Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 269: Gấu trúc đỏ phát cuồng cả lũ

Cập nhật lúc: 2026-02-23 22:19:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2VmWeHUHZZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , Tiểu Năng của Linh Khê đang ở chỗ râm mát trong rừng tám chuyện cùng hội bạn.

Mấy bé lông xù cỡ cỡ tụ tập thành một đám, đủ tư thế “bất chấp hình tượng”.

Cũng tại khí hậu ở nhà Tiểu Năng dễ chịu quá, khoác nguyên cái “áo lông” dày cộp mà vẫn thấy mát rượi. Mấy con thú tới đây nghỉ đều vui vẻ vì nhiệt độ dễ chịu, càng… “chịu đựng” vì mồm miệng của Tiểu Năng quá nhiều chuyện.

 

Lúc , nó đang thao thao bất tuyệt:

"Tớ ngay là chị gái thích tớ nhất mà~. Các tớ với chị giám đốc quen thế nào ? Hôm đó là một buổi sáng mưa, ngoài trời lạnh buốt, lòng tớ cũng lạnh buốt…"

 

Một con mèo rừng bẹp đất, len lén lấy móng che tai, mặt đầy u sầu: "Phiền c.h.ế.t mất, tai tớ chai hết ! Nếu chỗ mát thật, tớ chẳng bén mảng tới."

 

cũng “fan cứng” như Hoàng Điều – vốn ở sở thú lâu năm, hợp tác tích cực, bao giờ đòi trốn ngoài, nên hôm nay cho ngoài chơi.

 

Là loài từng sống trong xã hội loài , Hoàng Điều đặc biệt cách nịnh hót. Tiểu Năng gì, nó liền phụ họa, còn vỗ tay, lấy móng lau khóe mắt, giọng đầy xúc động:

"Tiểu Năng , tình cảm của và chị giám đốc đúng là sâu như biển cả, dài như sông Trường Giang, cảm động đến tận trời xanh!"

 

Rồi tiếp:

"Không chỉ thế, còn là một con gấu trúc đỏ ơn nữa. Loài cực kỳ thích phẩm chất , chẳng trách chị giám đốc thương nhất. Đó là điều xứng đáng!"

"Tớ ghen tị với ghê, Tiểu Năng , thật xuất sắc!"

 

Được tán tới tấp, Tiểu Năng lâng lâng. Nó vốn cũng chút “ xanh” bẩm sinh, nhưng dù vẫn là thú lớn lên trong núi, so với độ “già đời” của Hoàng Điều thì còn non lắm.

Nó vẫy vẫy cái đuôi rủ phía , phán:

"Hoàng Điều, tối nay tớncho ngủ đây đó."

 

Mắt Hoàng Điều sáng rực, nhưng miệng vẫn giả vờ tế nhị:

"Không phiền chứ? Giờ thì tớ hiểu tại nhiều và động vật yêu quý . Cậu bụng, rộng lượng, dịu dàng, hiểu chuyện… Theo tớ, gấu trúc đỏ mới xứng quốc bảo!"

 

Cái đuôi của Tiểu Năng quẫy lia lịa, ngẩng cao đầu, mặt vẻ “ đây điềm đạm” nhưng lòng thì sướng rơn.

 

Mèo rừng bên cạnh lặng lẽ đảo mắt: vì chút mát mẻ mà đúng là nó nỡ hành hạ lỗ tai thật.

Con cáo đỏ đang nghỉ bên chịu hết nổi, dậy bỏ : "Thôi nóng thì nóng, nóng c.h.ế.t cáo."

 

lên, nó bỗng phát hiện gì đó, mắt nhắm thẳng về phía xa: một nhóm đang xách thứ gì đó tới.

"Ê, mấy mau xem, nhân viên chăm thú tan ca giờ còn tới?" Cáo đỏ hô.

 

Cả đám thú đang liền bật dậy, vươn cổ theo hướng cáo đỏ chỉ. Quả nhiên thấp thoáng bóng dáng mấy chăm thú, trong tay họ còn xách thứ gì đó, nhưng ở xa quá nên thấy rõ.

 

Hoàng Điều lập tức đoán:

"Có chị giám đốc mang đồ tới cho Tiểu Năng ?"

 

Tiểu Năng: "Hể… hì hì~."

 

Hoàng Điều trầm trồ:

"Tiểu Năng ơi, thật sự sủng ghê. Có bí kíp gì dạy tớ với?"

