"Chúng từng gặp trường hợp nào thế cả. nhớ hồi đó Diễm Diễm với cô, đặc biệt… giám đốc Chúc, cô thể tới trung tâm cứu hộ xem thử tình hình của Ban Ban ?"
Chúc Du lúc đó đồng ý ngay.
Tàu chạy suốt tám tiếng, cuối cùng cô cũng đặt chân đến trung tâm cứu hộ hổ. Chu Triệu đích đón, thấy ngay:
"Giám đốc Chúc, vất vả cho cô . Cô nghỉ ngơi xem Ban Ban luôn?"
Chúc Du đáp chút do dự:
"Xem Ban Ban ."
Trên đường trung tâm, cô hỏi:
"Chủ nhiệm Chu, Ban Ban đưa về đây mà nhận ông ?"
Chúc Du vẫn nhớ, Chu Triệu tới vườn thú Linh Khê, Diễm Diễm nhận ông và cho gần.
Chu Triệu , nhưng nụ chút đắng chát:
"Thực , những con hổ từng cứu hộ khi còn nhỏ thả về rừng như Diễm Diễm và Ban Ban thường sẽ nhớ nuôi . Thứ nhất, để giữ bản năng hoang dã, chúng giảm thiểu tối đa việc tiếp xúc giữa nhân viên và hổ con. Thứ hai, cũng hơn mười năm … theo lẽ thường thì chúng sẽ quên hết."
Ông đẩy gọng kính, ánh mắt xa xăm:
"Hồi Diễm Diễm nhận , thật sự cũng ngạc nhiên mừng đến khó tả.
Còn việc Ban Ban nhận … mới là bình thường."
Chúc Du gật gù:
"Thì là ."
Cô hỏi tiếp:
"Vậy mấy ông thử đổi món cho Ban Ban ? Nếu nó chịu ăn đồ của các ông."
Chu Triệu thở dài:
"Thử , đủ kiểu luôn, nhưng nó vẫn ăn. Thể trạng của Ban Ban vốn kém."
Ông bắt đầu kể: ngoài việc rơi bẫy khiến bàn chân đinh thép xuyên thủng và gãy xương, Ban Ban còn mắc bệnh tim mạch và rối loạn tiêu hóa.
Mấy bệnh hổ già dễ gặp, ngay cả hổ nuôi trong vườn thú cũng khó tránh. Khi về già, hệ miễn dịch suy yếu, dễ vi khuẩn tấn công hơn.
Nếu cứu Ban Ban, nó sẽ sống an nhàn những năm cuối đời ở trung tâm, nơi từng đón nó khi còn là một chú hổ con.
tình hình bây giờ oái oăm: nó chống đối con dữ dội, từng tiền lệ hổ đói mà vẫn từ chối mồi. Chuyện khiến các chuyên gia ở trung tâm nghĩ rụng tóc mà vẫn nguyên nhân.
Cơ mà… Ban Ban vốn con hổ bình thường. Không thì chẳng chuyện nó nuôi lớn tận năm con hổ con, mà ba trong đó còn con ruột.
Với hầu hết hổ đực, chúng chẳng hề bản năng bảo vệ kẻ yếu. Thậm chí gặp hổ con m.á.u mủ trong lãnh địa, đa sẽ c.ắ.n c.h.ế.t ngay.
Trên xe, Chúc Du thêm đủ thông tin chi tiết về tình trạng hiện tại của Ban Ban.
Bốn mươi phút , họ mặt ở trung tâm cứu hộ. Chu Triệu dẫn cô thẳng tới khu cách ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-296-ban-ban.html.]
"Ban Ban đang cáu kỉnh, chỉ cần tiếng là gầm gừ, đập chuồng, bất lợi cho việc hồi phục. Ở khu cách ly yên tĩnh hơn, ngoài lúc t.h.u.ố.c và tiêm, còn nó ở một ."
Đến cửa phòng, Chu Triệu dừng , nghiêm giọng:
"Giám đốc Chúc, tình hình của Ban Ban khá tệ, cô đừng dọa nhé."
Chúc Du bình thản:
"Yên tâm, chuẩn tinh thần ."
"Phòng Ban Ban lắp camera . Nó cực ghét thứ , lúc mới mang về, ngày nào cũng gầm camera. Sau gỡ mới yên." Chu Triệu giải thích mở khóa.
Chúc Du gật đầu:
"Mở cửa , chủ nhiệm Chu."
Vừa mở, Chu Triệu chậm rãi kể:
"Hồi nhỏ Ban Ban hiền lắm, chẳng mấy ai để ý, Diễm Diễm bắt nạt, ăn uống thì hớt phần thừa."
Nói đến đây, ông khẽ bật . Ai ngờ hơn mười năm , hai chú hổ con năm nào gặp . Ban Ban, chú hổ từng lặng lẽ chịu thiệt, giờ trở nên hung dữ, thấy là c.ắ.n; còn Diễm Diễm, vốn nóng tính và gây sự, giờ hiền lành.
Thời gian đúng là trêu . Chu Triệu tự nhủ, hẳn là nuôi hổ may mắn nhất, bởi hiếm ai thể gặp "lũ nhỏ" năm xưa.
Nếu tính tuổi hổ, giờ hai con đó đều… lớn tuổi hơn ông .
"Cạch" — cửa phòng mở .
"GRÀO!!!" — thấy hổ, Chúc Du tiếng gầm.
tiếng gầm khàn đục, yếu ớt, đủ để sức khỏe của hổ đang tồi tệ thế nào.
Chu Triệu khổ:
"Thấy là nó gầm, ăn uống gì, gầm đến khản cả giọng."
Cửa mở hẳn, Chúc Du thấy con hổ đang trong l.ồ.ng.
Trước khi tới, cô xem video Ban Ban thời đỉnh cao: dáng to khỏe, cơ bắp rắn chắc, lông óng mượt, mỗi bước đều toát sức mạnh bùng nổ, tiếng gầm chấn động cả núi rừng, đúng chuẩn "vua hổ", uy phong lẫm liệt, đến mức chỉ cần thẳng mắt rùng .
Còn giờ, Ban Ban nhốt trong l.ồ.ng, cả bàn chân và chân quấn băng dày cộp. Nó rạp xuống, khớp chân sưng, cố dậy nhưng mỗi co duỗi đều run run, yếu ớt và đau đớn đến mức thể trụ nổi.
Bộ lông từng rực rỡ nay xỉn màu, khô ráp, vàng cam cũng thời gian mài nhạt.
Duy chỉ đôi mắt vẫn sắc như d.a.o, dù phủ một lớp sương mờ, vẫn khóa c.h.ặ.t lấy Chúc Du. Nó gầm gừ, thò đầu , c.ắ.n phập song sắt, răng nghiến ken két thép gai cả .
Ánh mắt như : " c.ắ.n song sắt là c.ắ.n thịt ông đấy."
Chúc Du thầm nghĩ: Ban Ban đúng là một con hổ cực ghét loài .