Chỉ còn một con gấu trúc đỏ đang bẹp đất, như sắp "c.h.ế.t vì thất tình".
Chúc Du xuống, chọc chọc tai nó – mềm mềm, bật lên bật xuống, lông tai rung rung đáng yêu cực.
"Tiểu Năng thế, vui ?"
Nó vẫn im như… xác.
Thấy , Chúc Du bế nó lên, kiểm tra khắp . Đến lúc đặt tay lên bụng nó, nó khẽ run một cái.
"Đau bụng ? Để chị đưa bác sĩ thú y nhé."
"Không…" Tiểu Năng đáp nhẹ xíu. Nó nghĩ, chắc chị vẫn thương nó, chứ nếu chẳng chịu tốn tiền đưa khám – vì khám đắt lắm.
"Thế buồn?"
Chúc Du vuốt nhẹ cái đuôi – chỗ nó l.i.ế.m và chải chuốt kỹ càng.
"Có nhiều gấu trúc đỏ mới tới…" Nó mà cũng thấy ngượng. Hoàng Điều đúng, sở thú thì càng nhiều thú càng , mới kiếm tiền.
nó sợ lắm. Nó là gấu trúc đỏ chị cứu về, nó chị chỉ nó thôi.
Chúc Du xong liền hiểu, dịu giọng:
"Là vì khu rừng của gấu trúc đỏ rộng quá mà chỉ em, khách tham quan thì đông, nên chị mua thêm hai mươi con…"
"Em sẽ cố gắng mà!" Tiểu Năng ngẩng mặt, mắt tròn xoe, tràn đầy quyết tâm.
Chúc Du xoa đầu:
" chị em mệt, chị mang em về để việc cực nhọc."
"Không cực !"
Chúc Du đôi mắt đen láy sáng long lanh , lòng mềm nhũn, thương yêu. Cô ôm nó, dụi đầu lông mềm gáy, hôn một cái lên trán:
"Tiểu Năng đừng lo, dù thêm hai mươi con nữa, trong lòng chị, em vẫn là đặc biệt nhất, ai thế . Sau thêm bao nhiêu con nữa, chị vẫn thương em như . Với chị, mỗi con thú trong vườn đều vị trí riêng, ai thế ai."
Tiểu Năng ngẩn cô.
Chúc Du :
"Hơn nữa, mấy con chị bỏ mười hai vạn mỗi con đó nha."
Tiểu Năng tròn mắt:
"Đắt thế?!"
Mà nó thì… miễn phí.
Chúc Du tiếp:
" giá trị của Tiểu Năng trong lòng chị thì gấp ngàn gấp vạn , thể dùng tiền đo – em là vô giá!"
Tiểu Năng chớp chớp mắt, khẽ nghiêng đầu dựa vai cô.
"Với , mấy con trả , mà trả cũng chẳng ai tiền…" Chúc Du giả vờ tiếc nuối.
Tiểu Năng vốn hiểu chuyện, thật chỉ lo rằng khi thêm nhiều gấu trúc đỏ, giám đốc Chúc sẽ thích những con khác hơn mà bớt thương nó. xong lời cô, bao nhiêu lo lắng và hoang mang cũng tan biến ít nhiều.
"Không cần trả về ." Nó chắc nịch.
Tiểu Năng hỏi:
"Thế… bọn nó ở trong nhà của em, ngủ gốc cây của em ?"
Có dùng đồ chơi yêu thích của nó, chiếm cái nhà gỗ mà nó quý nhất ?
"Đương nhiên là ." Chúc Du , "Những thứ thuộc về Tiểu Năng thì mãi mãi là của em."
Lời chính là tấm "giấy bảo chứng" cho vị trí của Tiểu Năng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-270-gau-truc-do-phat-cuong-ca-lu.html.]
