Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 305: Ban Ban tự thu mình lại

Cập nhật lúc: 2026-02-24 01:17:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

[Ting~. Chúc mừng ký chủ thu nhận thành công một con vật.

Loài: Hổ.

Đánh giá: Năm .

Tình trạng: Không nhưng đang hồi phục.]

 

[Phần thưởng:

Giao tiếp với động vật: Trung cấp.

Cây "Phát Sảng": 2 cây.

Quỹ chuyên dụng cho sở thú: 500 ngàn.]

 

Chúc Du: "Ủa, thì kỹ năng còn nâng cấp ? Tưởng là max cơ."

 

"Sau khi nâng cấp thì khác gì?" Cô hỏi.

 

Hệ thống: "Ký chủ tự khám phá."

 

Nói xong biến mất.

 

Chúc Du tiếc, còn kịp tám chuyện gì. Dạo gần đây cô suốt ngày phiền, đòi hệ thống cho thêm vài cây "Phát Sảng", nên nó cứ giả c.h.ế.t.

 

Trên đường đến chỗ Ban Ban, cô bắt gặp một chú chim nhỏ đang cành hóng gió. Muốn thử khả năng mới, cô chủ động chào: "Chào buổi chiều nhé, chim con!"

 

"Ủa?" Chú chim nghiêng đầu.

"Giám đốc! Giám đốc!"

"Giám đốc chào em kìa!"

 

Mấy chú chim khác bay ùa đến, bu quanh đầu cô ríu rít: "Giám đốc, giám đốc! Cả em nữa, chào em !"

 

Chúc Du: "Chào nhé, chim đuôi xanh."

"Chào nhé, chim mỏ đỏ."

"Chào nhé, chim lưng đen."

 

 

Cứ thế mà chào từng con một, đến khô cả miệng. Sở thú nhiều chim quá, cây cối um tùm, mỗi cây đậu mấy con. Du khách và nhân viên ở đây quen , chẳng ai buồn chào chim cả. Nào ngờ Chúc Du "chọc" cả tổ chim, thế là bắt chào suốt tới tận khu hổ, cuối cùng mới yên tĩnh chút.

 

ở cổng khu hổ, cô thấy những tiếng quen lạ:

 

"Sao đ.á.n.h em nữa?" Giọng đầy ấm ức.

"Hừ, đáng đ.á.n.h . Vừa gầy nhỏ già, còn tuyệt thực." Giọng đầy uy quyền.

"Em là họ cứu em… đông vây quanh, chân em đau, còn nhốt em, đem gà sống dọa. Đáng ghét!" Giọng càng thêm ấm ức.

"Bốp!" — Lại một cú tát.

"Sao đ.á.n.h em nữa?"

"Gà sống mà cũng c.ắ.n c.h.ế.t, đồ phế."

"Hu hu hu…"

" thôi, cũng tạm . Nhanh ch.óng theo giám đốc về. Từ nay luyện tập với chị, chăm chỉ việc."

"Hu hu…"

 

Nghe xong, mắt Chúc Du sáng rực. Nếu cô nhầm… đây chính là cuộc trò chuyện giữa Diễm Diễm và Ban Ban. Và cô… hiểu từng lời của hai con hổ!?

 

Chúc Du sải bước , liền bắt gặp Ban Ban đang ăn uống ngon lành, còn Diễm Diễm thì bên cạnh, dõi mắt nó.

"Diễm Diễm!" Chúc Du reo lên đầy vui mừng.

Diễm Diễm đầu cô, giọng trầm :

"Có."

Chúc Du xúc động đến mức chạy mấy bước ôm lấy đầu Diễm Diễm, cọ cọ mấy cái:

"Diễm Diễm, chị hiểu em chuyện !"

Diễm Diễm vẫn giữ nguyên giọng điệu trầm tĩnh:

"Em sớm hiểu lời giám đốc ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-305-ban-ban-tu-thu-minh-lai.html.]

Chúc Du phấn khích:

"Hu hu, từ giờ chúng cuối cùng cũng thể trò chuyện trôi chảy ."

Diễm Diễm:

"Trước đây cũng mà, giám đốc thông minh."

Nghe giọng nghiêm túc của Diễm Diễm, Chúc Du bỗng thấy như học sinh tiểu học thầy cô khen ngợi.

