Hôm nay vẫn cho ăn như thường, nhưng chậm rãi hơn, vì còn đang để ý đến Ban Ban ở góc bên .
Ban Ban cách mười mấy mét, trông chẳng buồn để ý, cũng thèm động đồ ăn. Dư Văn tiếp cận nó.
"Ban Ban." Anh khẽ gọi.
Nghe tên , Ban Ban đầu , vẻ mặt khá hiền hòa.
Được khích lệ, tiến thêm chút, bước dỗ:
"Ban Ban đói ? Lại đây nào, điểm cho ăn của em ở bên ."
Vườn thú tách khu vực cho ăn của hai chị em để tránh xung đột.
Ban Ban vẫn nhúc nhích.
Anh tiếp tục:
"Em gầy lắm, còn đang thương nữa. Ăn no thì mới mau khỏe, chỗ đồ ngon chuẩn riêng cho em."
Ban Ban bực bội giơ chân lên che tai.
"Ban Ban?" Dư Văn khó hiểu.
Ban Ban: "…"
"Ban Ban?"
Lần nó ngoắt gầm một tiếng.
Tiếng gầm vang hơn hẳn, chứng tỏ cổ họng khá hơn, sức cũng hồi phục chút ít. Tuy bằng thời sung sức, nhưng vẫn đủ dọa .
Quả nhiên Dư Văn giật nảy, xô thức ăn rơi "cạch" xuống đất. Anh run tay nhặt lên, thầm c.h.ử.i nóng vội.
Thấy Ban Ban yếu ớt thì thương, cộng thêm kinh nghiệm từ việc chăm Diễm Diễm, mới liều thử cho ăn ngay từ đầu. nghĩ , đó cách chuyên nghiệp.
Anh tránh ánh mắt của nó, , chỉ từ từ lùi xa.
Ban Ban giống như phát hiện thứ gì thú vị, đôi mắt mở to tròn xoe, tò mò tiến gần .
Mỗi nó tiến thêm một bước, chân Dư Văn mềm nhũn thêm một chút.
Ban Ban gầm một tiếng, suýt nữa Dư Văn tự vấp ngã. Lần thì chẳng buồn xách cái xô nữa, chỉ chuồn nhanh cho thoát .
Ban Ban: "Gừ gừ!"
Nó chăm chú quan sát phản ứng của Dư Văn, nhận ngay sợ .
Ban Ban cố tình tiến gần hơn, phát những tiếng rền rĩ như đang rình mồi. Quả nhiên, Dư Văn dọa cho tái mét.
Ban Ban: "Ha ha…"
Nó coi đây như một trò chơi dọa cho vui. Thực nó chẳng đói gì, khi đến đây ăn no căng. Chu Triệu còn sợ nó đói dọc đường nên "tiếp tế" đầy những món khoái khẩu của nó. Mà hổ ăn no thì cả mấy ngày cần ăn nữa cơ.
Khi Ban Ban sắp áp sát, Dư Văn gần như ngã quỵ. Dù Ban Ban đang thương, trông vẻ yếu, nhưng từng là một vị "Hổ vương" chính hiệu.
Nó rướn đầu , há to miệng như chuẩn c.ắ.n.
Bỗng từ bên cạnh vang lên một tiếng gầm trầm thấp:
"Gừ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-304-ban-ban-tu-thu-minh-lai.html.]
Là tiếng của Diễm Diễm, mang theo hàm ý cảnh cáo: Còn giỡn nữa là ăn đòn đấy.
Ban Ban khựng , liếc Dư Văn, chẳng buồn để tâm mà lùi vài bước, thụp xuống đất.
Thôi , cũng chẳng mặn mà lắm… mà thật trò cũng vui lắm .
Bầu khí căng thẳng tan biến ngay tức khắc. Dư Văn thở một , mồ hôi lạnh vã . Không kịp cảm ơn Diễm Diễm, vội vã xách xô chuồn lẹ.
