Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 299: Ban Ban không cho ai lại gần

Cập nhật lúc: 2026-02-24 00:55:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong phòng bệnh, Chúc Du quan sát phản ứng của Ban Ban.

Nó bỏ vuốt khỏi đầu, chằm chằm cảnh cuối, cào cào nền, đuôi ve vẩy – trông vẻ bực bội.

Cô đoán mò rằng Diễm Diễm đang giới thiệu môi trường sống để nó yên tâm.

Cất laptop túi, Chúc Du :

"Đừng lo, Diễm Diễm giờ sống lắm. Chị em nhiều bạn, cả thú lẫn nuôi đều quý chị em."

Ban Ban gầm khẽ.

Nghe là : lo cho chị hồi nào? Đừng bịa!

Chúc Du "Ban Ban, chị đến đây để giúp em. Muốn gì, cần gì thì cứ ."

Ban Ban cô một lát, vươn đầu hít thêm mùi t.h.ả.m lông của Diễm Diễm, cố dùng vuốt đẩy nó ngoài, vẻ mặt cứng đầu vô cùng.

Cô bật , cúi nhặt t.h.ả.m lên.

Vuốt nó lúc cách tay cô chỉ một, hai phân – nếu , nó thể cào rách tay cô. nó chỉ rụt , yên gì.

Nhìn dáng vẻ đáng thương , cô đưa tay vuốt ve, nhưng thôi – vì nó vẫn sợ và đề phòng con .

Nhờ video của Diễm Diễm, Ban Ban bớt chống đối, nhưng vẫn chịu "mở miệng" gì.

Chúc Du lên:

"Lâu em ăn gì. Để chị chuẩn chút đồ ăn nhé?"

Ban Ban đầu, lấy… gáy đối diện cô.

Cô mỉm , rời phòng cách ly.

Ra ngoài, Chúc Du tìm ngay chủ nhiệm Chu:

" tự tay chuẩn đồ ăn cho Ban Ban."

Chu Triệu nhíu mày:

"Chúng chuẩn nhiều món nó thích, nhưng nó chịu ăn. Nếu giờ nó chịu ăn thì lấy luôn đồ sẵn ."

"Vẫn là để . từng học qua cách chế biến thức ăn cho thú."

"Nó chịu ăn ?" Chu Triệu mừng mặt.

Chúc Du nghĩ ngợi:

"Chắc là ."

Trong bụng cô thầm tính: nếu xong mà nó ăn, cô sẽ gọi cho Dư Văn để nối máy cho Diễm Diễm… dạy dỗ tiếp.

Chu Triệu càng thêm hớn hở:

"Tốt quá! dẫn cô xuống bếp."

Trung tâm cứu hộ sẵn nhiều loại thịt mà hổ ưa thích, còn nuôi cả gia súc. Chúc Du chọn thịt gà và cá, xay nhuyễn, trộn thêm ít kem dinh dưỡng và nước ấm. Giờ Ban Ban yếu, đồ mềm sẽ dễ l.i.ế.m và hấp thụ hơn.

Cô còn pha điện giải nước – giúp nó phục hồi cân bằng cơ thể thời gian dài đói khát.

Xong xuôi, cô mang đồ ăn tới phòng bệnh của Ban Ban.

Chu Triệu đang chờ ở cửa, thấy cô đến liền :

" tìm thấy video hồi nhỏ của Ban Ban . Xem luôn nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-299-ban-ban-khong-cho-ai-lai-gan.html.]

"Để nó ăn xong ." Chúc Du đáp.

Ông hồi hộp, theo cô phòng.

Vừa thấy ông , Ban Ban gầm gừ cảnh giác – trông chẳng khác gì một con mèo to.

Chu Triệu thì căng thẳng: ông tưởng Chúc Du thuần phục nó, nên mới định cho ăn, ai ngờ nó vẫn phản ứng dữ dội với lạ.

"Giám đốc Chúc, Ban Ban nó…"

"Gừ!!" Ban Ban đồng thanh phản pháo.

Chúc Du:

"Đừng gào nữa, mệt ?"

Kỳ lạ , , nó im bớt, chỉ còn chằm chằm Chu Triệu.

Cô tiến gần chuồng, Chu Triệu toan nhắc nhở, vì bình thường mỗi đổi t.h.u.ố.c gây mê nó mới cho chạm. Hổ lao chuồng gầm gừ thì ai là giật .

điều lạ là… nó hề gầm cô, chỉ chăm chăm Chu Triệu. Đến mức ông bắt đầu nghi ngờ… Hay cái gì khiến nó khó chịu trời?

 

Chúc Du lấy đồ ăn , bày hết cửa l.ồ.ng. Ấy mà Ban Ban dáng liệt sĩ, dụ, thậm chí chẳng buồn ngửi, càng chút ý định ăn uống nào.

"Chủ nhiệm Chu, đưa chìa khóa l.ồ.ng của Ban Ban ." Chúc Du .

Nghe câu , Chu Triệu giật b.ắ.n , vội xua tay:

"Giám đốc Chúc, l.ồ.ng mở , Ban Ban mà ngoài là nó nổi điên ngay."

Ban Ban thế thì đúng dịp gầm lên một tiếng "gừ" thật dọa .

Chúc Du liếc nó một cái trách móc: "Em phát điên thì phát điên thật luôn hả?"

Chạm ánh mắt cô, Ban Ban lập tức ngoắt đầu , giả vờ như chẳng thấy gì.

" mở l.ồ.ng thì Ban Ban ăn kiểu gì?" Chúc Du hỏi tiếp.

Chu Triệu suy nghĩ một lát đáp:

"Có thể gây mê , mới mở l.ồ.ng. Đợi nó tỉnh thì nó ăn lúc nào thì ăn."

"Vậy bình thường ông cũng cho nó ăn kiểu ?" Chúc Du ngạc nhiên.

" . Lúc mới đưa về, Ban Ban hễ thấy là tấn công. Mấy chúng thả cả gà sống , nó cũng thèm săn." Chu Triệu gật đầu.

Chúc Du :

"Vậy thế nhé, ông đưa chìa khóa cho . chuyện với Ban Ban , nó sẽ tấn công ."

Chu Triệu vẫn yên tâm. Nói mãi xuôi, cuối cùng ông quyết định ở trong phòng cùng Chúc Du:

"Ít hai mặc đồ bảo hộ đối phó với nó còn cửa thắng, chứ Ban Ban giờ tuy yếu nhưng vẫn là hổ."

Chúc Du liếc Ban Ban, liếc Chu Triệu, thầm nghĩ: "Ban Ban là ăn khi ông ở đây thôi." Thế là cô tốn chút công sức khéo léo thuyết phục để Chu Triệu chịu rời .

Lúc đưa chìa khóa, Chu Triệu vẫn thấp thỏm yên, nhưng ngay lập tức Chúc Du đẩy ngoài.

Ngay khi trong phòng chỉ còn một một hổ, Chúc Du cảm nhận rõ ràng Ban Ban thả lỏng. Có lẽ với nó, cô là đặc biệt – dẫu cô cũng "sự bảo kê" từ Diễm Diễm mà.

"Ban Ban." Chúc Du lắc lắc chìa khóa trong tay, cố tình dụ dỗ, "Muốn ngoài ?"

 

 

Loading...