 

Tiểu Năng cầm lấy đuôi , cúi xuống l.i.ế.m l.i.ế.m, chải bộ lông ngay ngắn, giọng ngọt xớt:

"Không , tớ chỉ sạch sẽ một chút, với tớ cái đuôi bự. Chị giám đốc thích lắm, vuốt đuôi tớ đó."

 

Nói , nó liếc đuôi mấy con thú bên cạnh, “hì hì” – chẳng cái nào sánh .

 

Mèo rừng và cáo đỏ , ánh mắt chữ “bất lực”: bọn nó thật sự chuồn.

 

lúc đó, một tiếng kêu vang lên:

"Mau kìa, trong l.ồ.ng mấy chăm thú xách là…"

"Gấu trúc đỏ!!!"

 

Tiểu Năng: "?"

Tiểu Năng: "!!!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-269-gau-truc-do-phat-cuong-ca-lu.html.]

 

Không thể nào! Sở thú Linh Khê giờ chỉ mỗi nó là gấu trúc đỏ mà!

 

Xa xa, giọng Chúc Du vọng :

"Tiểu Năng, mau đón bạn mới nào!"

 

… Im phăng phắc.

Cả đám thú , Tiểu Năng.

 

Con gấu trúc đỏ nãy còn tươi tỉnh khoe khoang giờ đơ như tượng, mắt trân trân về phía , chẳng nhúc nhích.

 

Ban nãy còn ngán nó lắm, nhưng giờ thấy thế, mấy con thú … thương.

 

Vấn đề là ai cũng vụng về, giỏi an ủi. Một con heo rừng con định mở miệng thì thấy tiếng –.

 

Cả đám : Con chồn vàng đang bịt miệng, nhưng vẫn bật qua kẽ móng.

 

Nó gượng gạo ho vài tiếng:

"Tiểu Năng, nghĩ tích cực chút, chắc chị giám đốc sợ cô đơn nên mới mua gấu trúc đỏ về bầu bạn thôi mà."

 

chính nó cũng bật . Trong mắt nó, cảnh y hệt lúc nó còn sống ở ngoài, thấy bố sinh em bé thứ hai: đứa lớn thì rìa, gia đình nào xử lý mối quan hệ đều hiếm.

 

Giờ mặt Tiểu Năng sốc buồn, đúng là "đậm mùi phim gia đình".

 

Hoàng Điều :

"Tớ nên nghĩ khác , đây là sở thú, càng nhiều thú thì càng đông khách, kiếm nhiều tiền hơn."

 

Tiểu Năng hiểu cái lý "kinh doanh" đó. Nó chỉ chị gái cứu nó, chăm nó, yêu thương nó.

 

Hồi nó thương, chị bế nó trong lòng, nhẹ nhàng t.h.u.ố.c, mong nó mau khỏe; cho nó ăn ngon, dành cho nó khu rừng to nhất, còn trồng riêng một cây mát mẻ để nó nghỉ ngày nóng.

 

Ngày xưa trong vườn cũng nhiều loài thú, nhưng chỉ nó là gấu trúc đỏ. Nó cảm thấy đặc biệt lắm.

 

Mà giờ… tới mấy chục con mới?

 

Tiểu Năng liếc thấy vài nhân viên đang khiêng nhiều l.ồ.ng – chắc chắn là nhiều gấu trúc đỏ.

 

còn là "duy nhất" nữa.

 

"Các em đang gì đó?" Không tiếng trả lời, Chúc Du tới, thấy mấy con thú tụm , Tiểu Năng cũng ở đó. khác hẳn khi, nó chạy ùa lòng chị, mà đó, cả tỏa vẻ ủ rũ.

 

"Tiểu Năng ?" Chúc Du hỏi.

 

Hoàng Điều lập tức "chuồn":

"Tụi em đây hóng mát thôi, giờ về đây."

 

Cáo đỏ thì tranh thủ hỏi:

"Giám đốc ơi, còn cây mát mẻ như của Tiểu Năng ? Nhà em nóng quá."

 

Chúc Du đáp:

"Có, chắc tầm một hai hôm nữa là tới. Chị sẽ cố trồng mỗi khu một cây."

 

Nghe tin vui, cả đám mừng rơn, quên béng Tiểu Năng đang buồn, chạy về nhà ngay để chọn chỗ trồng.

 

 

 

Loading...