Vừa chuẩn rời khỏi khu hổ, phía vang lên tiếng gầm dữ dội của Ban Ban. Dư Văn giật , bước loạng choạng suýt ngã, cắm đầu chạy thẳng ngoài, cuối cùng cũng thoát hiểm.
Trong khu hổ, khi cố tình dọa thành công, Ban Ban sung sướng lăn một vòng đất, trong cổ phát tiếng ùng ục đầy mãn nguyện.
Nó đúng là một con hổ chỉ bắt nạt kẻ yếu, gặp chị là ăn đòn, nên đành ngoài kiếm nhân viên mà xả stress.
Diễm Diễm đang ăn dở cũng chẳng buồn ngó, chỉ lắc đầu: Đồ vô tích sự, chỉ dọa , bảo gầy trơ xương.
Nó gầm nhẹ, hiệu Ban Ban đây.
Ban Ban dừng , cảnh giác chị .
Diễm Diễm: "Lại đây."
Ban Ban mặt mũi bí xị, nhưng áp lực nào đó vẫn rón rén bước đến.
Diễm Diễm nhường chỗ của , ý bảo thằng em ăn phần thức ăn còn : thịt bò và gà tươi, nó mới chỉ ăn một chút.
Ban Ban động đũa ngay, chỉ chị , ánh mắt đầy hoang mang. Một lúc mới gầm khẽ: "Chị thật sự là chị của em ?"
Diễm Diễm: "?"
"Bốp!" — Một cái tát nhẹ đầu nó. Không chỉ vô dụng mà còn đãng trí.
Ban Ban âm thầm lấy móng vuốt ôm đầu, chắc chắn sẽ nhớ lâu… đúng là ký ức đau đớn thì khó quên hơn.
Trong trí nhớ của nó, chị từng nhường đồ ăn cho . Mà phần trông chẳng đủ no cho một con hổ trưởng thành, chẳng lẽ… đồ ngon?
Ban Ban chút cảnh giác. Ở ngoài tự nhiên, nó từng nghĩ đến chuyện đồ ăn ngon dở, chỉ cần no bụng là . khi cứu chữa, từng nếm qua đồ ăn của trung tâm và thịt băm của Chúc Du, nó mới phân biệt mùi vị. Tuy nhiên, nó vốn chẳng kén ăn — thịt là ăn.
Giờ đây, ánh của Diễm Diễm, Ban Ban cúi đầu ngửi thử, quắp nguyên miếng thịt bò miệng.
Ừm… ngon! Đây đúng là mùi vị Chúc Du từng … ngon tuyệt!
Hóa chị vẫn ăn ngon thế cơ .
Bên , Chúc Du tiễn Chu Triệu cổng.
"Không cần tiễn , giám đốc Chúc. Sau Ban Ban nhờ cô chăm sóc." Chu Triệu .
Chúc Du: "Không phiền , Ban Ban đến Linh Khê là vinh hạnh của bọn ."
Dù Chu Triệu chủ động mang đến, cô cũng sẽ tìm cách xin về. Giờ tình hình đúng ý cô .
"Vậy về đây. Dạo bận việc, gì sẽ gọi điện. Khi nào rảnh sẽ đến thăm Diễm Diễm và Ban Ban."
Chu Triệu hôm nay cũng chỉ xem hai chị em nhà hổ sống chung thế nào. Thấy thì yên tâm, vẫn giống hồi nhỏ, khi đó Ban Ban ăn đồ thừa của Diễm Diễm. Dù cô chị lạnh lùng, nhưng lúc nào cũng để đủ cho em no bụng.
Diễm Diễm đúng là kiểu "miệng cứng, lòng mềm".
Tiễn Chu Triệu xong, Chúc Du lập tức chạy tìm Ban Ban. Trong đầu bỗng "ting" một tiếng, hệ thống lâu ngày mất tích bỗng hiện .