Diễm thì… ôi trời, bụng thâm sâu, trêu em như trêu ch.ó con."
"Công nhận, từ ngày Ban Ban tới, đời Diễm Diễm vui hơn hẳn."
Ngày hôm đó, khu hổ đông khách từng thấy. Người từ các khu khác cũng kéo về đây.
Diễm Diễm chỉ dùng bóng len để chọc Ban Ban, mà còn "chỉ đạo" Ban Ban màn chắp tay, vẫy chào du khách.
Hễ Ban Ban tỏ ý chống đối là lập tức ăn "cú đ.ấ.m thép" của Diễm Diễm. Từ chỗ phản kháng, Ban Ban ép đến chỗ… thôi thì cho xong. Về , chỉ cần Diễm Diễm nhấc chân lên, Ban Ban liền ôm đầu thủ thế, Diễm Diễm nhấc mấy thì Ban Ban cứ thế ôm đầu mãi, cuối cùng lăn đất giả c.h.ế.t, cuộn tròn thành một cục bông.
Hôm đó, khu hổ chính thức trở thành "thánh địa" hot nhất Linh Khê động vật viên. Du khách ai cũng bảo: "Diễm Diễm chơi Ban Ban cứ như chơi đứa ngố."
Tội nghiệp Ban Ban, mới từ rừng về đấu "cao thủ học viện" như Diễm Diễm, vốn học hành mấy tháng trời trong vườn thú.
Fan Ban Ban thì bất ngờ thích thú – thấy "Hổ Vương" ngoài đời quý, nay còn xem biểu diễn thì đúng là vô giá. Thử hỏi, mấy nơi hổ diễn thế ?
Linh Khê động vật viên, đúng là kho báu.
Chuyện khu hổ bùng nổ vốn trong dự đoán của Chúc Du. Sống chung với Ban Ban mấy hôm, cô tính nó cực dễ thương, còn Diễm Diễm thì nhờ Ban Ban mà hoạt bát hơn, cũng… dễ nổi cáu hơn, thường xuyên cho Ban Ban ăn đòn "hú hồn".
Lần đầu Ban Ban kêu t.h.ả.m, Chúc Du còn chạy kiểm tra, mới Diễm Diễm đ.á.n.h chừng mực, Ban Ban chỉ là… kêu cho oai.
Ngày đầu xong, Chúc Du thưởng cho Ban Ban ít bánh "tai thỏ" giòn rụm.
Ban Ban ăn nghĩ: kiếm đồ ăn kiểu nhàn hơn săn nhiều. Ngoài rừng gì món thơm giòn thế .
Ăn xong, Ban Ban nhớ đến mấy con thỏ béo múp trong khu thỏ mà nó từng thấy cùng Diễm Diễm.
"Ực…" Ban Ban nuốt nước bọt. Thỏ ngoài tự nhiên con nào bé , chắc thịt ngon lắm.
Chúc Du thấy biểu cảm đó liền đoán , nhắc: "Đi ăn thịt đồng nghiệp nha."
Ban Ban gừ gừ hai tiếng, kiểu " mà", cúi xuống, lè lưỡi cuộn nốt mấy chiếc bánh tai thỏ cuối cùng miệng.
Rộp rộp… nhai nhai…
"Ban Ban," Chúc Du hỏi, "Hôm nay thấy quen ?"
Ban Ban khì:
"Quen , bọn họ cứ quá lên, em chỉ cựa một cái là la ầm ĩ ."
Giám đốc Chúc xoa xoa đầu nó, nhẹ giọng dỗ:
"Thế giờ em còn rảnh chuyện gì khác ?"
"Thật trong vườn thú còn một bé hổ con mới ba tháng tuổi. Em từng nuôi lớn mấy nhóc hổ con , thể chăm nó, dạy nó vài kỹ năng sinh tồn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-310-ban-ban-lan-dau-ra-mat.html.]
Ban Ban hăng hái:
"Được chứ!"
Đã lâu nó dẫn dắt hổ con nào, nhưng danh tiếng “ông bố bỉm sữa” của nó vẫn còn lẫy lừng.
Chúc Du lập tức chạy báo cho bé hổ trắng.
Vừa bước khỏi khu hổ, cô liền gặp Bạch Sóc.
Hôm nay Bạch Sóc trực ca đêm, đang tuần trong vườn thú. Thấy g Chúc Du, vẻ mặt mất tự nhiên. Cô nhanh miệng chào:
"Bạch Sóc, chào buổi tối nha."
"Anh cùng xem bé hổ trắng ?" Chúc Du hỏi, nhớ đến việc bé hổ trắng tìm về cũng là nhờ công .
Bạch Sóc khẽ gật:
"Ừ, ."
Anh nghĩ, nhân viên trong vườn thú ít ai gặp bé hổ trắng, trừ lúc nó tự lò đầu . Thế mà mỗi gặp , Chúc Du đều kể cho tình hình của nó.
Chúc Du :
" định tìm cho bé hổ trắng một ông bố nuôi."
Tim Bạch Sóc khựng , nhưng mặt vẫn tỉnh bơ:
"Ồ, thôi."
Anh thầm nghĩ, chắc cô đang ám chỉ . Dù nhiều đơn phương tuyên bố “cắt đứt quan hệ” với bé hổ trắng, nhưng Chúc Du thế, thêm việc đang ở vườn thú Linh Khê, từ chối thì kỳ quá.
Anh bé hổ trắng đối với Chúc Du đặc biệt – trong cả vườn thú, chỉ nó là cô tự tay chăm sóc.
"Anh cũng thấy mà, đúng ?" Chúc Du tiếp, "Dù gì bé hổ trắng vẫn là hổ, nuôi nó lớn nhưng thể dạy nó mấy thứ kiến thức và kỹ năng của loài hổ."
"Ừ." Bạch Sóc gật.
Anh thể dạy bé hổ trắng, hơn nữa còn thích hợp “bố nuôi” của nó.
Chúc Du hào hứng:
"Vừa trong vườn mới đến một hổ tên Ban Ban. Nó từng nuôi lớn mấy nhóc hổ con, chắc chắn cũng sẽ đưa bé hổ trắng đến tuổi trưởng thành ngon lành."
"Khoan …" Bạch Sóc đơ mặt, "Cô định để Ban Ban bố nuôi bé hổ trắng?"
"Ừ chứ , Ban Ban nhiều kinh nghiệm chăm con mà, hỏi , nó đồng ý luôn."
"Không ! phản đối!" Bạch Sóc ngay.
" nãy cũng ủng hộ mà?" Chúc Du tròn mắt.
Bạch Sóc: “…”
là từng ủng hộ, nhưng tưởng “bố nuôi” là… !