Anh cúi nhặt cái cuốc để đào rộng thêm, vì hố cũ chứa nổi bộ rễ to.
Chúc Du chạy :
"Thôi để , nghỉ ."
Đã vác cây đến tận đây , còn để tiếp.
Bạch Sóc nghiêm nghị:
"Đây là việc của nhân viên."
Anh liếc sang Diễm Diễm đang gườm gườm:
"Cô lo cho nó thì hơn."
Rõ ràng tỏ thiện ý khi xoa đầu, nhưng con hổ vẫn yên tâm, dán mắt theo từng động tác của .
Anh cũng hiểu thôi, nếu lúc nhỏ mà trong lãnh địa xuất hiện một "đại yêu" khác, cũng sẽ đuổi , kể cả đối phương ác ý.
Có những lúc, chỉ cần mạnh hơn là thành mối đe dọa.
vẫn thấy khó hiểu: rõ ràng giấu kín khí tức, mà nó vẫn cảm nhận . Thế thì đồ ngốc. Sao tấn công? Bình thường gặp sinh vật mạnh hơn, động vật sẽ chạy chứ.
Anh liếc, Diễm Diễm gầm cảnh giác, chắn ngay mặt Chúc Du.
Bạch Sóc rút mắt : À, hóa để bảo vệ cô .
Anh thấy lạ mơ hồ. Dù ngủ lâu, nhưng đây từng sống ở xã hội loài , mèo ch.ó nuôi trong nhà sẽ bảo vệ chủ. hổ bảo vệ thì từng .
Ngày xưa, hổ ăn là chuyện chẳng hiếm.
Động vật ở Linh Khê đúng là kỳ lạ, ngay cả phân thần thức của đến đây cũng rời .
Chúc Du cũng lấy lạ – chẳng hiểu hôm nay Diễm Diễm cứ trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu, dán mắt Bạch Sóc đang việc. Cô dỗ thế nào cũng xong, định kéo nó mà nó chịu, cứ dán sát cô.
Bạch Sóc rõ ràng thường. Người bình thường mà ánh mắt kiểu hổ vồ mồi chằm chằm chắc sợ đến run lẩy bẩy, thế mà coi như thấy, cứ thản nhiên việc của . Chẳng mấy chốc đào xong hố, trồng cây xuống, lấp đất gọn gàng. Động tác nhanh nhẹn, tay nghề cực kỳ thành thạo.
Chúc Du vỗ vỗ đầu Diễm Diễm, xách một chai nước chạy về phía , mở nắp đưa mặt:
"Vất vả , uống chút nước ."
Không hiểu , Bạch Sóc nhớ đến cảnh mấy hôm nay xem trong phim truyền hình: nam chính chơi bóng xong cô gái thích đưa nước uống.
Sao loài thích dùng chiêu đưa nước để bày tỏ tình cảm thế nhỉ…
Anh nhận lấy, nhưng thấy ngại ngại dám uống, cứ cảm giác uống là coi như… nhận lời tỏ tình mất.
Chúc Du thấy mắt bỗng mở to:
"Bạch Sóc, mặt đỏ thế ? Bị say nắng ?"
Cô liền kéo tay sang bên cạnh.
Bạch Sóc dám thật: say nắng, chỉ là… dễ đỏ mặt thôi. Phiền thật.
Họ trò chuyện, Diễm Diễm thì bám sát phía , vẫn rời mắt khỏi Bạch Sóc.
Chúc Du ấn xuống chiếc ghế trong phòng nghỉ nối giữa khu chăm sóc và nhà trong – chỗ mấy nuôi thú vẫn nghỉ ngơi. Cô cầm cốc lấy nước.
Bạch Sóc cúi xuống, đối diện đôi mắt hổ màu hổ phách đang đầy cảnh giác. Anh chỉ bất lực xoa đầu nó:
" thật sự ác ý , là nhân viên mới."
Chúc Du , tay cầm cốc nước, liền bắt gặp cảnh , ngạc nhiên hỏi:
"Hai … thế là ?"
Bạch Sóc tỉnh queo:
"Con hổ đáng yêu thật."
Diễm Diễm: "Gừ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-278-nhan-vien-moi.html.]
Chúc Du: "???"
Cô thầm nghĩ: Anh gọi một con hổ to đùng từng là "hổ vương" mà đang trợn mắt với là… đáng yêu ?
Bạch Sóc , xoa xoa tai Diễm Diễm:
"Ngoan, gầm thêm tiếng nữa nào."
Diễm Diễm lắc đầu, bước tới cạnh Chúc Du, liếc sang Bạch Sóc, nhưng khí thế căng thẳng đáng sợ ban nãy tan biến.
Chúc Du vuốt gáy nó, thấy cơ bắp cũng thả lỏng hơn hẳn.
Cái gì? Bạch Sóc mà " lành" với Diễm Diễm nhanh ? Cô mới lấy cốc nước thôi mà.
Chúc Du đưa cốc nước cho :
"Nước muối nhạt đấy, uống chút nhé."
Bạch Sóc vẫn còn cầm chai nước khoáng cô đưa đó, trong lòng rối. Ngẩng lên bắt gặp ánh mắt mong chờ của cô, sợ từ chối thẳng thì cô buồn.
Thế là, ánh mắt lấp lánh , đành nhận lấy cốc, cố uống một ngụm đặt sang bên.
Chúc Du chớp mắt:
"Có cần đưa tới phòng y tế ?"
Bạch Sóc:
"Không cần."
Anh thấy bối rối, Chúc Du quan tâm quá.
Bạch Sóc nghiêm túc:
" đến Linh Khê để việc, xin hãy giao cho công việc chính đáng."
Lần đầu Chúc Du thấy một nhân viên nhiệt huyết với công việc đến . Cô liền hỏi:
"Anh nghiệp trường nào? Trước học ngành gì?"
Bạch Sóc nghĩ một lát:
" từng học đại học."
sống trong xã hội loài , vẫn học – thần thú cũng chút văn hóa chứ.
"Không ." Chúc Du mỉm . "Vậy từng ở vườn thú ?"
"Chưa." Bạch Sóc đáp.
sống cùng ít loài động vật. Hồi ở trong núi, bọn chúng cũng coi như hàng xóm.
"Thế ở bộ phận nào trong vườn thú?" Chúc Du hỏi tiếp.
"Gì cũng ." Bạch Sóc thẳng.
Chủ yếu điều tra xem tại luồng thần thức khác thường như , gặp thì c.ắ.n. Từ bé đến lớn, từng nghĩ đến việc c.ắ.n – bẩn c.h.ế.t .
Chúc Du: "…"
Thật nếu hứa với Bạch Sóc, cô cũng ngại nhận Linh Khê – kế hoạch cụ thể, thiếu kinh nghiệm.
cái sức khỏe , nhiệt tình với công việc, nên cô vẫn đ.á.n.h giá cao:
"Thế nhé, theo học việc với chăm sóc Diễm Diễm một thời gian, kinh nghiệm sẽ sắp xếp việc khác."
Bạch Sóc gật đầu:
"Được."