Cô thêm:
"Rừng gấu trúc đỏ rộng lắm, các nhân viên sẽ sắp xếp cho bọn chúng khu hoạt động và ký túc xá mới. Nếu con nào chạy lung tung, hoặc lời, em cứ báo ngay. Chị sẽ về phía em, cho bọn nó em mới là đại ca của khu rừng !"
Tiểu Năng: !
Đại ca!
Đôi mắt nó sáng bừng, giọng cũng phấn khởi hẳn lên:
"Em ! Em sẽ bắt chúng việc chăm chỉ! Kiếm tiền đầy kho!!"
Lúc Tiểu Năng hệt như hóa thành một giám đốc nghiêm khắc, tay cầm roi da giám sát công nhân.
Chúc Du gật đầu, dịu giọng dặn:
"Dù em vẫn là quan trọng nhất. Nhớ giữ sức nhé, trông chừng bọn chúng thì trông thôi, đừng tự mệt. Chúng đến đây là để giảm tải công việc cho em mà."
Tiểu Năng gật gù:
"Vâng ạ!"
Tâm trạng nó bỗng lên hẳn, thành đại ca, còn nguyên một đàn "đàn em" trong tay, hí hí.
Ngày sống núi, tuy cũng vài "hàng xóm" gấu trúc đỏ, nhưng vốn là loài sống đơn độc nên mỗi con tự kiếm ăn, tự lang thang. Cũng lúc Tiểu Năng đàn em để sai vặt, nhất là khi lười.
Giờ thì nó hiểu rõ , hai mươi gấu trúc đỏ mới đến tranh sủng, mà là… tới công.
Sự sợ hãi tan biến gần hết, nó còn chủ động với Chúc Du:
"Chị, em xem mấy bé mới đến."
Chúc Du xoa đầu nó, thương thương:
"Không cần bận tâm quá , Tiểu Năng. Nghỉ một chút , hôm nay em cả ngày ."
Nghe , Tiểu Năng thấy lòng ấm áp, hóa dù thêm hai mươi con, tình cảm chị dành cho nó vẫn vơi chút nào.
Nó thậm chí còn bắt đầu… thấy thương đàn em mới.
"Em mệt ." Giọng nó ngoan ngoãn, mềm mại, "Hôm nay còn chẳng nóng mà."
Chúc Du bật :
"Được , em gì thì , chị sẽ luôn ủng hộ."
Tiểu Năng cảm động cọ cọ cô.
Trong rừng gấu trúc đỏ, thêm hai mươi thành viên mới. Tiểu Năng, với tư cách “nhân viên kỳ cựu”, tất nhiên là đại ca. Một vài con quen nề nếp, chạy loạn địa bàn của nó và Tiểu Năng tát cho một phát lăn .
Con tát kêu “ư ư” một tiếng uất ức, nhưng đến nơi lạ, vốn nhút nhát, nên càng dám gây sự. Nó lủi thủi bỏ , cái đuôi cụp xuống, lưng như đầy chữ “tủi ”.
Tiểu Năng mà mềm lòng, dù cũng là đàn em của …
“Ê, !” Nó gọi, “Lần đừng chạy lung tung nữa. Cậu qua đây gì?”
Con gấu trúc đỏ lanh lợi bằng Tiểu Năng, năng lắp bắp, nhưng cùng loài nên vẫn hiểu ý .
Hóa … nó chỉ đến hóng mát.
Tiểu Năng suy nghĩ một lát gật gù:
“Được, đây.”
“À mà, gọi luôn mười chín đứa đến. Cùng một nơi cả, chắc chứ?”
Tiểu Năng quyết định mở một cuộc họp thể. Nắng nóng thì nghỉ mát bóng cây của nó, nhưng việc thì nghiêm túc, lười.
Hai mươi tân binh ngoan ngoãn túm tụm , con thì , con , con bò. Từ xa giống như mấy sợi sâu lông đỏ.
Tiểu Năng cao, giọng vốn ngọt ngào giờ thêm vài phần oai phong: