Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 277: Nhân viên mới

Cập nhật lúc: 2026-02-23 22:23:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy Chúc Du ngẩn , Bạch Sóc đang vác cái cây đầu cô:

"Sao thế? Cây trồng ở ?"

 

Chúc Du lập tức hồn:

"Anh đặt xuống , nặng lắm đấy. Lát nữa còn một đoạn nữa, để em gọi công nhân đến khiêng."

 

Hai vành tai Bạch Sóc đỏ lên, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Cô lo cho .

bình thường, vác cây nhẹ như . Anh khẽ ho một tiếng:

"Không nặng , ."

 

Giọng hạ thấp:

"Hơn nữa, trồng xong sớm thì cô thể về nghỉ sớm."

Không thì để cây trong phòng Chúc Du cũng vướng víu, còn chẳng hiểu mấy công ty bán cây cảnh bây giờ kinh doanh kiểu gì.

 

Bạch Sóc cứ thế vác cây ngoài, đến cầu thang thì đầu Chúc Du:

"Sao thế?"

 

Chúc Du lắc đầu cho tỉnh táo, nhanh ch.óng đuổi theo:

"Không gì."

 

"Vậy thì theo ." Chúc Du . " định trồng cây ở vườn hổ, chỗ Diễm Diễm sống . Từ đây qua đó tầm mười phút. Xuống lầu nghỉ một lát nhé, để bảo nhân viên lái xe chở qua."

 

Bạch Sóc lắc đầu:

"Không cần, bộ còn nhanh hơn xe."

 

" mà cây thật sự nặng, sợ …"

 

"Chúc Du." Bạch Sóc ngắt lời, nhưng khi cô thì chút khó : " là…

… cô thích nên mới lo cho ."

 

" bây giờ đang ở trong sở thú, cô là giám đốc, nghĩ cho cục. Rõ ràng còn tiện hơn xe. Đừng nghĩ tới mấy chuyện khác nữa."

 

Nói xong, Bạch Sóc đầu thẳng, vác nguyên cây to sải bước cực nhanh, nổi bật hẳn trong sở thú.

 

Chúc Du ngẩn : Anh ?

Chưa chính thức nhận việc mà lo nghĩ cho Linh Khê như thế, đúng là nhân viên mẫu mực.

Trong lòng cô cảm động lắm, thầm nghĩ cuối tháng nhất định thưởng thêm lương cho Bạch Sóc. Cô đuổi theo:

"Nếu kiên quyết thì thôi. nếu thấy khỏe thì với nhé."

 

Bạch Sóc gật đầu.

Hai cùng về phía vườn hổ, kèm theo một cây to. Trên đường gặp mấy nhân viên, mỗi khi với ánh mắt tò mò, Chúc Du giải thích:

"Đây là Bạch Sóc, nhân viên mới của sở thú. Giờ đang giúp mang cây vườn hổ trồng."

 

Nhân viên Linh Khê ai cũng nhiệt tình, đều chào hỏi . Bạch Sóc gật đầu đáp nhưng ít .

Điều chẳng ảnh hưởng gì đến ấn tượng về . Nhân viên mới mà chịu khó giúp đỡ từ sớm, vác nguyên cây cao 5–6 mét, nặng cả mấy chục ký, còn nhanh như gió – đúng chuẩn lực sĩ.

Tuy ít , nhưng nhiều lúc vẻ ngoài, chỉ cần cách việc là đủ. Bạch Sóc là kiểu trai khỏe chịu khó.

 

Khi nhân viên , Chúc Du hạ giọng hỏi:

"Anh thấy quen ? Làm ở đây sẽ giao tiếp với nhân viên và khách tham quan đó."

Cô nhận ít , chắc là ngại.

 

Bạch Sóc:

"Tạm ."

 

"Nếu chuyện gì giải quyết thì cứ tìm , sẽ lo. Làm ở sở thú thì cứ thoải mái, ở đây đều dễ thương cả."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-277-nhan-vien-moi.html.]

Ngay lập tức, trong đầu Bạch Sóc chỉ một ý nghĩ: Cô thật sự lo cho .

, khái niệm " giải quyết " từng tồn tại trong đời . vẫn giữ vẻ điềm tĩnh:

"Cảm ơn."

 

Dù gì đưa thiện ý đến tận tay, thể từ chối phũ phàng. Trên mạng , đối xử với con gái dịu dàng, và đang học cách dịu dàng.

 

Cả hai nhanh ch.óng đến vườn hổ, quãng đường vốn mười phút nay rút xuống còn sáu.

Chúc Du cho rằng công lao là nhờ Bạch Sóc, vác cây nhanh, khiến cô cũng bước nhanh hơn.

 

Vừa , thấy Diễm Diễm đang mài vuốt giá gỗ.

Thấy cây to, Diễm Diễm tò mò gần, ngửi ngửi cào thử một cái.

 

"Diễm Diễm!" Chúc Du vội gọi, nhưng con hổ tiếng thì lập tức buông vuốt, ngẩng đầu cô, đôi mắt hổ phách trong veo như chữ "vô tội" to tướng.

Chúc Du bất lực, vỗ đầu nó:

"Đừng cào cây , đây là trồng riêng cho em đấy."

 

Diễm Diễm dụi đầu lòng bàn tay cô.

Bạch Sóc bên quan sát:

"Nó thích cô."

 

Chúc Du sang , khóe môi cong lên:

"Phải ?"

Cô cúi xuống xoa đầu Diễm Diễm, giọng mật:

"Nghe thấy , ai cũng em thích chị nhé."

 

Diễm Diễm bỗng Bạch Sóc lạ lẫm, dán mắt vài giây tiến gần .

"Diễm Diễm, đừng dọa ." Chúc Du nhắc.

 

Cô hiểu sức uy h.i.ế.p của nó. Dù già và hiền hơn xưa, nhưng một con hổ to như thế, vẫn mang khí chất "vua săn mồi" thì gần ai chẳng run.

Những nhân viên mới của nó hồi đầu gặp cũng mềm chân, ở lâu mới quen.

Bạch Sóc thì hề sợ, còn thẳng mắt nó. Ánh mắt con hổ dần trở nên sắc bén, cảnh giác.

 

Vài giây , Diễm Diễm hạ thấp , bốn chân bám c.h.ặ.t, cơ bắp căng cứng, đuôi khẽ ve, cả tỏa khí thế rình mồi, rõ ràng là tư thế chuẩn tấn công.

 

Chúc Du sửng sốt – từ khi về sở thú, Diễm Diễm lúc nào cũng thư thả, đây là đầu cô thấy nó như gặp kẻ địch ngang cơ.

 

Chưa kịp lên tiếng, Bạch Sóc bước lên, đưa tay xoa đầu nó, giọng nhẹ tênh:

"Làm gì thế?"

 

Diễm Diễm khẽ run chân , nhưng đôi mắt vẫn dán c.h.ặ.t .

 

Bạch Sóc sang Chúc Du:

"Cây trồng ở ?"

 

Chúc Du chỉ chỗ, lập tức vác cây đến.

 

Diễm Diễm áp sát bên chân Chúc Du, dù Bạch Sóc xa vẫn thả lỏng, vai căng c.h.ặ.t.

 

Chúc Du xoa nó:

"Sao thế, Diễm Diễm?"

 

"Anh tên Bạch Sóc, là nhân viên mới, đến để chăm sóc bọn em mà."

 

Bạch Sóc đặt cây xuống, gọi với:

"Đào hố ở đây nhé?"

 

 

Loading...