 

Cảm giác như vai trò giữa cô và đám động vật đảo ngược.

Ban Ban: "Gừ?"

Còn em thì , hiểu em ?

Chúc Du xuống:

"Tất nhiên , em là Ban Ban mà."

Ban Ban: "Thế còn ba em?"

Chúc Du ngẩn .

Diễm Diễm giải thích:

"Nó hỏi về chủ nhiệm Chu."

Chúc Du lập tức hiểu , chủ nhiệm Chu vẫn tự xưng là "ba nuôi" của Diễm Diễm và Ban Ban, xem hai chị em hổ cũng thoải mái chấp nhận danh xưng đó.

"Chủ nhiệm Chu , là kỳ nghỉ sẽ đến thăm tụi em." Chúc Du xoa đầu Ban Ban, dỗ dành. "Ông còn từ giờ em sẽ sống ở Vườn thú Linh Khê, nhân viên chăm sóc, chị Diễm Diễm ở đây, ăn gì cứ với chị."

Mắt Ban Ban sáng rực lên:

"Em ăn món hôm giám đốc nấu!"

Chúc Du vui vẻ đồng ý.

 

Khi cô đang chuẩn xuống bếp thì Diễm Diễm :

"Dư Văn Ban Ban dọa sợ , giám đốc xem thử ."

"Được."

 

Chúc Du vốn định đến trấn an Dư Văn, bởi Ban Ban khá tinh nghịch nhưng ác ý, đưa quen vài là sẽ .

 

Dư Văn lúc đang rửa tai thỏ, loại tai thỏ mua từ nguồn hợp pháp, bảo quản trong tủ đông. Nhiều loài ăn thịt thích ăn tai thỏ như một món ăn vặt.

Tai thỏ giòn dai, giàu collagen và nhiều dưỡng chất, giúp sạch răng nên các "boss" săn đón. Tuy nhiên khâu chế biến cũng lằng nhằng: rửa sạch, xay nhuyễn sấy khô bảo quản. Mà tụi ăn thịt ăn khỏe lắm, một chậu đồ ăn vặt đủ cho hai ngày, nên nhân viên cũng thường nhiều.

 

Lúc Chúc Du tới, Dư Văn rửa một chậu to. Thấy cô, liền gọi:

"Giám đốc, đang đồ ăn vặt cho Diễm Diễm và Ban Ban đây."

"Không Ban Ban thích tai thỏ , nhưng là chị em thì chắc khẩu vị cũng tương tự. Giám đốc nó thích gì ?"

Chúc Du:

"Cậu cứ , nó cái gì cũng thích."

" tưởng sẽ sợ chứ." Cô khẽ.

Dư Văn:

"Sợ gì?"

Chúc Du:

"Cậu Ban Ban dọa mà."

Dư Văn gãi đầu xòa:

"Bị cô phát hiện ."

"Lúc đó thì sợ thật, nhưng nghĩ , chắc nó định hại , khi là chơi cùng ." Dư Văn . "Hổ cũng là mèo lớn thôi, chỉ là nó ý thức cơ thể và sức mạnh của , nũng nịu một chút mà vô tình nhân viên thương."

"Ban Ban sống ngoài tự nhiên từ nhỏ, ai dạy mấy chuyện . Nó gầy, từng thương… chỉ thấy thương nó thôi."

 

Chúc Du gật gù, tán thành cách nghĩ của Dư Văn.

"Giám đốc , hôm nay Diễm Diễm còn bảo vệ nữa đó!" Nhắc đến chuyện , Dư Văn phấn khích hẳn. "Nó gầm một tiếng khiến Ban Ban lùi . Nhất định là nó thích !"

"Bình thường Diễm Diễm , cũng chẳng thích nũng như mấy con khác. còn tưởng nó quan tâm cơ… ai dè…"

 

Dư Văn rửa tai thỏ càng hăng:

" sẽ đồ ăn vặt cho Diễm Diễm!"

"Giám đốc cùng ?"

Chúc Du xua tay:

"Thôi, cũng đồ ăn cho hổ đây."

 

Thực ban đầu cô lo Dư Văn sẽ sợ, nhưng xem nghĩ thông .

 

 

Loading...