Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 300: Ban Ban không cho ai lại gần

Cập nhật lúc: 2026-02-24 00:55:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban Ban cô, im lặng , nhưng rõ ràng là . Với một con hổ sống hoang dã bao năm, nhốt trong gian chật hẹp – nhất là l.ồ.ng sắt – quả thực chẳng khác gì cực hình.

"Không c.ắ.n chị chứ?" Cô cố ý hỏi.

Ban Ban vẫy đuôi, đưa móng đập nhẹ cửa l.ồ.ng, hiệu mở nhanh lên.

Chúc Du tiếp tục trêu:

"Thế nhé, em kêu 'meo' một tiếng, chị sẽ tin em c.ắ.n , thả em ."

Ban Ban: "…"

"Như chị , meo~." Chúc Du mẫu.

Ban Ban há miệng… nhưng tiếng.

"M-i-eo~, meo~." Cô kiên nhẫn dạy.

Ban Ban: "Gừ…"

Chúc Du phì , khiến Ban Ban trừng mắt.

Quả nhiên ngốc hơn cả Diễm Diễm.

Cô đưa chìa khóa tra ổ, "cạch" một tiếng, cửa l.ồ.ng bật mở.

Mắt Ban Ban sáng rực, lập tức gắng sức trườn , nhưng đôi chân thương nặng, cơ thể quá yếu, chỉ nhích một chút. Thế mà nó bỏ cuộc, hai chân cào cào, cố tiến ngoài.

Cảnh Chúc Du nhớ đến đoạn video hồi Ban Ban còn bé – khi mới cứu, yếu đến mức chạy xiêu vẹo, lúc nào cũng như sắp ngã, nhưng vẫn cố lao về phía thức ăn. Sắp ăn thì Diễm Diễm vả cho một phát, đành tủi một bên với tới.

Bao nhiêu năm trôi qua, dáng vẻ hổ con ngốc nghếch ngày nào vẫn còn nguyên.

Cô bưng đồ ăn gần, đặt ngay tầm với.

Chỉ ngửi một cái, Ban Ban lập tức bỏ hết "tư thế liệt sĩ", thè lưỡi l.i.ế.m lia lịa.

Trông nó thật t.h.ả.m, lông lưng rụng từng mảng, hình gầy gò, lông đầu vón cục thành từng b.úi, còn bốc mùi, chắc từ lúc đưa về vẫn tắm nào.

Nhớ đến ánh mắt của Diễm Diễm khi rời sở thú, Chúc Du chợt thấy nhói lòng. Cô nhẹ nhàng chạm đầu Ban Ban.

Cái đầu hổ khựng một thoáng, ngẩng lên, vài giây tiếp tục ăn.

"Rõ là đói lắm, em chịu ăn hả?" Cô khẽ lẩm bẩm.

Ban Ban tất nhiên trả lời.

Chẳng mấy chốc, nó ăn sạch sẽ. Ăn xong còn gầm nhẹ, ý bảo " no ".

"Em nhịn lâu quá, ăn nhiều một lúc . Lát nữa chị nấu cho." Cô dỗ.

Ban Ban khẽ "ừm" trong cổ họng, coi như công nhận đồ cô nấu ngon.

"Vậy giờ em còn l.ồ.ng ?"

Ban Ban lập tức luôn ngoài cửa, chứng minh tuyệt đối .

" đừng c.ắ.n , cũng đừng gầm dọa nhé, là họ sợ đấy."

Nghe chữ "sợ", Ban Ban nghiêng đầu cô.

Cô nghiêm túc giải thích:

"Thật đó. Ai cũng sợ em. Em là hổ, to thế , tiếng gầm vang, móng vuốt và răng sắc. Con thì v.ũ k.h.í như thế."

Ban Ban "hừm" một tiếng, y như tiếng thầm khoái chí.

Chúc Du lập tức bắt "gu" của nó, ánh mắt lạ: thích khác sợ .

