Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 291: Quảng trường Bồ Câu khai trương

Cập nhật lúc: 2026-02-24 00:35:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du thích , đối xử với . Nghe mấy nhân viên cũ kể, bộ nhân viên mới ở đây đều là nhân tài, bằng đại học xịn, thậm chí nghiệp trường top. So với họ, lý lịch của Bạch Sóc bình thường đến mức chẳng gì để khoe.

 

Vậy mà cô vẫn nhận , còn quan tâm chăm sóc đủ điều.

 

Dù Bạch Sóc tự cần ai chăm sóc, nhưng việc đối xử như một bình thường, nghĩ cho từng chút một... là thứ từng trải qua trong suốt quãng đời dài đằng đẵng của .

 

Vậy nên quyết định đơn giản: cứ ở Linh Khê, cho đến khi vườn thú đóng cửa cũng . Thời gian, thừa.

 

Vài ngày , Quảng trường Bồ Câu của Linh Khê chính thức khai trương, trong bối cảnh mấy ai đặt kỳ vọng.

Nhân viên ở đây hầu hết là mới, chỉ Mã Lập Vân là cựu binh. Một nhân viên mới lo lắng hỏi:

"Chị Mã, quảng trường ... khách ạ?"

 

Khang Đình, nhân viên mới, vốn danh Linh Khê từ qua mạng. Làm trong ngành, cô “mũi” thính. Không chỉ tên, cô còn xem cả video và livestream của Chúc Du, thấy động vật ở đây con nào cũng nét riêng, đáng yêu hoạt bát. Khi tới thăm, chỉ tiếc mua vé.

 

May mắn , đúng lúc Linh Khê tuyển dụng, Khang Đình đang rảnh rỗi liền nộp hồ sơ. Qua vòng phỏng vấn, đầu bước chân vườn thú yêu thích, cô là nhân viên mới toanh.

 

Khang Đình vui tả xiết, việc hăng say, thậm chí còn đóng góp vài ý tưởng cho khu mới và chấp nhận.

Chỉ là thời gian huấn luyện ở Linh Khê ngắn. Mới ba ngày bắt đầu chính thức, cô lo.

 

Chưa kể, mạng fan của Linh Khê phần lớn mặn mà với quảng trường bồ câu, điều đó càng khiến Khang Đình lo lắng. Nếu doanh thu , nhân viên chắc chắn sẽ cắt giảm, lúc đó cô sẽ chẳng còn cơ hội gặp Ngạo Sương nữa. Không ở đây thì mua vé khó ngang chơi xổ !

 

Mã Lập Vân trấn an:

"Bình tĩnh, sẽ khách thôi. Ban đầu ít cũng đừng hoảng."

 

Rồi cô hỏi:

"Em từng tham gia huấn luyện bồ câu đúng ? Thấy tiết mục của tụi thế nào?"

 

Nhắc tới chuyện , mắt Khang Đình sáng rực:

"Tuyệt đỉnh! Quá đỉnh luôn !"

 

Trước đây cô từng ở vườn thú khác, thấy họ huấn luyện bồ câu bằng cờ hiệu, mỗi màu, mỗi cách vẫy tượng trưng cho một lệnh như bay lên, hạ xuống, rẽ trái … Quá trình tốn cực nhiều thời gian, quen và thưởng phạt rõ ràng. Thường thì chỉ huấn luyện mười mấy hai chục con.

 

ở Linh Khê thì khác hẳn. Ngay từ đầu thả cả bầy hơn hai trăm con, đủ loại màu sắc và hình dạng lộn xộn. Khang Đình lúc lo… tan tác bầy đàn mất.

 

Ai ngờ giám đốc Chúc xuất hiện, vung tay một cái, cả bầy đồng loạt bay về hướng cô chỉ. Gọi tay một cái, tất cả . Cảnh tượng , trời ơi, đến mức khiến há hốc mồm!

 

Giám đốc Chúc : "Đám bồ câu thông minh lắm, dạy động tác chỉ cần một là nhớ ngay, chẳng cần huấn luyện lâu, chủ yếu là cho nghỉ ngơi."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-291-quang-truong-bo-cau-khai-truong.html.]

Đây là đầu tiên từ khi việc, Khang Đình câu như . Lúc đó tuy miệng cô đồng ý nhưng trong lòng vẫn lo lo. Chỉ là chút lo lắng , về trong quá trình huấn luyện tan biến.

 

cảm thấy nếu là khách, nhất định sẽ tiết mục bồ câu của Vườn thú Linh Khê cho chấn động, cảnh tượng đó nay từng thấy ở bất cứ .

 

Mã Lập Văn hỏi:

"Thế bây giờ cô còn lo là chúng khách nữa ?"

 

Khang Đình đáp:

"Vẫn … nhưng niềm tin hơn . Cho dù lúc đầu ai đến, chắc chắn vẫn nổi tiếng thôi."

 

Mã Lập Văn vỗ vai cô , an ủi.

 

Sáng tám giờ, Vườn thú Linh Khê chính thức khai trương. Nhiều du khách lập tức ùa , chạy thẳng tới khu loài xem.

 

Linh Khê nhiều “thú hút khách” lắm, mỗi con nhắc tên một hội fan riêng. Thậm chí mấy loài bình thường như thỏ rừng chim sẻ cũng khán giả trung thành.

 

náo nhiệt nhất thì vẫn là nhà gấu trúc, chuồng hổ, nhà báo tuyết… Còn so với mấy nơi đó, quảng trường bồ câu đúng nghĩa “vắng như chùa bà Đanh”.

 

Quảng trường bồ câu rộng thênh thang, bên cạnh gần nhất là khu khỉ đột. Mà khỉ đột “động vật hot”, kéo khách sang. Mở cửa hai mươi phút, chỉ vài ghé, hỏi đây là gì. Nghe là quảng trường bồ câu, họ liền sang xem khỉ đột.

 

khỉ đột còn bắt chước : chải đầu, đ.á.n.h răng, ăn cơm, chế tạo công cụ…

 

Khang Đình theo khách sang , thở dài:

"Haiz…"

Ngay lúc , cô thấy bóng dáng một gia đình ba . Bé gái chạy , ánh mắt cô cụp xuống, chắc qua xem khỉ đột thôi.

Không ngờ, cô bé reo lên:

"Mẹ ơi, chỗ mới mở quảng trường bồ câu nè, coi !"

Nghe giọng lanh lảnh , mắt Khang Đình sáng rực:

"Này bé con, đây xem nhé, chỗ cô bồ câu biểu diễn đấy."

Bé gái chính là Ngô Gia. Sau một tuần, cuối cùng bố Ngô giành vé bổ sung, cả nhà háo hức kéo .

Lần so với , họ “hành quân nhẹ nhàng”, đồ mang theo ít xíu, bộ khoan khoái.

"Quảng trường bồ câu mà chẳng ai hết!" Giọng Ngô Gia trong vang, khiến Khang Đình xong khỏi chạnh lòng.

"Thế thì tuyệt quá, con thích chim lắm. Mấy chú chim ơi, qua đây với con!" Câu tiếp theo của cô bé khiến Khang Đình bật .

 

Khang Đình bước lên sân khấu, vung cờ hiệu.

"Vù vù vù" một đàn bồ câu từ cây bay ào , vòng mấy vòng cao, xếp thành hình tam giác, hình chữ V, hình tròn, đổi dáng liên tục. Cuối cùng, theo hiệu lệnh, chúng cùng hạ cánh xuống cây.

 

 

Loading...