Cô giả vờ sợ sệt hỏi:

"Em sẽ họ thương chứ?"

Ban Ban gầm khẽ, kiểu " bận gì mà rảnh thế". Lúc còn hổ vương ngoài , nó còn lười tuần tra lãnh địa, săn mồi thì ăn no một bữa xong nghỉ mấy ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-300-ban-ban-khong-cho-ai-lai-gan.html.]

Chúc Du xoa đầu nó, Ban Ban liền nghiêng đầu né, dáng chảnh chọe.

"Vậy chị ngoài đây. Lát nữa lau cho em, , từ lúc tới đây chắc tắm nào nhỉ, bẩn ghê."

Ban Ban cúi xuống móng .

lên, bưng cái bát trống . Chu Triệu đang chờ ở ngoài, thấy cô thì thở phào:

"Giám đốc Chúc, Ban Ban chứ? Nó chịu ăn ?"

Cô gật đầu, đưa cho ông xem cái bát sạch bóng.

Chu Triệu trợn mắt:

"Cái… cái là Ban Ban ăn hết thật ?"

"Ừ, đúng ." Cô đáp tỉnh bơ.

(Trong phòng chỉ một một hổ. Không Ban Ban ăn thì chẳng lẽ… ăn chắc?)

Chu Triệu cũng kịp nhận lỡ lời, vội giải thích:

"Không nghi ngờ cô , chỉ là quá mừng thôi. Đây là đầu tiên mấy hôm nay Ban Ban chịu ăn, quá, thật sự quá!"

Ông thể chấp nhận việc con hổ con từng nuôi sẽ c.h.ế.t dần vì bỏ ăn ngay mắt. Ông thử đủ cách, giờ mới thấy tia hy vọng.

"Ban Ban giờ , sẽ ăn uống bình thường." Chúc Du quả quyết.

Chu Triệu xúc động:

"Giám đốc Chúc, cảm ơn cô, thật sự cảm ơn!"

"Không cần khách sáo. còn một chuyện, khóa l.ồ.ng ."

"Hả?" Chu Triệu ngơ .

"Từ giờ cần nhốt nó nữa. Ban Ban ghét ở trong đó. Nó hại ai , nó là hổ ngoan."

Chu Triệu do dự:

" tin tính nó, nhưng nó vẫn bệnh, cần bác sĩ…"

" cũng học qua thú y. Việc t.h.u.ố.c, kiểm tra sức khỏe lo ." Cô đáp.

Cô vốn định nhờ khác mấy việc . Ban Ban vốn khó gần với loài , giờ vì Diễm Diễm mà chấp nhận cô, chứ khác thì chắc. Mà con khi một con hổ tự do cũng dễ hoảng sợ. Để tránh xung đột, tự cô xử lý là nhất.

" phiền cô quá…" Chu Triệu ái ngại.

Chúc Du tươi:

"Không phiền, thích mấy chuyện . Sau khi còn nhờ ông giúp …"

Câu khẽ đến mức gần như thì thầm.

"Giờ lấy nước ấm cho Ban Ban tắm. Chắc nó lâu lắm rửa ráy."

Chu Triệu ngượng:

"Từ lúc về đây tắm nào. Một là nó thương, hai là nó cho ai gần. Chỉ lúc gây mê mới lau qua loa vài chỗ."

"Để ." Cô chắc nịch.

Chu Triệu cùng cô lấy nước, còn giúp cô xách đến cửa phòng bệnh. Cuối cùng, ông cô đầy mong đợi:

"Giám đốc Chúc, thể cùng để gặp Ban Ban ?"

"Để hỏi ý nó ." Cô đáp.

Chu Triệu mừng rỡ:

"Được , phiền cô nhé."

Lúc ông thấy kỳ lạ khi cả hai chuyện về Ban Ban như chuyện với con , còn "xin phép" nó mới .

Loading...